<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716</id><updated>2012-02-13T09:54:48.902-08:00</updated><category term='4you'/><category term='Guitar tab'/><category term='Suy ngẫm'/><category term='Wonder'/><category term='Ăn nhậu'/><category term='Links'/><category term='NET'/><category term='Just4Me'/><category term='Tech'/><category term='Viết lách'/><category term='ASP'/><category term='Poem'/><category term='JavaScript'/><category term='Linh tinh'/><category term='Ajax'/><category term='Silverlight'/><category term='Sql'/><title type='text'>Neitcouq's blog</title><subtitle type='html'>Ai về nhắn lại ta xưa&lt;br&gt;
Chiều nay say quá nên chưa thành người</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>279</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-303824142277868265</id><published>2012-02-13T07:13:00.000-08:00</published><updated>2012-02-13T09:54:48.943-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Giá mà nó chẳng mặc gì</title><content type='html'>Bà Đặng Tuyết Mai kể lại rằng, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã tỏ ra vô cùng thích thú khi thấy bà hiểu được ý nghĩa của câu "&lt;a href="http://www.tcs-home.org/ban-be/articles/ba-111ang-tuyet-mai-noi-ve-trinh-cong-son"&gt;Em đi về cầu mưa ướt áo&lt;/a&gt;." trong bài &lt;a href="http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=oQ-qnkRjko"&gt;Mưa Hồng&lt;/a&gt;. Nguyên văn lời của bà Đặng Tuyết Mai: "Em đi về, em cầu cho mưa ướt áo, để em được chính thức khoe vẻ đẹp của mình."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong muôn vàng cái đẹp mà tạo hóa đã hào phóng ban tặng cho con người, cái đẹp của người phụ nữ (mà cụ thể là những đường nét trên thân thể họ) vẫn luôn là cái đẹp dễ làm người ta thổn thức nhất, đáng được ca ngợi nhất. Chẳng thế mà Nguyễn Du, ngay từ thế kỷ 18, đã có những câu thơ cực kỳ cách mạng:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ màu trong ngọc trắng ngà !&lt;br /&gt;Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phụ nữ thời nào cũng vậy, họ ý thức được mình đẹp, và luôn muốn khoe điều đó. Đó là một nhu cầu tự thân, rất dễ hiểu, và hơn nữa rất đáng hoan nghênh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao lại hoan nghênh ? Là bởi vì cái đẹp, theo nghĩa đầy đủ nhất, có khả năng cứu rỗi. Nội hàm của cái đẹp luôn bao hàm cái chân và cái thiện. Bạn nghĩ gì khi chiêm ngưỡng một cách nghiêm túc những đường nét tuyệt đẹp trên cơ thể một người phụ nữ ? phải chăng đó là cảm giác thán phục sự sáng tạo tuyệt vời của tạo hóa. Ngưỡng mộ cái đẹp ấy, bạn có nghĩ cần tôn trọng và nâng niu tất thảy những người phụ nữ, bắt đầu từ những người phụ nữ xung quanh mình ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy bức ảnh gần đây của Mai Phương Thúy, chẳng qua cũng là một cách "em đi về cầu mưa ướt áo". Phụ nữ hiện đại, dĩ nhiên không cần phải rụt rè trông chờ (và tiện thể đổ tội) cho thiên nhiên, họ biết mình đẹp, và họ chủ động khoe cái đẹp ấy. Không phải đợi trời mưa, đã có &lt;a href="http://www.vatgia.com/so-sanh/240/457/canon-1d-mark-iii-canon-eos-1d-x.html"&gt;Canon EOS 1d Mark&lt;/a&gt;, photoshop và truyền thông lá cải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy bức ảnh của Mai Phương Thúy, nếu phải mô tả, thì chỉ có thể dùng từ gợi cảm chứ chưa đến mức gợi dục hay dung tục. Mấy hôm trước, mình có để status trên face: "Dù sao, đây là một trong số ít bộ ảnh đạt đến đẳng cấp làm cho người ta thổn thức nhưng hok gợi cho người ta dục vọng."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đánh chết mình cũng không hiểu, tại sao với áo hai mảnh (vốn vẫn được xem là một phần thi "không thể thiếu" trong các cuộc tuyển chọn người đẹp, kể cả ở Việt Nam) người ta có thể vô tư tạo dáng ở rất nhiều tư thế gợi cảm nhằm phô diễn một cách tối đa những đường cong tuyệt đẹp của người phụ nữ, thì với áo dài, người ta lại hạn chế điều đó. Trong khi áo dài vốn được thừa nhận như một trang phục có khả năng phô diễn một cách khéo léo những ưu điểm của phái nữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự "dung tục" ở đây không thuộc bản chất của hành vi mà lại thuộc vào thứ mà một người khoát trên lưng họ. Cũng tư thế đó, nếu mặc bikini thì chẳng có gì lăn tăn, nhưng nếu vận vào áo dài thì đó là dung tục. Phải chăng người ta đang muốn giữ gìn tiết hạnh cho một bộ y phục để trao cho nó cái danh hiệu "vạn niên trinh tiết y" ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gì thì gì, gợi cảm hay gợi dục, nó cũng chỉ là 1 câu chuyện ...lá cải, cốt cho dân văn phòng có chuyện để buôn vào lúc cơm trưa. Không việc quái gì to tát đến mức một ông giáo sư phải khái quát lên thành &lt;a href="http://phunutoday.vn/xa-hoi/doi-song/201202/GSTS-Tran-Lam-Bienao-dai-Mai-Phuong-Thuy-dua-doi-vo-loi-2130743/"&gt;mầm mống của sự suy đồi&lt;/a&gt;, hay quan chức cấp bộ phải bàn ra bàn vào, &lt;a href="http://phunutoday.vn/giai-tri/sao-viet/201202/Bo-VHTTdL-co-quyen-tuoc-danh-hieu-HH-cua-Mai-Phuong-Thuy-2130418/"&gt;tước hay không tước&lt;/a&gt;. Những nhân vật đạo mạo ấy, thay vì làm chuyện có ích hơn, lại đeo gương ngồi trước computer, nhìn bộ ngực căng tròn của Mai Phương Thúy một chút, nhìn cái mông đẫy đà của Mai Phương Thúy một hồi, rồi định lượng, rồi định tính, rồi phán: đấy, đấy, vậy là không được, vậy là gợi dục, vậy là hớ hên, vậy là trái với thuần phong mỹ tục...Mẹ kiếp, giá mà nó chẳng mặc gì...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-303824142277868265?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/303824142277868265/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2012/02/gia-ma-no-chang-mac-gi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/303824142277868265'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/303824142277868265'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2012/02/gia-ma-no-chang-mac-gi.html' title='Giá mà nó chẳng mặc gì'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3267934916036390704</id><published>2012-01-18T19:07:00.000-08:00</published><updated>2012-01-18T20:12:00.012-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Những bài hát cho mùa xuân</title><content type='html'>Dạo này đi đâu cũng bị tra tấn bởi mấy giai điệu "Tết, tết, tết, tết đến rồi..." hay "xuân xuân ơi xuân đã về...". Mặc dù bản thân bài hát không tệ nhưng nghe hoài đến phát ngán, tự nhiên mình lại có ác cảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ 3 bài hát có "dính líu" đến mùa xuân mà mình thích nhất là Mùa xuân đầu tiên (Văn Cao), Mùa xuân nho nhỏ (Trần Hoàn - thơ Thanh Hải)và Em đến thăm anh đêm 30 (Vũ Thành An - thơ Nguyễn Đình Toàn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đến thăm anh đêm 30 do Nguyên Khang trình bay là một ca khúc da diết và hơi buồn, nói chung chỉ nên nghe trước Tết vài ngày, qua giao thừa thì nên quên luôn đi :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="300" height="50"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/sjRQDoVBht" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/sjRQDoVBht" flashvars="target=blank" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="50"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa xuân nho nhỏ phổ thơ Thanh Hải, bài thơ đã từng được đưa vào sách giao khoa văn cấp 2 (không biết giờ còn không). Giai điệu nhẹ nhàng, thanh thoát, có cảm tưởng như cánh én chao lượn, như mưa xuân giăng lưới, như lộc non đang đâm chồi...Hầu như sáng mùng 1 năm nào mình cũng được nghe bài hát này trên đài tiếng nói Việt Nam, được phát từ cái loa phát thanh của xã đặt cách nhà cả 2,3 cây số.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="300" height="50"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/HaQoHhf7HX" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/HaQoHhf7HX" flashvars="target=blank" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="50"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NSND Thanh Hoa trình bày có vẻ da diết, tình cảm, trong khi bản thu của ca sĩ Hồ Bích Ngọc lại trẻ trung và sôi động hơn nhiều. Còn tùy vào cá tính và tâm trạng của mỗi người, nhưng mình nghĩ cả 2 bản thu đều hay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="300" height="50"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/DDqJzFGe6k" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/DDqJzFGe6k" flashvars="target=blank" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="50"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa xuân đầu tiên là 1 tuyệt tác của Văn Cao. Mới đây nhà thơ Đỗ Trung Quân có bài &lt;a href="http://quechoa.info/2012/01/09/t%E1%BB%AB-day-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-bi%E1%BA%BFt-yeu-ng%C6%B0%E1%BB%9Di/"&gt;đề cập đến tác phẩm này&lt;/a&gt;, tuy không liên quan mấy đến khía cạnh âm nhạc. Bản thân mình cho rằng, Mùa xuân đầu tiên là một kinh điển của valse. Điệu valse nhẹ nhàng và tưởng chừng rất đơn giản lại có khả năng biến hóa để tạo nên một ca khúc hay đến thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="300" height="50"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/7vrGpVmU-c" /&gt;  &lt;param name="quality" value="high" /&gt;  &lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;  &lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;  &lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/7vrGpVmU-c" flashvars="target=blank" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="50"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3267934916036390704?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3267934916036390704/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2012/01/nhung-bai-hat-cho-mua-xuan.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3267934916036390704'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3267934916036390704'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2012/01/nhung-bai-hat-cho-mua-xuan.html' title='Những bài hát cho mùa xuân'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1479470033516570200</id><published>2012-01-16T20:28:00.001-08:00</published><updated>2012-01-16T23:25:22.018-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Note cho tháng giêng</title><content type='html'>1/ Tối qua đang ngồi lai rai với thằng Đạo thì đứa nhỏ bán dạo chạy lại mời singum. Mình mua 2 vỉ Happydent white. Thằng Đạo bảo: ê, tối nay tao với mầy thực hiện cuộc nhậu với Singum đầu tiên trên thế giới đi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là không cho mình gọi chân gà cánh gà gì ráo, nó kêu thằng nhỏ lại mua thêm 4 vỉ nữa. Vừa nhai singum nhóp nhép, nó vừa cười hề hề:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Xem thử mầy còn giữ được chất điên như ngày xưa không, hay cuộc mưu sinh tất bật đã bình thường hóa mày rồi ?&lt;br /&gt;- Tao sợ chắc ? Chơi mầy !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Cái thằng này, cuộc đời bao nhiêu năm của nó, hình như chỉ còn lại ký ức về thời sinh viên. Lần nào ngồi lai rai, nó cũng đem chiến tích ngày đó ra mà kể, có hay ho gì đâu, toàn những chuyện đáng xấu hổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chuyện thằng Sơn bỏ học đi chơi với bạn gái có mấy hôm mà suốt ngày lải nhải thấy mệt. Nó chửi thẳng vào mặt: mẹ, là đàn ông thì phải dám làm dám chịu, bỏ học có mấy ngày việc gì phải lo lắng thế. Bạn muốn bỏ học, mình bỏ học với bạn cho vui ! Nói là làm, suốt 1 tháng trời 2 thằng ở nhà ôm nhau ngủ nướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chuyện thằng Khánh hiền như đất cục, trong lúc anh em nhậu nhẹt cà phê thuốc lá thì nó chỉ biết ôm sách Kim Dung mơ về Tiểu Long Nữ. Thằng Đạo chửi: mày hư giùm tao với, ngoan hiền như mày mà sau này mới hư thì đỡ hông kịp đâu đấy ! Cứ y như rằng, đến năm 4 thằng Khánh tay bia tay thuốc bỏ bê cả học hành, còn có mấy môn nữa mà không thèm trả nợ đến mức bị trường cho thôi học. Thằng Tân cũng thế, cuối cùng 2 thằng hiền nhất bọn lại là 2 đứa vĩnh viễn không thể ra trường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chuyện thằng Tùng hỏi toán nó, nó chỉ xong còn chửi thằng Tùng ngu. Vậy mà 5 năm sau nó đi thực hành trong phòng máy, "thầy" Tùng là thầy hướng dẫn của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chuyện nó viết mail xin điểm thầy Triết, anh chàng public cho cả khoa CNTT, từ đó nó coi Triết chỉ là một đứa trẻ con, hi hi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi nó ngồi triết lý về đời sinh viên. Nó bảo, đời sinh viên cũng là một cuộc đời trong ...một cuộc đời. Nó không chỉ là một khoảnh khắc, một giai đoạn mà là một cuộc đời hẳn hoi. Nó thách thằng Tùng viết được 10 câu về đời sinh viên của mình: "Trước tôi học Lê Hồng Phong. Tôi giỏi tiếng Anh. Vào đại học tôi chăm học. Tôi được giữ lại trường. Chấm hết !". Còn nó, nó có thể viết cả một pho tiểu thuyết, dĩ nhiên trong đó sẽ tràn ngập hình ảnh bạn Tiến, bạn Khánh và những trò ngố hư hỏng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Tối qua điện cho Khánh, nói tao muốn chửi mầy vì cái tội trẻ con, tao lên Đà Lạt gọi điện mày không thèm bắt máy. Nó bảo: ừ, mầy mắng đi, tao nghe đây. Nghe mà hết muốn giận, có lẽ mình xui xẻo mò lên đúng vào giai đoạn nó đang tự kỷ, bố nó gọi nó cũng chẳng thèm nghe nữa chứ huống chi mình. Tết này nó ở lại Đà Lạt mà không về Bình Phước. Nào có xa xôi, mình hỏi tại sao, nó bảo: tao chán !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba đứa chơi được với nhau cũng vì ngưỡng mộ cá tính và nỗi cô đơn của nhau. Mỗi đứa có 1 khoản trời riêng mà đứa kia không thể và không bao giờ muốn xâm nhập. Nỗi cô đơn rất trẻ con, rất người lớn, rất triết học mà cũng rất ...tào lao. Mười năm, Khánh vẫn tràn ngập trong nỗi cô đơn của nó, Đạo vẫn điên điên khùng khùng bơi trong vùng ký ức, và mình vẫn cứ đi về giữa 2 cõi thực mơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4/ Hết viên singum cuối cùng, viên singum thứ 48. Cũng vừa hết chai bia cuối cùng, chai bia thứ 20. Thằng Đạo đòi uống nữa nhưng mình từ chối, lấy cớ hết "mồi". Thằng Đạo phun bã singum cái phẹt ra đường (nãy giờ mình phun vào chai bia :P ), đôi mắt nó xa xăm nhìn về chiếc máy bay đang hạ cách đằng xa: mùa xuân đến rồi đấy mầy ạ. Về thôi !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1479470033516570200?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1479470033516570200/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2012/01/note-cho-thang-gieng.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1479470033516570200'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1479470033516570200'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2012/01/note-cho-thang-gieng.html' title='Note cho tháng giêng'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1521477131532999193</id><published>2011-12-22T20:38:00.000-08:00</published><updated>2011-12-22T21:36:12.272-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Poem'/><title type='text'>Viễn tượng</title><content type='html'>Tôi đã thấy chiều tàn trong nắng sớm&lt;br /&gt;Một ngày đông lạnh lẽo giữa ngày thu&lt;br /&gt;Vài chiếc lá chợt buông cành rất nhẹ&lt;br /&gt;Như du nhân vừa khỏi chốn lao tù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã thấy đôi mắt buồn thiếu phụ&lt;br /&gt;Của em tôi vừa mới tuổi trăng tròn&lt;br /&gt;Người mẹ trẻ dịu dàng bên đứa trẻ&lt;br /&gt;Rồi một ngày mõi mắt đứng chờ con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đang sống giữa muôn ngàn nấm mộ&lt;br /&gt;Thành phố nào như một nghĩa trang to (*).&lt;br /&gt;Sống vất vưỡng những linh hồn quỷ ám&lt;br /&gt;Ôm gối chờ mãn kiếp hoá tàn tro.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã thấy cả sông hồ ngừng chảy&lt;br /&gt;Cánh chim buồn không còn thiết trời xanh&lt;br /&gt;Bầu máu nóng trở thành dòng nước lạnh&lt;br /&gt;Ép con tim chọn cách sống an lành&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã thấy một hôm nào tôi chết&lt;br /&gt;Tiễn tôi đi, không nước mắt, em cười&lt;br /&gt;Trời hôm ấy không buồn, chim lại hót&lt;br /&gt;Suốt con đường là những cánh hoa tươi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(*)Dì Năm và dì Hai ở xóm tôi gặp lại người em ruột sau bao nhiêu năm lưu lạc ở Mỹ. Bà em dẫn 2 bà chị đi du lịch. Lần đâu tiên ra thành phố sau bao nhiêu năm, từ một căn phòng khách sạn trên cao nhìn xuống, 2 bà già trầm trồ: chu cha cái nghĩa địa rộng chi mà rộng dữ !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là câu chuyện vui hay kể  lúc tháng ba ngày tám ở quê tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một lần từ cửa máy bay nhìn xuống thành phố Sài Gòn, tôi chợt nhớ tới câu chuyện trên. SG nhìn từ trên cao thực sự như một nghĩa địa khổng lồ. Tôi kinh ngạc bởi cái nhìn của hai bà lão thất tuần, và điều đó làm tôi nghĩ nhiều hơn thế.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1521477131532999193?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1521477131532999193/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/12/vien-tuong.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1521477131532999193'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1521477131532999193'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/12/vien-tuong.html' title='Viễn tượng'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5894477010727908005</id><published>2011-12-14T03:00:00.000-08:00</published><updated>2011-12-14T06:26:36.208-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Trái cấm</title><content type='html'>- Nói nhanh cho khỏi hiểu lầm là mình đang muốn nói đến trái táo. Mặc dù còn nhiều tranh cãi về việc trái cấm (forbidden fruit) thực chất là trái gì, nhưng hầu hết sách vở đều cho rằng nó chính là trái táo. Thanh quản của đàn ông thường có một cục nhô lên (không phải bứu cổ nhé !), người ta vẫn gọi đó là "quả táo Adam". Phụ nữ dĩ nhiên là không có, Đàm Vĩnh Hưng, Vũ Hà và Nguyên Vũ chắc cũng không có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quả táo là khởi nguồn của rất nhiều rắc rối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rắc rối liên quan đến quả táo được sử sách ghi lại sớm nhất là việc cụ Adam bị cụ Eva dụ ăn trái cấm dẫn đến phạm tội tổ tông để đến giờ con cháu trả hoài không hết. Xem ra từ thuở khai sinh ra loài người, đàn ông biết đã mê gái rồi. Ngẫm cho cùng thì cái đó cũng đúng thôi, phụ nữ sinh ra từ chiếc xương sườn số 7 của đàn ông, yêu phụ nữ là cách chúng ta tự yêu chính bản thân mình vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rắc rối thứ 2 phải kể đến chính là trái táo đã phát sinh ra một cuộc chiến nổi tiếng bậc nhất lịch sử nhân loại: cuộc chiến thành Troia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nữ thần bất hòa Eris uất ức vì không được mời dự tiệc cưới của nữ thần biển cả Thetis nên đã tìm cách báo thù, nàng thả một quả táo có khắc dòng chữ: "Cho người đẹp nhất !" vào giữa bàn tiệc. Phụ nữ muốn đời vẫn là phụ nữ: Athena, Aphrodite và cả Hera đã cùng tranh nhau quả táo đó. Tranh cãi không xong, họ quyết định nhờ Paris - chàng trai đẹp nhất châu Á, con của vua Priam làm trọng tài phân xử. Chàng trai đẹp nhất không có nghĩa là chàng trai công bằng nhất, Paris đã đưa trái táo cho Aphrodite với 1 thỏa thuận ngầm: nữ thần tình yêu và sắc đẹp sẽ ban cho chàng người phụ nữ (vâng, lại phụ nữ) đẹp nhất thế giới. Khốn thay, Helen - người phụ nữ đẹp nhất thế giới khi ấy đang là vợ của Menelaus - vua xứ Sparta hùng mạnh. Được sự trợ giúp của Aphrodite, Paris đã quyến rũ được Helen, rù rín nàng bỏ Sparta về với thành Troia xinh đẹp. Và, chiến tranh cũng xảy ra từ đó...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rắc rối thứ 3 có thể kể đến là trái táo đã rơi trúng đầu của Issac Newton. Nhờ trái táo, nhà bác học thiên tài đã khám phá ra định luật vạn vật hấp dẫn, từ đó làm khổ hậu thế. Nếu không có quả táo đó thì bọn học sinh thời nay chắc đã dư khối thời gian để tung tăn tán tỉnh, hội hè đình đám. Giá mà khi đó ông ngồi dưới gốc sầu riêng nhỉ ? hay gốc dừa càng tốt :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rắc rối thứ 4 có liên quan đến Steve Jobs. Chả hiểu ai khiến mà ông lại chọn quả táo để làm logo cho Apple (hỏi ngu nhỉ ? đã là Apple thì dĩ nhiên phải lấy logo quả táo rồi :P). Nói chung là thiên hạ đã, đang và sẽ chạy theo quả táo cắn dở như vịt. Hết Iphone 1,2 rồi tới 3,4 rồi 4s, 5, 5s...không có điểm dừng. Táo vẫn là táo và thiên hạ thì ngày càng có nhiều kẻ dở hơi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rắc rối gần đây nhất: Thủy Top tay cầm táo đỏ, ngực chấp 3/4 trái ưỡng ẹo chụp hình, cái album Top vs Táo, Táo vs Top gì đó một thời chiếm một nửa băng thông internet của VN. Nội dung, không cần IQ cao, nhìn vào hiểu liền: "em là trái cấm, hãy nhấm em đi" (PS: không có chú thích trên album nhé, mình chỉ suy diễn thế thôi). Thùy Linh thấy thế cũng tập tành quằn quại với táo, nhưng với thông điệp khác: "em là trái cấm, bị nhấm tả tơi !" (cũng chỉ suy diễn thôi nhé). Nghe nói đợt đó Top đăng đàn chỉ trích Linh ăn cắp bản quyền của Top. Truyền thông được dịp bay vào, gọi Vàng Anh là táo nhái. Mặc kệ táo thật táo giả, đợt đó dân nhậu chỉ uống bia với táo và nói chuyện về táo. Táo ngoài chợ bổng dưng được giá đến ngỡ ngàng (PS: chữ "ngỡ ngàng" mượn tạm của vietnamnet.net không hẹn ngày trả).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rắc rối thứ 6, cũng là nguyên nhân viết bài này: hôm nay vừa ăn cả rổ táo, vừa viết tao lao. Viết xong thì đầy cả bụng. Hôm qua thức tới sáng ở công ty, hôm nay rảnh rỗi sinh nông nổi ngồi viết blog chơi. Đời IT thổ tả thế :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5894477010727908005?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5894477010727908005/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/12/trai-cam.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5894477010727908005'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5894477010727908005'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/12/trai-cam.html' title='Trái cấm'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5295131541019484095</id><published>2011-12-02T07:47:00.000-08:00</published><updated>2011-12-02T08:10:01.963-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Này thì eo, này thì mông.</title><content type='html'>&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="https://picasaweb.google.com/lh/photo/rVyYfpvbDDJ0vh0xkIeOgSkTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="https://lh5.googleusercontent.com/-XLG4QJHuj24/TtjzvO28x6I/AAAAAAAABi4/imWZG-rjX7Y/s400/20111201103036_trinh6.jpg" height="400" width="261" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="https://picasaweb.google.com/neitcouq/NeitcouqSBlog?authuser=0&amp;amp;authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq's blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình gốc lấy ở &lt;a href="http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/50723/ngoc-trinh-xuat-hien-non-na-sau-nghi-an-anh-nong.html"&gt;đây&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trích từ cuốn Người đàn bà trong tướng mệnh học của Vũ Tài Lục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;...Tướng lý ca tụng cái eo đầy và rộng, vì eo đầy đặn dễ thường phú quí hơn, eo tròn trĩnh dễ thường khỏe mạnh hơn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ta có danh từ lưng ong để chỉ cái eo thật nhỏ xinh. Lưng ong đồng ý là mỹ quan, tuy nhiên cái lưng ấy không thể giúp chồng, chỉ có thể chiều chồng.&lt;/span&gt;..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;...Nếu eo đã nhỏ mà còn lệch lẹo hay cong vào lưng nữa thì tất chẳng khỏi điêu ngoa xảo trá. Có điều rất dễ nhận ra là người đàn bà phong yêu (lưng ong) ít được tôn kính hơn người đàn bà yêu viên bối hậu (eo tròn lưng đầy).&lt;/span&gt;..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;...Eo đàn bà nên thẳng và tròn vì nó là nghi biểu của lưng. Eo mập và đầy đặn thì phú quí dễ dàng. Eo lệch là dâm tiện, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;eo nhỏ hẹp là bần ngu&lt;/span&gt;. &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Eo bé đít cong là loại đàn bà phá gia nghiệp&lt;/span&gt;. Mình con chim én, eo con ong chết yểu.&lt;/span&gt;..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;...Tướng eo thế nào thì tướng lưng cũng vậy. Eo tròn lưng đầy là đúng cách. Lưng không được lõm vào, không được xẻ thành rãnh dọc xương sống, và hai xương đầu cánh tay không được nhô cao nhọn trên lưng.&lt;/span&gt;..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;...Nữ nhân tốt cần có đôi mông tròn bằng bặn tương xứng với thân mình.&lt;/span&gt;..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Nếu đôi mông to lớn quá thì lại là hạ tiện&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;, tính hung dữ ưa tranh dành, cãi cọ chẳng chịu nhường nhịn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;...Bình mãn có nghĩa là nó không cong lớn lên như đít con bọ ngựa. Nếu đít cong thì đa tiện dâm. Đít nhọn hay hẹp cũng dâm vậy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Đọc xong mới thấy, giữa nhân tướng học của người xưa và mỹ quan hiện đại cũng có nhiều điểm khá là khác nhau vậy !&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5295131541019484095?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5295131541019484095/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/12/from-neitcouqs-blog-hinh-lay-o-ay-trich.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5295131541019484095'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5295131541019484095'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/12/from-neitcouqs-blog-hinh-lay-o-ay-trich.html' title='Này thì eo, này thì mông.'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh5.googleusercontent.com/-XLG4QJHuj24/TtjzvO28x6I/AAAAAAAABi4/imWZG-rjX7Y/s72-c/20111201103036_trinh6.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1328658235101720620</id><published>2011-11-26T00:56:00.000-08:00</published><updated>2011-11-26T02:00:32.484-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Sĩ khả sát...</title><content type='html'>Cứ y rằng mỗi lần đội tuyển bóng đá Việt Nam thua đau ở một giải nào đó thì ngay lập tức dấy lên nghi án bán độ. Dĩ nhiên đặt vấn đề trước tiên vẫn là báo chí, bạn có thể xem không ít những cái tiêu đề nửa khẳng định nửa nghi vấn như thế ở &lt;a href="http://seagames.vnexpress.net/tin/bong-da/2011/11/9-tinh-huong-kho-hieu-trong-tran-u23-viet-nam-lao/"&gt;đây&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://giaoduc.net.vn/The-thao/Nghi-an-ban-do-Phai-chang-Van-Quyet-co-tinh-lan-tranh/77517.gd"&gt;đây&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.baomoi.com/Home/BongDa/www.phapluattp.vn/Nghi-an-U23-VN-ban-do-tai-SEA-Games-26-CQDT-vao-cuoc/7420978.epi"&gt;đây&lt;/a&gt; và nhiều nơi khác nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người xưa có câu: "sĩ khả sát, bất khả nhục", tức là có thể giết kẻ sĩ, nhưng không thể vũ nhục họ. Các cầu thủ, miễn bàn về trình độ, tôi coi họ là những con người, những  thằng đàn ông, họ có lòng tự trọng. Có thể họ đá không hay, họ mắc sai lầm, có thể sai lầm đó đôi khi ngớ ngẩn (có sai lầm nào mà chả ngớ ngẩn ?) và, họ thất bại. Có thể chúng ta đặt quá nhiều kỳ vọng vào họ để rồi thất vọng, nhưng thất vọng để rồi dẫn đến một phản ứng rất "phát xít" là đi soi xét trở lại từng bước chạy, từng sai lầm của họ để đưa đến những dấu chấm hỏi lơ lững đầy tính khẳng định: "cầu thủ U23 bán độ ?" thì thật sự đã đi quá xa rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đưa ra nghi vấn bán độ, người hâm mộ, mà đầu têu là mấy tờ báo ở Việt Nam đã phạm ít nhất 3 sai lầm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ - Vũ nhục người khác. Có thể chê trách cầu thủ U23 về chuyên môn, về tinh thân thi đấu nhưng đưa ra giả thiết U23 bán độ là vũ nhục các cầu thủ, rộng hơn nữa là tự vũ mình trước người ngoài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ - Ảo tưởng về thực lực của đội tuyển. Cứ tưởng mình là nhà vô địch mọi lúc mọi nơi, và khi mình thua người khác thì là do mình ...bán độ chứ nếu đá bình thường chắc chắn mình sẽ đoạt huy chương vàng.  Đây là một cách suy nghĩ vừa rất AQ, vừa cực kỳ ngu dốt và nguy hiểm. Họ không hiểu rằng các đội bóng "chiếu dưới" của đội tuyển Việt Nam trong quá khứ giờ đã có những bước tiến vượt bậc, họ có thể đá ngang cơ hay đánh bại cả Thái Lan và chính chúng ta là vì họ mạnh hơn chứ không phải vì chúng ta bán độ. Nhân đây, Thái Lan bị loại ngay từ vòng bảng nhưng tôi chưa nghe nói đến nghi án bán độ nào của U23 Thái Lan cả, ít nhất là trên phương tiện truyền thông ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ - Gây sức ép tâm lý lên đội tuyển trong mọi giải đấu. Khi các cầu thủ Việt Nam thi đấu, ngoài sức ép của khán giả, của ban lãnh đạo vốn đã quá dư thừa...giờ họ lại còn chịu sức ép của những nghi vấn phi chuyên môn, liên quan đến nhân cách của mình. Thử hỏi mỗi lần ra sân, trong từng bước chạy của họ có cả nỗi sợ hãi của những buổi hỏi cung lòng vòng về nghi án bán độ và thậm chí lỡn vỡn hình ảnh của còng số 8 thì làm thế nào họ có thể chiến thắng ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bóng đá là 1 trò chơi đồng đội, nhưng không phải của chỉ 11 cầu thủ và 1 ông huấn luyện viên. Nó đòi hỏi cả niềm tin và sự ủng hộ của những người hâm mộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng ,1 nhận xét không liên quan gì đến bóng đá, tôi có cảm tưởng báo chí Việt Nam toàn là 1 lũ lưu manh, chỉ biết làm thế nào để giật tít cho thật sốc nhằm lôi kéo độc giả chứ chẳng hề quan tâm đến tác hại của những bài báo đó hay việc nó sẽ xúc phạm đến những ai...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1328658235101720620?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1328658235101720620/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/si-kha-sat.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1328658235101720620'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1328658235101720620'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/si-kha-sat.html' title='Sĩ khả sát...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-9053005412619852423</id><published>2011-11-20T08:00:00.001-08:00</published><updated>2011-11-20T08:14:27.450-08:00</updated><title type='text'>Thử sống tốt vài ngày xem sao ?!</title><content type='html'>Một hôm nào đó đang đi ngoài đường, vô ý thế nào bạn lại vấp phải ổ gà. Và rồi bạn chợt nghĩ rằng mình nên sống tử tế một chút. Điều đó suy cho cùng cũng chẳng làm mích lòng ai. Nhưng phải bắt đầu từ đâu nhỉ? Bạn nghĩ nát óc, và cuối cùng cũng đưa ra quyết định thật sự sáng suốt: bắt đầu từ chiếc computer của mình. Chứ sao nữa, thời đại này, computer chính là người nắm giữ liên lạc giữa bạn với thế giới bên ngoài, là người bạn thân thiết đem lại cho bạn biết bao kiến thức, là người trợ thủ đắt lực…Bạn phải đối xử với nó một cách công bằng và quân tử nhất. Bạn quyết định thay thế tất cả các phần mềm vi phạm bản quyền bằng những freeware có chức năng tương tự. Bạn thật sự hài lòng vì tuy là open source ware hay freeware, nhưng chúng tốt không kém gì những phần mềm thương mại mà vì không có tiền, trước đây bạn đã dùng đủ mọi cách cho dù là "thô bỉ" nhất để có thể sử dụng chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;1. Office:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Bạn thay thế MS Office bằng Open Office. Open Office là phần mềm mã nguồn mớ không thua kém gì MS Office. Tuy hơi nặng máy một chút nhưng có hề gì với những cấu hình phần cứng thông dụng hiện nay. Điều quan trọng là cách dùng Open Office cũng không khác gì MS Office, Open Office vẫn hỗ trợ đọc và lưu tài liệu theo các định dạng của MS Office.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;2. Bộ gõ:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Việc gì phải dùng Vietkey để mất công mang tiếng dùng phần mềm crack. Unikey tuy là phần mềm mã nguồn mở nhưng tốt gấp trăm lần Vietkey., Unikey lại hỗ trợ công cụ chuyển đổi bảng mã, thay đổi nhanh giữa việc gõ tiếng Việt và tiếng Anh chỉ với tổ hợp phím Ctrl+Shift. Và còn nhiều tiện ích khác nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;3 Từ điển:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Lacviet chả là cái khỉ khô gì so với Stardict. Startdict hỗ trợ rất nhiều bộ từ điển, từ Viêt-Anh, Anh Việt, Việt-Pháp, Pháp-Việt đến Việt-Đức, Đức-Việt, Nga-Việt, Nhật-Việt…Nói chung là đủ cả. Chỉ cần chép file từ điển tương ứng (chia sẻ rất nhiều trên mạng) bỏ vào thư mục cài đặt, cấu hình lại một chút xíu nữa là bạn có thể có thể dùng ngay được dưới dạng cửa sổ truyền thống hay click and see.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;4 Trình duyệt web:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tuy Internet Explorer là phần mềm duyệt web đi kèm với Windows nhưng thằng này củ chuối không thể tả. Nếu bạn đã dùng firefox thì bạn sẽ có ngay nhận xét đó. Cáo lửa (biểu tượng của Firefox) cho bạn tốc độ duyệt web nhanh và an toàn hơn nhiều so với IE.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;5. PDF&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Việc gì phải dùng Acrobat reader. Thằng này nặng chịch và load file chậm không thể tả. Hãy thử dùng Foxit Reader để đọc file pdf. Bạn sẽ thấy sự khác biệt. Dung lượng chưa đầy 2M, bạn thậm chí không cần cài đặt nên có thể chép vào usb để dự trữ, phòng trường hợp bạn muốn đọc file pdf trên một máy khác không cài đặt Acrobat Reader.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;6. Zip tool&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Hãy quên Winzip hay Winrar đi. 7-Zip là một phần mềm free thay thế xứng đáng cho 2 đại gia trên. Với 7-Zip bạn không những có thể nén, giải nén, đặt password cho file nén mà còn có thể split (cắt) file nén của bạn thành nhiều file nhỏ để vừa dung lượng lưu trữ ổ cứng, gởi mail nhanh chóng tiện lợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;7. Virtual Disk&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn cần sử dụng đĩa ảo ? Giới thiệu với bạn phần mềm tạo đĩa ảo Daemon Tool. Nhanh chóng và tiện lợi, tốc độ nén cao, Daemon Tool thực sự là một phần mềm free không thể thiếu trong bộ sưu tập của bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;8. Trình quản lý file:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Với những ai đã quen với việc sử dụng Total Commander để quản lý file, các bạn có thể thử FreeCommander. Tuy không bằng người anh cả Total Commander nhưng FreeCommander đã làm tất cả trong khả năng của một freeware. Với những tao tác thông thường như view, copy, cut, delete, compare file, unpack… FreeCommander hoàn toàn có thể thay thế Total Commander.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;9. Dowdload tool&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Hiện nay có rất nhiều phần mềm hỗ trợ download, tuy nhiên hầu hết những cái “dùng được” đều là phần mềm thương mại. Hãy thử Free Download Manager, bạn sẽ thấy tốc độ download tăng lên rõ rệch nhờ thuật toán chia sẻ file và tận dụng băng thông. Giờ thì bạn có thể yên tâm mà quên đi Internet Download Manager hay Flashget&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;10. Phần mềm nghe nhạc:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Hiện có rất nhiều phần mềm nghe nhạc miễn phí tốt. Tuy nhiên bạn nên dùng Wiamp trong trường hợp không thích xài Windows Media Player. Winamp là phần mềm nghe nhạc đã khẳng định được tên tuổi của mình. Nếu bạn cài đầy đủ các plugin của Winamp, bảo đảm bạn sẽ có một phần mềm nghe nhạc với chất lượng âm thanh không thua kém nếu không muốn nói là vượt trội hơn hẳn Windows Media Player.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đây chỉ là một số phần mềm miễn phí thông dụng trên một chiếc PC. Bạn có thể dễ dàng tìm ra link download trên google. Với một số phần mềm như Open Office, có thể lúc đầu bạn sẽ cảm thấy khó chịu vì nó …không tốt như MS Office. Hãy nhớ rằng, bạn đang so sánh một phần mềm không tốn một xu với một phần mềm có giá đến vài trăm USD đấy. Vả chăng, thời đại này, muốn sống “không xấu” ( chứ chưa nói là sống tốt) xem ra cũng chẳng dễ dàng gì. Hãy coi đây là một cơ hội, thử xem bạn và chiếc máy tính của mình sống “trong sạch” (không dùng bất cứ một phần mềm bẻ khóa nào ) được bao lâu ?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-9053005412619852423?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/9053005412619852423/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/thu-song-tot-vai-ngay-xem-sao.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9053005412619852423'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9053005412619852423'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/thu-song-tot-vai-ngay-xem-sao.html' title='Thử sống tốt vài ngày xem sao ?!'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2786051143210797716</id><published>2011-11-12T07:06:00.000-08:00</published><updated>2011-11-13T23:53:56.137-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Sách cũ</title><content type='html'>1/ Cùng với thời gian, những ước mơ của ngày xưa cũng dần bị lãng quên. Một số khi lớn lên mới nhận  thức được chỉ là viễn vông, số khác bổng dưng một ngày tự nhận ra rằng mình chẳng bao giờ có cơ hội thực hiện chúng nữa.&lt;br /&gt;Duy chỉ có 1 ước mơ duy nhất tới giờ vẫn còn ấp ủ: một ngày nào đó mình sẽ xây một cái nhà thiệt đẹp, trong cái nhà thiệt đẹp ấy sẽ có 1 cái phòng thiệt rộng (và thiệt đẹp), trong  cái phòng thiệt đẹp ấy sẽ có thật nhiều, thật nhiều sách, bằng một cái thư viện tầm trung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Sáng cuối tuần, lang thang mấy tiệm sách cũ, mong tìm lại cuốn "Mẫn và tôi" của Phan Tứ để tặng một người bạn. Biết là mò kim đáy bể, nhưng vẫn đi. Mình đọc "Mẫn và tôi" khá lâu rồi, hình như hồi học lớp 6, lớp 7 gì đó. Hồi đó thì đã biết gì về yêu đương, vậy mà tình yêu của Mẫn và Khiêm ám ảnh mình mãi, cứ mong sau này lớn lên sẽ gặp được một người con gái hiền dịu, tháo vát như Mẫn. Hình như mình dậy thì nhờ những cuốn sách như thế thì phải, hi hi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Tìm sách cũ cũng là một cái thú. Gặp được sách mình cần cũng là một cái duyên. Ngày xưa rảnh rỗi cũng hay đi dạo lòng vòng mấy tiệm sách cũ. Nhiều khi đi chỉ để xem sách cho đã thèm và nhớ tựa sách phòng khi cần quay lại chứ cũng chẳng có tiền để mua. Đừng tưởng sách cũ thì giá rẻ, không có chuyện đó. Nhiều quyển sách không còn tái bản nữa, chỉ có thể may mắn tìm lại trong cửa hàng sách cũ, lúc đó thì giá nào cũng mua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4/ Thời mình mới vào Sài Gòn, dọc đường Cách Mạng Tháng 8 trên chổ gần công viên Lê Thị Riêng có rất nhiều cửa hàng sách cũ. Bẵng đi 1 thời gian, những hiệu sách 1 thời cũng dần biến mất, con đường CMT8 giờ toàn là cửa hàng thời trang. Dọc đường Nguyễn Thị Minh Khai đoạn gần nhà sách Minh Khai trước cũng nhiều, giờ chỉ còn lại 1, mấy tiệm kia chuyển sang kinh doanh sách mới, sách chuyên ngành... Dọc đường Trần Huy Liệu cũng thế, những tiệm sách cũ 1 thời với những người chủ chỉ cần nói tựa sách là họ có thể trả lời ngay cho bạn có hoặc không, giờ cũng biến mất. Phố Trần Huy Liệu giờ là phố quần áo giày dép chứ không phải phố sách cũ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đường Lê Nhân Tôn quận 5, gần bệnh viện Hòa Hảo lát đát một vài tiệm, sách cũng ít và không có nhiều sách độc. Lâu rồi không ghé, không biết còn không. Gò Vấp, đoạn Nguyễn Thái Sơn gần công viên Gia Định hiện có một phố sách cũ, nhưng người bán ở đây có vẻ không rành sách lắm. Dưới Lê Quang Định cũng có 1 tiệm, ông chủ là người kinh doanh sách cũ có thâm niên.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2786051143210797716?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2786051143210797716/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/sach-cu.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2786051143210797716'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2786051143210797716'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/sach-cu.html' title='Sách cũ'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1361392466542635748</id><published>2011-11-09T03:02:00.000-08:00</published><updated>2011-11-09T06:13:24.812-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Bánh mỳ, bánh bao và em gái dễ thương...</title><content type='html'>1/ Tối qua chạy ngang qua Đại học Sư phạm, cơ sở 222 Lê Văn Sĩ, sẳn tiện ghé vào mua ổ bánh mỳ. Chị bánh mỳ nhìn mình mấy lần, sau cùng mới hỏi: thấy em rất quen nhưng không nhớ gặp ở đâu ? Mình cười bảo ngày xưa em ở trọ trong trường, hay ra mua bánh mỳ của chị lắm. Hôm nay có dịp đi ngang nên ghé vào mua ăn thử, xem có còn ngon như ngày xưa không...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải mình nói xã giao, bánh mỳ của bả ngon thiệt. Hồi còn đi học tối tối đói bụng chạy ra mua rồi vào ngồi chồm hổm trên cái hành lang thiệt rộng của trường Sư phạm gặm như khỉ. Bánh mỳ khuôn nhỏ, lúc nào cũng giòn. Vẫn chỉ là ba tê, thịt, chả và tí rau nhưng chả hiểu sao lần nào ăn cũng thấy ngon. Ngon hơn nhiều so với những chổ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối qua vừa chạy vừa gặm tới ngã tư Trần Huy Liệu - Hoàng Văn Thụ thì hết, muốn quay lại mua cái nữa gì đâu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Ông bán xôi cạnh chị bánh mỳ vẫn còn ở đấy. Chiếc xe đạp trành ngày xưa giờ thành chiếc xe gắn máy. Cái quán vẫn dã chiến, nhưng có vẻ bề thế và tươm tất hơn. Xôi gà của ổng cũng ngon, có điều ngày xưa nhìn bẩn bẩn thế nào nên mình không thích lắm. Giờ thì thấy sạch sẽ hơn rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Hôm qua không thấy bà bán bánh bao. Hàng bánh bao của bả là khuya nhất. Ông bán xôi thì chừng 1,2h đã dọn hàng nhưng bà bánh bao đôi khi tới 3,4h sáng. Bả có đứa con gái xinh thôi rồi. Hình như hồi mình học năm 2 đại học thì nó học lớp 10. Con bé xinh lắm lận, cứ cuối tuần là ra thay mẹ bán tới gần sáng. Hồi đó cứ cuối tuần là mình ăn bánh bao :D, có lần mình cầm tờ 500 ngàn mua 1 cái bánh, báo hại em gái chạy đi đổi tiền muốn đừ người luôn. Vừa ăn xong mình lấy tờ 500 ngàn khác mua thêm cái nữa...(Đố các bạn biết chuyện gì xảy ra sau đó).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4/ Tối qua quên hỏi chị bánh mỳ xem em gái bánh bao thế nào rồi. Nghe nói có lần thằng Huân rủ được nó đi chơi. Mình chưa thấy thằng nào tán gái ác như nó. Cả em Loan dễ thương, mặt lạnh như tiền tối tối hay ngồi tự kỷ ở hành lang trường Sư phạm mà nó cũng tán được. Con bé đó lâu lâu lại đổi 1 thằng bồ, cả khu ai cũng sợ, chỉ riêng thằng Huân là không sợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buổi tối trong trường dạy ngoại ngữ, cứ khoảng 8h45 là tan lớp, mấy anh em hay xuống dưới hành lang ngồi ngắm em gái dễ thương. Riết rồi phòng nào có gái đẹp đều biết hết, biết mặt nhưng không biết tên. Có lần mình khen một em gái trước mặt nó, nó chạy te te lại chận đường con nhỏ: Chị ơi anh em muốn làm quen với chị ! rồi 2 đứa nói chuyện, chỉ chỉ trỏ trỏ mình. Ấy vậy mà nó biết được tên, xin được số điện thoại đem về cho mình mới ghê. Hồi đó chỉ là cái số bàn, làm gì có di động như bây giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin thì xin vậy thôi, cũng chẳng để làm gì. Thời gian đó, mình đang ngập tràn trong những nỗi buồn riêng không khỏa lấp...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1361392466542635748?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1361392466542635748/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/banh-my-banh-bao-va-gai-ep.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1361392466542635748'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1361392466542635748'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/banh-my-banh-bao-va-gai-ep.html' title='Bánh mỳ, bánh bao và em gái dễ thương...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3703865082858463158</id><published>2011-11-04T02:53:00.001-07:00</published><updated>2011-11-04T09:39:29.769-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ăn nhậu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Linh ta linh tinh</title><content type='html'>1/ Trong vòng 15 ngày uống với nghilm 4 lần. Từ Đà Nẵng cho tới Saigon. Tối qua chỉ định xuống quận 2 ăn tối uống cà phê nói chuyện tào lao với nó, ai ngờ ngó qua ngó lại cũng hết 1 két tiger. Tự nhiên thấy chán mình dễ sợ !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đợt này lại phải mất cả tháng gò lại cái bụng. Con đường 6 pack abs của mình xem ra còn gian nan lắm, nhất là nó bảo cuối tháng nó lại vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Ngày xưa, nửa đêm Bảo Chi nhắn tin: "kiếm cho em cái bút danh đi. Cho anh toàn quyền quyết định." Vậy mà khi mình nghĩ ra cái tên Tiểu Sa, girl lại không chịu. Girl bảo cái tên ấy nó ...con gái quá. Cuối cùng girl quyết định sửa thành "Tiêu Sa", nghe strong hơn, manly hơn. Cái tên nó vận vào người đấy nhé, chọn cho cái tên bình yên thế không chịu, con gái mà cứ đòi mạnh mẽ manly.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Hôm trước đang ở Huế thì thằng nghilm nhắn tin bảo mình nghĩ cho nó vài cái tên để đặt cho con gái. Đang ở cầu Tràng Tiền, thôi thì Lê Nguyệt Hương Giang ? Trăng trên dòng sông Hương, Nguyệt cũng là tên vợ nó. Nhưng trăng vô thường lắm, trăng trên dòng sông thì càng vô thường hơn. Hay là Lê Nguyệt Nha Nhi - cô gái xinh đẹp như một vầng trăng khuyết cuối chân trời ? Hay là Lê Nguyễn Thùy Dương - ấy là nhớ tới cuôc nhậu tới 4h sáng trên đường Phạm Văn Đồng với nó và thầy Thọ tối hôm trước, đúng ngày con gái nó chào đời, bên kia đường rì rào sóng vỗ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhắn tin qua điện thoại, không dấu. Thằng Nghị đọc thế nào lại ra Nhã Nhi - Lê Nguyệt Nhã Nhi.Không đúng ý mình, nhưng dù sao cũng hay, thanh thoát hơn, con gái hơn. Nó bảo nó cầm cái điện thoại đi hỏi khắp bệnh viện, không ai biết dấu hỏi hay dấu ngã. Chuyện thật như bịa. Mà cũng có thể là nó bịa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4/ Anh em nó hợp nhau dễ sợ, chắc sau này mỗi lần thằng Nghị về Sài Gòn, mình khỏi phải xuống quận 2 hầu bia nó nữa. Tối qua anh em nó ngồi công kích mình, bảo mình thù dai nhớ lâu. Mình thì mình thề sau này chả tham gia vào quá trình đặt tên cho ai nữa. Đơn giản cuối cùng cũng sẽ bị thêm bớt, thành 1 cái tên khác chả ăn nhập gì tới cái ý nghĩa mình muốn truyền tải , mặc dù thành thật mà nói nó nghe cũng hay hay ;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5/ Nghilm hỏi sao chưa thấy viết gì về chuyến đi vừa rồi. Bảo Chi nói có có, có 1 bài thơ dỡ ẹt. Lâu rồi mình không làm thơ, nhưng quả thật bài này nhạt, nặng nề về câu chữ. Nói chung là không hài lòng. Chắc mình không nên làm thơ nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối tuần rảnh rỗi sẽ viết gì đó về chuyến đi vừa rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3703865082858463158?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3703865082858463158/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/linh-ta-linh-tinh.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3703865082858463158'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3703865082858463158'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/linh-ta-linh-tinh.html' title='Linh ta linh tinh'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6026490249947294977</id><published>2011-11-01T04:16:00.000-07:00</published><updated>2011-11-02T07:41:27.324-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Poem'/><title type='text'>Viết cho Huế</title><content type='html'>&lt;table style="width: auto;" align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="https://picasaweb.google.com/lh/photo/0JlZJqQ-3OZT9pWtErylYg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img style="width: 644px; height: 240px;" src="https://lh4.googleusercontent.com/-DwGbetfuAOs/Tq7J4quTiFI/AAAAAAAABe0/ovUaF34LB-c/s640/IMG_1324.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="https://picasaweb.google.com/neitcouq/ANangHue102011?authuser=0&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;Đà Nẵng - Huế 10/2011&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 153);"&gt;Này Huế mộng, nỗi buồn em có thấy ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Ta làm rơi trong một buổi chiều xưa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Dòng Hương Giang còn mãi ngóng người thơ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Không theo kịp bước phù sinh hờ hững.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Này Huế nhỏ, bên kia bờ tiền định&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Có khi nào em thấy nỗi buồn ta ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Nhịp Trường Tiền đâu dễ muốn là qua.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Nên đứng mãi bên ni bờ ngóng gọi...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Này Huế hỡi, nỗi buồn ta diệu vợi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Đừng nhọc công cất giữ giữa đền đài&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Đây lầu son, kia gác đỏ chờ ai&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Trăm năm nữa cũng xanh tường rêu phủ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Này Huế ạ, nỗi buồn quên cất giữ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Đã thành mây rong ruổi chốn phù hoa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Ta gọi về mong thấy lại chính ta&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Để tiếc nối những ngày xưa rất trẻ,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Này Huế nhé, mai ta về em nhé.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Đừng làm mưa kẻo ướt cả dòng Hương.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Rồi một ngày tìm lại được yêu thương&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 0, 153);"&gt;Ta sẽ gởi nỗi buồn em cất giữ.&lt;/span&gt;..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Huế - 10/2011&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6026490249947294977?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6026490249947294977/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/hue-nay-hue-mong-noi-buon-em-co-thay-ta.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6026490249947294977'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6026490249947294977'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/11/hue-nay-hue-mong-noi-buon-em-co-thay-ta.html' title='Viết cho Huế'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh4.googleusercontent.com/-DwGbetfuAOs/Tq7J4quTiFI/AAAAAAAABe0/ovUaF34LB-c/s72-c/IMG_1324.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-605751242967525605</id><published>2011-10-13T00:32:00.000-07:00</published><updated>2011-10-13T07:51:18.457-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Linh tinh về phong thủy, tử vi...</title><content type='html'>1/ Dạo này đi đâu cũng nghe nhắc đến chuyện phong thủy. Đi nhậu với thằng bạn nổi tiếng học dốt mê gái (giống mình) nó cũng nhắc đến phong thủy. Đọc báo thấy chuyện xăm mình cũng liên quan đến phong thủy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy phong thủy là gì ? Trích từ điển wiki: "Phong thủy (chữ Hán:風水) là học thuyết chuyên nghiên cứu sự ảnh hưởng của hướng gió, hướng khí, mạch nước đến đời sống hoạ phúc của con người."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thường thì người ta chia phong thủy thành 2 lĩnh vực: dương trạch và âm trạch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiểu nôm na thì dương trạch liên quan đến người sống, cụ thể là việc bài trí nội thất, xây dựng nhà cửa, đình chùa, rộng hơn là lập xóm ấp hay rộng hơn nữa lập thành phố, thủ đô (Lý Thái Tổ nhân thấy Rồng bay lên ở đất Đại La mà dời đô về đó, đổi tên thành Thăng Long).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Âm trạch thì liên quan đến huyệt mộ cho người chết. Dĩ nhiên mục đích cuối cùng vẫn là để cho người sống (con cháu) được hưởng phúc đức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phần dương trạch, đặc biệt ở việc chọn hướng nhà cửa, cách thức bài trí, màu sắc nội thất, cách bố trí cây cối...cũng đã được áp dụng trong kiến trúc phương Tây từ khá lâu, và ít nhiều có cơ sở khoa học. Phần Âm trạch thì ngoài những câu chuyện dân gian lưu truyền lại có vẻ mơ hồ, hiện tại vẫn chưa có một nghiên cứu khoa học nào khẳng định có một mối tương liên thật sự giữa huyệt mộ của người chết và số phận của hậu duệ người đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy thì chuyện tuổi tác vợ chồng, mạng số can chi, tứ xung tam hợp hay nhị hợp tam xung gì gì đó hoàn toàn không phải là chuyện phong thủy nhé ! Đừng có nhầm lẫn &lt;a href="http://2sao.vn/p0c1049n20111007093224520/pha-tuong-ca-cuoc-doi-vi-hinh-xam-khong-dung-cho.vnn"&gt;người ta cười cho&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Thuật huyền bí phương Đông thì có rất nhiều (tôi không thích dùng từ "khoa học huyền bí", đã là khoa học thì chẳng có gì huyền bí cả): phong thuỷ, bói dịch, tử vi, nhân tưởng, chỉ tay ...Ngay cả tử vi cũng chia ra rất nhiều trường phái: tử vi đẩu số, tử vi thái ất...thậm chí bác Nguyễn Vũ Tuấn Anh còn phát minh ra cái gọi là Lạc Việt độn toán có thể dùng để dự đoán số mệnh...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có tin vào những thuật này không? Cá nhân tôi cho rằng nó là kết tinh của một nền văn hóa lâu đời, tuy không được nâng đỡ bởi bệ đỡ khoa khọc nhưng lại được sàn lọc qua thực tiễn lâu dài mấy ngàn năm. Muốn phủ định nó ngay lập tức và vô điều kiện là điều không thể.  Các cụ có câu: "có thờ có thiêng, có kiêng có lành", nếu không thiệt hại gì cho bạn thì cứ việc tin. Cưới hỏi cũng nên coi giờ, khai trương công ty, cửa hàng... cũng nên chọn ngày lành, đỡ lo về sau. Nhưng nếu việc tin ấy gây ảnh hưởng tiêu cực/gây thiệt hại cho bạn, ví như ba mẹ hai bên không cho đôi bạn trẻ lấy nhau vì thầy bói nói rằng họ không hơp tuổi chẳng hạn ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Ngày tôi học cấp 2, buổi tối đi học Streamline về phải qua một con truông rất vắng. Con truông này nổi tiếng có nhiều ma, mấy vụ hành quyết tù nhân phạm tội tử hình ở đây càng làm cho nó trở nên đáng sợ. cả người lớn cũng sợ chứ đừng nói tới trẻ con. Vậy mà tuần ba bữa tôi vẫn đi về (sao hồi đó ham học thế không biết), 9h tối đường đã vắng tanh, tối như mực, tôi một mình lọc cọc đạp xe qua truông. Lần nào cũng sợ đến phát khóc lên được, vậy mà vẫn cứ đi. Bạn biết vì sao không ? hồi đó tôi đã nghĩ, nếu tin có ma sao lại không tin có phật ? Thế là một tay chạy xe, tay kia tôi bắt quyết, vẫn có ít nhiều sợ sệt, nhưng cũng đủ dũng cảm để về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4/ Tôi có thằng bạn là tín đồ của tử vi. Nguyên tắc đầu tiên khi chọn vợ của nó là phải hợp tuổi. Nó tính chi li đến cả ngày sinh tháng đẻ, nào là mạng số, can chi, nào là đại hải thủy, lộ bàn thổ...Chẳng thà ngồi quánh trù trì uống bia còn đỡ chán hơn là nghe nó nói chuyện tử vi số mạng. Tính riết đến hồi gặp em gái dễ thương thì không hợp tuổi, tiếc đứt ruột, gặp em hợp tuổi thì lại không hợp nhãn, điên cái đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính mãi, tới giờ nó vẫn chưa có vợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nghĩ, đã tin vào tử vi thì cũng nên tin vào phong thủy. Vợ chồng có khắc tuổi thì nghiên cứu xây cái nhà, trổ cái cửa, kê cái giường thế nào để hạn chế bớt đi. Thậm chí cũng theo tử vi, có thể chọn sinh đứa con vào tháng nào, năm nào để nó khắc bớt cái hạn của cha mẹ. Tin hay không tin, kiểu gì thì cũng huề cả làng nếu biết cách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5/ Thiên hạ nói nhiều về xung hợp. Có lẽ đó là một tâm lý "kính nhi viễn chi" đối với 1 loại sức mạnh siêu nhiên mà chúng ta vẫn không chắc có thực sự tồn tại. Nhưng có một thứ sức mạnh siêu nhiên mà chúng ta chắc chắn về sự tồn tại của nó nhưng trước giờ không ai nghĩ tới: đó là sức mạnh của tình yêu. Theo tôi thì nó mới là sức mạnh vô địch. Tôi mà yêu ai thì tôi lấy người đó, thầy bói nào mà cản thì cứ mua bông băng thuốc đỏ trước đi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-605751242967525605?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/605751242967525605/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/10/linh-tinh-ve-phong-thuy-tu-vi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/605751242967525605'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/605751242967525605'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/10/linh-tinh-ve-phong-thuy-tu-vi.html' title='Linh tinh về phong thủy, tử vi...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-4034235620797648278</id><published>2011-10-07T03:03:00.000-07:00</published><updated>2011-10-07T03:43:21.069-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ăn nhậu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Những trò lố khi say</title><content type='html'>Dân nhậu khi say thường có những hành động khó ngờ. Phi thường có, ngớ ngẩn có thậm chí dốt nát cũng có. Những hành động đó đôi khi lại trở thành giai thoại. Sau này, trong những cuộc nhậu chúng được lôi ra để trêu nhau, để vui, để có cớ mà uống. Và để góp phần sáng tạo nên giai thoại mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*************************&lt;br /&gt;1/ Đợt đó cả bọn cùng phòng KTX rủ nhau lén mua rượu về uống. Vui thế nào mà say hết cả đám. Ói mửa từa lưa. Thằng Trung người to như núi, khỏe như vâm hôm đó cũng say. Phòng KTX có 2 cửa, trước đây vốn là dãy phòng học. Cửa trước dẫn ra hành lang, toilet nằm ở phía đó. Cửa sau đi thằng ra ban công, nơi dành để phơi đồ. Tiệc tàng, thấy nó cứ ôm ban công mà trèo, trượt lên trượt xuống, mình hỏi: Trung, mầy đi đâu đấy ? Nó quay lại, hức 1 cái rồi lè nhè: móa ! tao đi toilet, mà cái cửa hôm nay tự nhiên kỳ cục thế, đứa nào chắn cái gì mà tao trèo mãi nãy giờ chưa qua...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quên mất chưa nói, phòng tụi mình ở trên tầng 3.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*************************&lt;br /&gt;2/ Năm đầu tiên đại học, ai hỏi thằng Đạo học trường nào, sẽ được nghe nó nói thế này: Đại học Quốc gia T.P HCM,  Đại học KHTN. Khoa Công Nghệ Thông Tin. Tụi mình hay chọc, nó bảo gọi đầy đủ thế mới oách. Mà oách thật, hồi đó dân IT cứ như là dân VIP. Dĩ vãng đó, giờ đã xa :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại chuyện thằng Đạo, đến năm thứ 3 thì nó đứng trong top những đứa thù trường Tự nhiên nhất. Trong nhóm đó có cả mình. Một lần 2 thằng nhậu ở quận 8 về, giữa đường nó bảo mình dừng xe cho nó đi toilet. Mình bảo: mầy ráng chờ xíu, đừng có phung phí nước tiểu như thế. Tao dẫn mầy tới chổ này mày tha hồ tiểu. Mấy lần nó đấm lưng bảo mình dừng lại nhưng mình kiên quyết không chịu. Chạy đến trước 227 Nguyễn Văn Cừ, mình thắng xe cái kít: đấy mầy tiểu đi ! Nó cười he he hiểu ý, chạy thẳng tới cái cổng sắt, quay mặt vô cổng trường đứng đái ngon lành. Xong đâu đấy nó vỗ vai mình: chuyện thế này mà mầy cũng nghĩ ra. Nhưng mà công nhận sướng thiệt ! Mẹ nó, hành tao suốt 3 năm nay, giờ trả thù được rồi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra thì thằng Đạo nói sai. Trường Tự nhiên hành nó đến 6 năm lận. 4 năm theo đúng chuẩn và 2 năm "khuyến mãi". Nhưng đó là chuyện của những năm sau này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*************************&lt;br /&gt;3/ Có lần mình với thằng Khoa đi nhậu. Thằng này nổi tiếng mê gái, cứ tưởng tượng nó mê gái hơn mình là đủ biết rồi. Say đến ói mửa lên 2 thằng mới chịu về, mình chở nó ghé tiệm tạp hóa mua ít gói mỳ về ăn khuya.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đường về nghe nó lè nhè suốt, tiếng được tiếng mất. Cố lắm mới hiểu được nội dung câu chuyện: thì ra trong lúc mình vào mua mỳ, nó ở ngoài gặp một em gái cao ráo dễ thương như hoa hậu, lại ăn mặc sành điệu. Nó bay lại bắt chuyện mà con nhỏ khinh thường nhất quyết không trả lời. Nó xin số điện thoại còn chảnh chó nghỉnh mặt lên trời làm bộ ta đây. Hồi giờ nó tán gái cũng có thành có bại, nhưng chưa lần nào thất bại nhục nhã như lần này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình chửi nó bất tài. Nó chửi con nhỏ đẹp mà điếc lác. Hai thằng lè nhè như thế cho đến khi về tới nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng ra tỉnh táo nhớ lại chuyện tối qua : quái, cái quán đó có con nhỏ nào đâu ? Lúc đó tìm một sinh vật giống cái còn không có nữa chứ nói chi tới gái đẹp. Ngay cả người bán hàng cho mình cũng là đàn ông kia mà ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ý nghĩ lóe trong đầu làm mình tỉnh ra. Hiểu rồi ! ngay bên cạnh tiệm tạp hóa tối qua là 1 cửa hàng thời trang. Trước cửa người ta trưng 1 em ma nơ canh cao chót vót, quả nhiên là người chuẩn không thua gì hoa hậu....&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-4034235620797648278?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/4034235620797648278/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/10/nhung-tro-lo-khi-say.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4034235620797648278'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4034235620797648278'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/10/nhung-tro-lo-khi-say.html' title='Những trò lố khi say'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3288495159708341546</id><published>2011-09-30T23:44:00.000-07:00</published><updated>2011-10-01T08:51:39.638-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Vài chuyện vớ vẩn...</title><content type='html'>Sáng dẫn một XX đi ăn bún bò. Mình ăn xong tô bún, ngước mắt nhìn lên thấy XX vẫn còn đang trộn rau. Nhìn cái cách XX ăn bún, mình sốt hết cả ruột. Tay trái she cầm chiếc muỗng, tay phải cầm đôi đũa, rồi she nhẹ nhàng dùng đũa bới bới tô bún, gắp vài cọng bún bỏ vào muỗng. Đoạn, she lại bới bới tô bún lần nữa, lại nhẹ nhàng gắp vài cộng rau bỏ lên cái muỗng đang có vài cộng bún nằm chờ sẳn. Xong xuôi đâu đó she mới nhẹ nhàng đưa lên miệng, rồi lại bới bới...Nói chung mình kể lại thì nhanh, chứ động tác của she còn lâu hơn thế nữa. Chừng đâu khoản 1/48 thời gian của một ngày, XX mới ăn xong. Thấy she gác đũa mà mình nhẹ cả người, nhìn lại tô bún vẫn còn hơn phân nửa ^;)^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải mình nói xấu she, mà hầu hết các XX đều có cùng phong cách như thế. Nhìn cũng dễ thương đấy, khác hoàn toàn với sự hổ báo của bọn XY, nhưng mà tốn time quá. Thực ra thì trong lúc she ăn, mình đã ngồi nghĩ không biết có phương pháp nào để tính sự trì trệ của xã hội do các XX (vô tình?) gây ra. Nếu họ nhanh lên một chút, chắc xã hội loài người đã tiến thêm được mấy hình thái nữa rồi :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*****************&lt;br /&gt;Sách &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Li%E1%BB%87t_t%E1%BB%AD"&gt;liệt tử&lt;/a&gt; bảo đàn ông bình thường từ khi sinh ra đã &lt;a href="http://tinmung.net/MinhHoa/HanhPhuc/HanhPhuc_03.htm"&gt;có sẳn 3 niềm vui&lt;/a&gt;: Một là được làm người. Hai là được làm người bình thường (tức là không điếc lác, dị tật bẩm sinh...). Ba là được làm đàn ông. Dĩ nhiên quan điểm thứ 3 hơi cực đoan (cũng không thể trách tiền nhân vì chế độ phong kiến vốn trọng nam khinh nữ). Nhìn chung mình đồng ý với ông Vinh Khải Kỳ ở quan điểm "3 niềm vui" nhưng nội hàm hơi khác tí xíu. Đó là: được sinh ra làm người, được làm người bình thường (bao gồm cả việc không đồng tính) và sinh ra ở thời đại có Computer kết nối Internet :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy mà lúc sáng thực sự mình đã nghĩ mình có tới 4 niềm vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*****************&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân nói chuyện con gái, lúc nãy vừa đọc một tờ báo có cái title: &lt;a href="http://2sao.vn/p1004c1006n20110930082130661/2sao-2407-bao-dong-chan-dai-oc-ngan-lung-doan-lang-giai-tri.vnn"&gt;Báo động "Chân dài óc ngắn..."&lt;/a&gt; Trước giờ người ta vẫn giữ một phản xạ tư duy đầy tính mặc định: chân dài thì óc ngắn, người đẹp thì kém thông minh. Chỉ là người ta thường nhìn bằng cấp hay hành vi ứng xử để đánh giá sự thông minh. Mình thấy đây là một quan điểm hơi sai lầm. Thực ra Thượng đế không công bằng đến thế đâu, nếu không muốn nói là ngược lại. Phụ nữ đẹp thường khá thông minh, xác suất song hành của 2 gen này thường khá cao. Ngày xưa mình có mấy đứa bạn rất xinh, nhưng học hành chẳng ra sao, không phải tụi nó kém thông minh mà do bọn con trai như mình không cho tụi nó có cơ hội học hành nghiêm túc. Mới phát gái lên chút xíu, trông hay hay dễ thương là con trai ra vào nườm nượp như ruồi, từ đêm cho tới sáng. Đứa nào giữ mình lắm thì cũng chỉ ignore được 5,7 thằng. Đến thằng thứ 8, thứ 10: con nhà giàu đẹp trai học giỏi hát hay biết đánh guitar yêu động vật thương người nghèo thích ngắm mưa rơi và nghe Trịnh Công Sơn lại rất si tình. Gỗ đá hay sao mà không động lòng ? mà đã động lòng rồi thì học hành thế quái nào được nữa, vậy là tự nhiên "hỏng" thôi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là chưa kể nhiều đứa biết mình đẹp nên vô cùng nguy hiểm (còn gì nguy hiểm hơn một phụ nữ ý thức được cô ta đẹp ?), thông minh đấy nhưng giả vờ ngu ngơ, hại chết khối thằng cu không biết đề phòng !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói gì thì nói, mình vẫn cho rằng những người đẹp thường khá thông minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*****************************&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân nói về chuyện phụ nữ đẹp và thông minh, nhớ tới mấy nhân vật nữ trong tiểu thuyết võ hiệp của Kim Dung. Các nữ hiệp trong truyện của ông phản ánh chính xác những gì mình nói. Người nào cũng sắc nước hương trời, thuộc hàng tuyệt thế mỹ nhân và ai ai cũng tuyệt đỉnh thông minh, có người nào "đẹp mà ngốc" đâu ?  Thông minh sắc sảo như Hoàng Dung, thông minh lạnh lùng như Tiểu Long Nữ, thông minh lém lỉnh như Triệu Mẫn, thông minh thật thà như Nghi Lâm, thông minh bướng bỉnh như Doanh Doanh...Có lẽ Kim Dung cũng nhận thấy: nhan sắc và trí tuệ vẫn thường đi chung với nhau, nếu ai đó khiếm khuyết là vì họ không chịu khó trau dồi mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;****************************&lt;br /&gt;Nhân nói chuyện Kim Dung, hôm nào mình sẽ bàn về 1 vài nhân vật trong trường thiên tiểu thuyết của ông, đến cách mà những nhân vật này ảnh hưởng đến việc hình thành nhân cách của mình hiện tại. Không hay bằng &lt;a href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nvnnn2n1n31n343tq83a3q3m3237nvn&amp;amp;AspxAutoDetectCookieSupport=1"&gt;Vũ Đức Sao Biển&lt;/a&gt; nhưng chắc "mua vui cũng được một vài trống canh" (truyện Kiều).&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3288495159708341546?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3288495159708341546/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/vai-chuyen-vo-van.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3288495159708341546'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3288495159708341546'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/vai-chuyen-vo-van.html' title='Vài chuyện vớ vẩn...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2548569625170953859</id><published>2011-09-18T21:33:00.000-07:00</published><updated>2011-09-18T22:39:02.064-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Ăn nhậu'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Nhân tiện</title><content type='html'>Mỗi lần muốn ép ai đó uống, thằng Kiên hay đọc 2 câu thơ của Nguyễn Khuyến: Rượu ngon không có bạn hiền...Và rồi nó cà kê diễn giải: rượu ngon đầy bàn kia, bạn hiền cũng đã tới đây, không thể tìm ra lý do để không uống. Rượu không ngon ? muốn uống loại nào tao đi mua. Không phải "bạn hiền" ? Ủa, vậy thì tới đây làm gì, thằng nào không phải bạn hiền của tao thì tự động đi về đi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chờ nó "hát" xong bài cải lương đó, thằng nào không ngửa cổ dốc cạn chén, thằng đó là gỗ đá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Nhân tiện nói về nhậu.&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Nhậu&lt;/span&gt;:&lt;br /&gt;(Ngoại động từ). Tụ tập một đám người, để &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;cùng&lt;/span&gt; uống rượu, bia và &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;say xỉn&lt;/span&gt;.&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;Đấy là định nghĩa về từ "nhậu" của từ &lt;a href="http://vi.wiktionary.org/wiki/nh%E1%BA%ADu"&gt;điển mở wikipedia&lt;/a&gt;. Chưa bao giờ mình thấy một định nghĩa nào ngắn gọn và chính xác đến thế về từ nhậu. Tụ tập, cùng uống rượu, bia và say xỉn. Cùng uống rượu nhé ! không hề có chuyện 5 thằng ngồi 3 thằng uống 2 thằng qua tua nhé ! say xỉn nhé ! nhất định là phải say xỉn nhé, nếu không say xỉn thì không thể gọi là nhậu được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến giờ, định nghĩa về từ nhậu là một trong những điều thú vị nhất mà mình đã đọc được trên wikipedia. Thật là một cứu cánh vĩ đại !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Nhân tiện nói về cứu cánh. Tối thứ 7 ngồi với Dũng Art và &lt;a href="http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/trong-art.html"&gt;Trọng Art&lt;/a&gt; ở quán vỉa hè trên đường 20 khu Dương Quảng Hàm. 2 thằng ku vừa mới đi nhậu thịt chó ở đâu đó nên chỉ ghé qua nhấm nháp cho vui, không uống được nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng ngồi hoài không muốn về. Chỉ tại bàn bên cạnh có em gái đẹp quá !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng Dũng bảo con bé cứ nhìn qua bàn tụi mình, không biết là nhìn thằng nào trong 2 anh em mình. Thực ra thì nó đang tìm kiếm sự xấu hổ trên khuôn mặt của 2 thằng con trai đang nhìn chằm chằm nó từ đầu hôm tối tới giờ. Mà thây kệ nó, nó đẹp nó có quyền. Dù sao nó cũng là cứu cánh cho cuộc nhậu rời rạc hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Nhân chuyện gái đẹp, mình có dịp huyên thuyên về mỹ học. Nói chung thì vừa hết mấy cặp chân gà hấp hành (ngon tuyệt) mình cũng vừa đi đến kết luận: giá trị của cái đẹp chính là giá trị của sự cứu rỗi. Còn cứu rỗi cái gì, phải đợi em gái chạy bàn đem thêm mấy cặp chân gà nướng và lên thêm bia nữa. Nhân tiện, em ý cũng đẹp, vì em ý cứu rỗi chúng ta bằng chân gà nướng muối ớt và bia Sài Gòn đỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng Lâm thắc mắc: sao hôm nay nhìn ai cũng đẹp hết. Để giải thích, thằng Dũng nhắc lại câu nói bất hủ của thằng Lễ: không có phụ nữ xấu, chỉ có thiếu rượu bia (để thấy họ đep -neitcouq) mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Nhân tiện về những câu nói bất hủ vô tình vọt ra trong lúc nhậu, thằng Dũng cũng có 1 câu đi vào sử sách khi bàn về một tình yêu trong sáng (tạm hiểu theo nghĩa của một số em gái sắp tuyệt chủng là phi tình dục): tình yêu không có tình dục chính là tình đồng chí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Aristotle có sống dậy thì cũng nói được cỡ đó là cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Nhân tiện nói về Aristotle, mình đi làm việc đã.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2548569625170953859?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2548569625170953859/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/nhan-tien.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2548569625170953859'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2548569625170953859'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/nhan-tien.html' title='Nhân tiện'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6241600040518559534</id><published>2011-09-14T03:21:00.000-07:00</published><updated>2011-09-14T03:42:19.366-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Poem'/><title type='text'>Hương âm vô cải</title><content type='html'>Sáng đi làm, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của 2 mẹ con trên chiếc xe chạy bên cạnh. Thằng bé chừng 3,4 tuổi, đang bi bô tập nói:&lt;br /&gt;....&lt;br /&gt;- Nhà mình có ai hả mẹ ?&lt;br /&gt;- Có ông ngoại nè.&lt;br /&gt;- Có ai nữa mẹ ?&lt;br /&gt;- Có bà ngoại nữa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện không có gì đặt biệt nếu như người mẹ trẻ không phát âm rặt giọng Bình Định. Mình nghe mà tự nhiên thấy thân thuộc dễ sợ, cứ muốn chạy tà tà bên cạnh nghe nữa, tiếc là 2 mẹ con rẽ sang hướng khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra ở trong này, mình vẫn nói giọng quê, thỉnh thoảng mấy đứa em vẫn cười khi mình nói một câu nào đó rặt bản quyền của dân "xứ Nẫu". Năm đầu tiên về quê ăn Tết sau mấy tháng ở Sài Gòn, giọng mình có pha pha đôi chút, má đòi quánh. Từ đó bỏ hẳn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hương âm vô cải - (giọng quê không đổi) là một phần câu thơ trong bài Hồi hương ngẫu thư của &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BA%A1_Tri_Ch%C6%B0%C6%A1ng"&gt;Hạ Tri Chương&lt;/a&gt;. Bài này ở vị trí thứ 31 trong Đường thi nhất bách thủ. Phần tiếng Việt do mình dịch.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:180%;" &gt;Hồi hương ngẫu thư&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi.&lt;br /&gt;Hương âm vô cải, mấn mao tồi.&lt;br /&gt;Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,&lt;br /&gt;Tiếu vấn: khách tòng hà xứ lai?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:180%;" &gt;Khúc ngẫu hứng khi về quê&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi nhỏ đi xa, già về lại&lt;br /&gt;Giọng quê không đổi, tóc thưa đầu&lt;br /&gt;Con trẻ nhà ai nào biết mặt&lt;br /&gt;Đứng cười: ông khách đến từ đâu ?&lt;br /&gt;(neitcouq)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6241600040518559534?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6241600040518559534/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/huong-am-vo-cai.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6241600040518559534'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6241600040518559534'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/huong-am-vo-cai.html' title='Hương âm vô cải'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-8300099389473029333</id><published>2011-09-08T10:00:00.000-07:00</published><updated>2011-09-08T10:01:06.873-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Thầy và trò</title><content type='html'>&lt;p&gt;Trò: Thầy ạ, thầy đang làm gì đấy ?&lt;br /&gt;Thầy: Tao đang cho con ăn.&lt;br /&gt;Trò:   Ủa, có chuyện đó nữa hả thầy. Em tưởng thầy đang ngồi nhậu lai rai ở   đâu chứ. Sáng Chủ Nhật thế này mà hông nhậu phí lắm thầy ơi !&lt;br /&gt;Thầy: Ừ, thì cũng đang cố gắng làm người chồng tốt, người cha tốt...&lt;br /&gt;........&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Thầy: Chuyện vợ con thế nào rồi ?&lt;br /&gt;Trò:   (Lẩm bẩm: lại nữa, hok biết lấy zợ có gì sướng mà lần nào thầy cũng   nhắc, bộ tưởng chủ nhật ở nhà giả bộ cho con ăn để nịnh vợ tối đi nhậu   vinh dự lắm sao, he he): Dạ, vẫn zậy thầy ơi !&lt;br /&gt;Thầy: Zậy là  zậy thế nào ? Tao nói chân tình đấy, giờ tính chuyện nghiêm túc đi là được rồi.&lt;br /&gt;Trò:   Dạ nghiêm túc chớ, thầy coi có đám nào hay hay giới thiệu em 1 đám đi.   Em là em muốn lấy zợ cùng quê lắm luôn á. Tết nhất kéo hết về quê, đỡ   phải mỗi năm mỗi xứ. Lỡ có ngồi nhậu với thầy mà zợ nó bảo: anh, chở em   với con về ngoại đi chớ ! -Ừ thì e về trước đê, anh đang ngồi với  thầy,  đợi lát nữa thầy say anh về sau hen ! :P. Đấy ! thầy thấy có lý  tưởng  không ?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thầy:  Mầy cứ nói thế. Tao giới thiệu mầy mấy đứa, mầy có chịu đứa nào đâu ?&lt;br /&gt;Trò:   Em nói rồi mà. Thầy là thầy không phải người trong giang hồ nên không   biết. Mấy đứa học trò của thầy, dễ thương nhưng mờ bất lương, tí tuổi   đầu đã có số má trong thế giới ngầm rồi. Cỡ em hông là cái đinh gì hết   trơn á, đụng zô là thân bại danh liệt chắc luôn. Thôi thầy kiếm đứa khác   cho em đi !&lt;br /&gt;Thầy: Thôi được rồi, có con bé này ngoan lắm, lại học giỏi, để tao nhắn tin số điện thoại cho mầy.&lt;br /&gt;Trò: Aiza, em thông minh rồi, cần chi đứa học giỏi nữa. Dễ thương xíu là được à (đánh chết cũng hok bỏ tật mê gái ...đẹp (^_^ ))&lt;br /&gt;Thầy: Tao chỉ sợ đứa nhỏ thừa hưởng IQ của má nó cộng với nhan sắc của mầy thì bỏ mẹ...&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;10h tối:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trò: Dạ em nghe !&lt;br /&gt;Thầy: Thế nào rồi ?&lt;br /&gt;Trò: Thầy đưa em có 1 số điện thoại à, hông có bất cứ thông tin gì thêm hết, em biết làm gì với nó bây giờ ?&lt;br /&gt;Thầy: Thì mày lên Google mày search, mầy học IT để làm gì ?&lt;br /&gt;Trò:  (Đắng miệng), dạ để em search thử xem nó là số của em chân dài nào. Ủa mà sao ồn ồn...&lt;br /&gt;Thầy:   Đi nhậu chứ sao ! không mới sáng sớm mầy đã hỏi sao cuối tuần vẫn ở   nhà. Nhậu là phải nhậu buổi tối, buổi sáng còn bận làm người cha tốt   trước đã. Gặp mấy đứa 12B tụi bay ở trong quán nè !&lt;br /&gt;Trò: Ủa, đứa nào ngoài đó vậy thầy ?&lt;br /&gt;Thầy: Thằng Quan,  thằng Thống ...&lt;br /&gt;Trò: (Lẩm bẩm: Xong thầy rồi Lượm ơi ! Tối nay tha hồ làm chồng tốt) :D&lt;br /&gt;Nghe   điện thoại của thầy xong, mới sực hồi trưa buồn buồn nằm dọn rát hộp   thư, lỡ tay xóa mất cái số dt của em gái gì đang học năm 3, ngay cả cái   tên cũng còn không nhớ. Thôi kệ, lần sau gọi lại cho thầy trong vòng 3   phút thế nào ổng cũng nhắc chuyện vợ con, rồi lại nói y hệt như thế,  rồi  lại cho số khác, rồi lại làm mất típ, he he. Việc kiếm vợ của em nó   cũng nghiêm túc giống việc buổi sáng thầy quyết làm người cha tốt,  buổi  tối thầy trốn vợ đi nhậu zị mà. Hi hi.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-8300099389473029333?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/8300099389473029333/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/thay-va-tro.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8300099389473029333'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8300099389473029333'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/thay-va-tro.html' title='Thầy và trò'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-4425546810685576411</id><published>2011-09-01T00:35:00.000-07:00</published><updated>2011-09-01T00:42:59.481-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Nhìn lại 3 năm viết blog</title><content type='html'>Sáng nay vào blogspot thấy nó thông báo vừa update cái giao diện trong phần quản lý, bấm thế nào lại mò vào đúng phần stats. Thấy cũng hay hay nên ngồi xem thử.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình nhớ ngày xưa bỏ 1 đêm để tạo cái blog này, tùy chỉnh giao diện, nhúng thêm 1 vài cái Gadget, làm xong rồi bỏ đó, khi nào có entry thì bay vào post thôi, từ đó tới giờ chưa 1 lần chỉnh sửa lại, cũng không tìm hiểu thêm mấy cái chức năng rất hay của blogspot nữa. Thành thử ngay cả cái chức năng stats (1 kiểu thống kê lịch sử truy cập) thì đây cũng là lần đầu tiên mình tìm hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại vấn đề chính, blogs của mình có gần 18.000 page views. Đây là con số khá kiêm tốn, chắc phần lớn là do mình ...tự tạo ra. Thực ra thì ngay từ đầu, mình đã xác định viết blogs theo kiểu ...bán public. Tức là không để bạn bè, đồng nghiệp ...biết blog của mình (nghe có vẻ hơi tự kỷ nhỉ, hi hi). Thực ra không phải cố tình giấu mà là không muốn công khai. Chỉ khoản tầm hơn chục người mình quen biết ngoài đời là biết blog này. Một vài người vô tình biết, một vài người mình chủ động khoe ...Nói chung là rất ít. Mình chỉ viết cho mình, và cho những người ...xa lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo thống kê của stats, loạt bài về Store procedure trong Mysql là có views nhiều nhất. Điều này làm mình hơi bất ngờ, vì trước khi tạo blog, mình đã từng nghĩ sẽ viết tất cả những gì mình quan tâm, trừ ...IT. Mình đã giành cho nó nhiều thời gian hơn hết thảy mọi thứ khác, nên sẽ không nói đến nó nữa. Tuy vậy, trong quá trình viết blog, cũng không tránh khỏi những entry liên quan đến nghề nghiệp, thật không ngờ nó lại thu hút nhiều views nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số người vào blog của mình chủ yếu ở Việt Nam (dĩ nhiên rồi), tuy vậy cũng có 1 số từ nước ngoài như Mỹ, Nhật, Hàn Quốc...Nói chung cũng hơn 10 quốc gia. Có lẽ là do các entry về technical mình viết bằng tiếng Anh. Hầu hết các entry này đều là những tips hay tricks nhỏ mình note lại trong lúc làm việc, không biết bỏ đâu nên vứt đại lên blog để sau này dễ tra cứu đồng thời cũng muốn chia sẻ với mọi người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta đến với blog mình chủ yếu từ Google, thông qua các từ khóa như "Con trỏ trong Procedure", "Hợp âm bài Đêm nhớ về Sài Gòn" ... Ngoài Google, còn 2 nguồn nữa là trang &lt;a href="http://www.camtamduongnu.com/"&gt;http://www.camtamduongnu.com&lt;/a&gt; và trang &lt;a href="http://doanthuc.com/"&gt;http://doanthuc.com&lt;/a&gt;. Chẳng biết các anh/chị/bạn ấy là ai nữa, họ để link tới blog của mình trên trang chủ. Nhân đây cho mình cảm ơn :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã lâu rồi mình không uống rượu nên không thực sự suy nghĩ sâu sắc về một cái gì (nghe có vẻ phi lý nhỉ, nhưng thật đấy). Những entry mình viết, vì thế, cứ nhàn nhạt thế nào ấy. Sắp tới mình sẽ dành thời gian viết 1 loạt entry về technical, đang phân vân không biết viết bằng tiếng Anh hay tiếng Việt. Tiếng Việt thì mấy thằng ku nước ngoài không tra cứu được, tiếng Anh thì mấy thằng ku Việt Nam làm biếng đọc, khổ thế đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi nào cơ bụng mình được 6 múi, hoặc nhìn kỹ thấy 6 múi cũng được, mình sẽ uống rượu, làm thơ trở lại, viết blog đều đặn trở lại. Giờ thì chỉ viết linh tinh để blog khỏi lạnh lẽo thôi :P&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-4425546810685576411?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/4425546810685576411/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/nhin-lai-3-nam-viet-blog.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4425546810685576411'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4425546810685576411'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/09/nhin-lai-3-nam-viet-blog.html' title='Nhìn lại 3 năm viết blog'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-654943162700773958</id><published>2011-08-31T02:27:00.000-07:00</published><updated>2011-08-31T02:29:24.567-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Poem'/><title type='text'>Ký phu</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;p&gt;Bài này nằm ở vị trí thứ  39 trong Đường thi nhất bách thủ. Về tác giả, tìm trên mạng thì chỉ  thấy thế này: "Trần Ngọc Lan 陳玉蘭, vợ của Vương Giá 王駕, người đất Ngô đời  Vãn Đường, thơ còn một bài."&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chồng Ngọc Lan là Vương Giá đi lính thú (kiểu như lính biên phòng bây giờ), bà ở nhà thương nhớ chồng mà viết nên bài thơ này.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;寄 夫&lt;/p&gt;&lt;p&gt;            陳 玉 蘭&lt;/p&gt;&lt;p&gt;夫 戍 邊 關 妾 在 吳&lt;br /&gt;西 風 吹 妾 妾 憂 夫&lt;br /&gt;一 行 書 信 千 行 淚&lt;br /&gt;寒 到 君 邊 衣 到 無&lt;/p&gt;&lt;p&gt;KÝ PHU&lt;/p&gt;&lt;p&gt;                    Trần Ngọc Lan&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Phu thú biên quan thiếp tại Ngô&lt;br /&gt;Tây phong xuy thiếp thiếp ưu phu&lt;br /&gt;Nhất hàng thư tín thiên hàng lệ&lt;br /&gt;Hàn đáo quân biên y đáo vô ?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;GỞI CHỒNG&lt;/p&gt;&lt;p&gt;                   Trần Ngọc Lan&lt;/p&gt;&lt;p&gt; Chàng ở biên cương, em ở Ngô&lt;br /&gt;Gió tây nhè nhẹ nhớ vô bờ.&lt;br /&gt;Mỗi dòng thư viết trăm dòng lệ&lt;br /&gt;Lạnh đến biên thùy, áo đến chưa ?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;                        Dịch thơ: Neitcouq&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-654943162700773958?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/654943162700773958/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/ky-phu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/654943162700773958'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/654943162700773958'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/ky-phu.html' title='Ký phu'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3363080726393072913</id><published>2011-08-30T03:50:00.000-07:00</published><updated>2011-08-30T07:06:47.629-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Anh ngủ với ai ?</title><content type='html'>Dạo trước nó thường chủ động rủ anh em chè chén. Lấy vợ xong là nó bỏ hẳn, họa hoằn lắm mới nể mặt góp vui một hai lần. Bị chiến hữu phê bình, nó chống cằm, mặt buồn rười rượi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Trước tao ở với ba mẹ, tới tháng chia 3 tiền lương, chờ mẹ hỏi: "Mày ăn với ai ?" - đưa mất 1/3. Mẹ hỏi tiếp:"Mày ở với ai ?" - lại đưa thêm 1/3 nữa. Chỉ giữ được 1/3, nhưng cũng đủ bù khú với tụi bay.&lt;br /&gt;- Thế giờ ?&lt;br /&gt;- Giờ tới tháng theo thói quen cũng chia làm 3 phần. Vợ cũng hỏi: "Anh ăn với ai ?" - đưa 1/3 tiền lương cho vợ. Vợ hỏi tiếp:"Anh ở với ai ?" - đưa tiếp 1/3.&lt;br /&gt;- Chà, chắc mẹ mày truyền lại bí quyết cho nó rồi !&lt;br /&gt;- Nó còn cao thủ hơn cả bà già tao nữa. Cứ tưởng thế là êm, ai ngờ nó hỏi thêm câu cuối: "Anh ngủ với ai ?". Thiệt là đắng miệng !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3363080726393072913?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3363080726393072913/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/anh-ngu-voi-ai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3363080726393072913'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3363080726393072913'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/anh-ngu-voi-ai.html' title='Anh ngủ với ai ?'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2288393044167523270</id><published>2011-08-29T01:53:00.000-07:00</published><updated>2011-08-29T02:00:33.399-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><title type='text'>Google plus 2</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;p&gt;Sau hơn 4 tháng thử nghiệm, hôm thứ 6 vừa rồi Facebook đã chính thức khai tử dịch vụ &lt;a href="http://dantri.com.vn/c119/s119-512593/facebook-pha-san-tham-vong-mua-chung-nhu-groupon.htm" rel="nofollow" target="_blank"&gt;Facebook Deal&lt;/a&gt;  (một mô hình mua chung mà rất nhiều công ty ở Việt Nam hiện đang bắt  chước và khá thành công). Cứ tưởng với nền tảng vốn có của mình,  Facebook sẽ nhanh chóng đuổi kịp và đánh bại những đối thủ đi trước như  Groupon hay LivingSocial, thế nhưng mọi chuyện đã không dễ dàng như vậy.  Thế mới biết, một nền tảng tốt chỉ tạo ra ưu thế ban đầu và nếu chiến  lược kinh doanh không hiệu quả, thất bại là điều khó tránh khỏi.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng hôm nay tôi không chủ định nói về Facebook Deal. Hôm nay tôi nói về Google Plus (G+), như đã hứa ở một &lt;a href="http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/google.html"&gt;bài viết trước đây&lt;/a&gt;.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi  đã từng tiếc nuối cho Google khi họ để cho Facebook gần như độc diễn  lĩnh vực mạng xã hội trong khi họ có những nền tảng "không chê vào đâu  được" để đánh vào lĩnh vực béo bở này, và G+ ra đời như một cách Google  khắc phục sai lầm đó.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Không phủ nhận trong những ngày đầu,  G+ đã thu hút sự quan tâm rất lớn từ các net citizen. Mỗi ngày có hơn 1  triệu G+ account được tạo mới và điều này mang lại 1 dự báo sáng sủa  hơn bao giờ hết cho G+. Người ta thậm chí còn so sánh với sự khởi đầu  khá khiêm tốn của FB, FB phải mất tới 3 năm mới đạt được con số 25 triệu  thành viên, điều mà G+ chỉ cần chưa tới &lt;a href="http://www.searchenginejournal.com/google-plus-reaches-25-million-users-activity-declines/31500/" rel="nofollow" target="_blank"&gt;2 tháng để làm được&lt;/a&gt;.  Không ít người theo chủ nghĩa lạc quan đã nói về một ngày không xa khi  G+ vượt qua FB để trở thành trang mạng xã hội lớn nhất thế giới.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tuy  nhiên, các nhà phân tích cho rằng mức độ tăng trưởng ấn tượng này có  được là do fan của Google tạo ra. Google's fans là những người đã từng  sử dụng và hài lòng với những tiện ích miễn phí của Google và nay muốn  thử nghiệm G+. Tuy số lượng tài khoản đăng ký tăng đột biến nhưng  traffic thực sự lại rất thấp. Tức là có một tỉ lệ rất lớn người dùng  đăng ký rồi ...bỏ đó. Một thực tế nữa là sau những ngày đầu nóng bỏng,  tốc độ tăng trưởng của G+ nay đã chậm dần đáng kể.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi  cũng đăng ký một G+ account và thử nghiệm để so sánh với FB. Mặc dù là 1  fan của G nhưng không hiểu sao tôi thấy rất "chán" với giao diện của  G+, nó đơn giản 1 cách ... khó ưa. Trình soạn thảo của G+ cũng đáng chán  không kém. Nó dùng ngôn ngữ đánh dấu giống trình soạn thảo của  wikipedia, nghĩa là nếu bạn không học thì sẽ không biết làm thế nào thể  format các dòng chữ như cách bạn muốn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Không phủ nhận là  G+ tích hợp rất tốt các tiện ích vốn đã nổi tiếng khác của G: Picasa,  Youtube, Google Talk...Tuy nhiên đó chỉ là bước thuận lợi ban đầu và không làm cho G+ trở nên mạnh  mẽ đến mức không thể thay thế, vì bạn hoàn toàn có thể sử dụng các tiện  ích đó ngay trên trang chủ iGoogle, miễn là bạn có 1 tài khoản G.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Những  tính năng khác, hoặc là copy y chang từ FB, hoặc là ý tưởng mới nhưng  không đặc biệt "độc đáo" để có thể đánh bại FB. +1 chỉ là một biến thể  của Like, Circle thì có khác gì Group của FB ... Chức năng hangout cho  phép bạn "chat có webcam" có thể xem là điểm nổi trội nhất của G+. Tuy  nhiên nó chỉ tổ thúc đẩy FB nhanh chóng liên kết với Skype để  cho ra  đời &lt;a href="http://www.facebook.com/www.facebook.com/videocalling"&gt;FB Video Calling&lt;/a&gt;.  Thế là hết ! G+ hiện giờ chỉ là 1 bản sao tồi của FB, người dùng cùng  lắm sẽ sử dụng song song 2 trang mạng xã hội với mục đích so sánh nhưng  rồi cuối cùng cũng sẽ không từ bỏ FB, nơi họ đã thiết lập được quá nhiều  mối liên hệ cũng như đã hình thành thói quen sử dụng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dù  sao đây cũng chỉ là bản Beta, mọi chuyện còn quá sớm để bàn cãi và kết  luận điều gì, nhưng nếu G+ không có những thay đổi triệt để mang tính  đột phá so với bản thử nghiệm, thì G+ sẽ không đáp ứng được kỳ vọng của  ban lãnh đạo G trong cuộc chiến mạng xã hội mà đối thủ đáng gờm nhất  chính là FB. Và dù là một fan ruột của G, tôi vẫn sẽ rất lấy làm tiếc  khi vote một phiếu cho sự thất bại của G+ trong tương lai, với những giả  định tôi vừa nêu ra. Có bạn nào muốn cá với tôi không ?&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2288393044167523270?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2288393044167523270/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/google-plus-2.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2288393044167523270'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2288393044167523270'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/google-plus-2.html' title='Google plus 2'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-8698173842394362097</id><published>2011-08-25T03:40:00.000-07:00</published><updated>2011-10-05T21:56:20.048-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Goodluck to you, Jobs !</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;p&gt;Steve Jobs đã chính thức từ chức vị trí CEO của Apple ngày hôm qua 24/8/2011.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sau  hơn 1 thập kỷ lãnh đạo Apple, Jobs đã biến nó từ 1 đống tro sắp ...tàn  thành 1 đế chế hùng mạnh bật nhất thế giới. Và giờ ông ra đi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người  ta bảo với Iphone, Apple đã trực tiếp viết nên 1 chương mới của  lịch sử điện thoại. Có lẽ thế. Tôi không rành lắm về thời trang và ngôn  ngữ học, nhưng có cảm tưởng Iphone có một phần nghĩa là sành điệu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng tôi cho rằng cái hay của Jobs và của cả Apple là bắt cả thế giới phải chạy theo họ như những thằng hề.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi  không muốn chạy. Tôi không thích táo, tôi thích dâu tây hơn. Có vẻ như  một chùm dâu tây 7 trái vẫn rẻ hơn 1 quả táo cắn dỡ. Tôi chọn cho mình 1  chiếc BlackBerry.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Không thích Iphone nhưng tôi thích áo  len cổ lọ và quần Jean Levi's. Thời tiết Việt Nam không thích hợp để mặc áo len, chờ tới mùa đông  tôi sẽ sắm 1 cái. Nghe đâu có lần Jobs được "điểm mặt" là 1 trong những  CEO có phong cách ăn mặc phớt lờ thời trang nhất thế giởi. Tuy nhiên tôi  nghĩ, nếu một mai doanh số Iphone sụt giảm, Apple có thể bán áo len cổ  lọ in hình trái táo cắn dở để bù vào. Biết đâu họ lại viết thêm 1 trang  sử mới của thời trang ?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi không biết  những người sùng  bái Iphone có biết Jobs luôn hỏi mình câu này mỗi sớm mai : "If today  were the last day of my life, would I want to do what I am about to do  today?". Riêng tôi, tôi hâm mộ Jobs vì cái ý tưởng "the last day" ấy  của ông.&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-8698173842394362097?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/8698173842394362097/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/goodluck-to-you-job.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8698173842394362097'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8698173842394362097'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/goodluck-to-you-job.html' title='Goodluck to you, Jobs !'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1739359980599903428</id><published>2011-08-15T08:56:00.000-07:00</published><updated>2011-08-31T02:21:49.306-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Trọng art</title><content type='html'>Gọi là Trọng art vì nó học kiến trúc. Bọn Kiến trúc hình như đứa nào  cũng thích gắn thêm chữ Art đằng sau tên mình. Hỏi để làm gì, tụi nó trả  lời: để cho nó ...art ! Trọng art ở trọ cùng phòng với một đám art  khác: Dũng art, Philips art...&lt;p&gt;Nếu như có điều gì làm nên sự khác biệt giữa bọn art và người thường, thì đó là hầu hết bọn chúng đều có chất quái trong người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trọng  art mê guitar như ..chó mê xương. Thấy ở đâu có guitar là nó nhất định  phải tha về nhà. Căn phòng rộng có 10 mét vuông mà lúc nào cũng có 2,3  cây guitar, đã vậy, lần nào qua nhà mình nó cũng đòi mượn cây guitar  classic về chơi mấy ngày. Có lần mình cằn nhằn: bên đó cũng có một cây  classic rồi, mượn làm gì nữa ? Nó cười hề hề: cây này ấm hơn, tao mượn  về tối móc mấy bài bán cổ điển. Cứ y như rằng, với nó, mỗi bài hát cần  phải có một cây guitar riêng, hay thậm chí cũng với bài hát đó, buổi  sáng thì dùng cây modes, buổi tối nhất định phải dùng classic, thế nó  mới …art.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có lần biết nó hết tiền ăn, mình cho nó 500 ngàn, vài hôm sau qua nhà thấy có một chiếc guitar thiệt xịn, mình hỏi nó:&lt;/p&gt;&lt;p&gt;– Lại tha ở đâu về thế ?&lt;br /&gt;– Ngon hông ? thằng Dũng mới mua đó !&lt;br /&gt;– Nhiêu ?&lt;br /&gt;– Triệu rưỡi !&lt;br /&gt;–Giàu gúm bay !&lt;br /&gt;– Hôm bữa nó còn một triệu à, nhưng thấy mê quá nên tao mới qua mầy lấy thêm 5 trăm nữa, he he.&lt;br /&gt;– Đù mẹ ! Từ nay đói đừng kêu tao nữa nhá ! Cứ đánh guitar uống nước lã qua bữa đi !&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tức  thì chửi thôi, chứ chuyện nhịn đói, Trọng art và đồng bọn đã trải qua  nhiều rồi, dọa chả ích gì. Đợt mình nghỉ làm, thỉnh thoảng hay lên chơi,  gần giữa trưa rồi mà thấy tụi nó vẫn xếp lớp ngủ như cá mòi. Mình đá  đít từng thằng, vừa đá vừa chửi: đù mẹ, Sài Gòn là đất lao động, vậy mà  tụi bay tới giờ còn ôm nhau ngủ là sao, làm lãng phí biết bao nhiêu nhân  lực của xã hội. Zề quê ngủ hết đi !&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thế là tụi nó lóp  ngóp dậy, gom góp mỗi đứa vài ngàn rồi cử một thằng đi chợ, lát sau thấy  xách về 1 bịch đá lạnh, 2,3 bịch cà phê đậm đặc, 4,5 gói mỳ tôm, nửa  gói jet. Đá lạnh và cà phê đổ chung vào cái ơ cũ rích và cáu bẩn để dành  uống cho tới chiều, mỳ tôm cho bữa trưa, mỗi đứa một gói, kể cả mình,  thuốc thì chuyền tay nhau mỗi đứa vài khói …Một ngày của tụi nó như thế  đấy.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có bận mình đưa  mấy chục ngàn đi chợ, bảo mua cái gì  về nấu cơm ăn. Trọng art ra ngoài 1 lát rồi cũng lại xách về mấy bịch  cà phê, vài gói mỳ tôm và ½ gói zet. Mình tức mình chửi vung lên, nó  cười he he bảo tiền trả nợ cà phê với thuốc jet hết rồi, cái này là nợ  mới.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mình hay bảo với Trọng art, ở Gò Vấp tới giờ vẫn còn  hộ nghèo: đó chính là cái đám tụi bay. Nhưng dù sao mỗi ngày một cử mỳ  tôm, tính ra vẫn chưa đứt bữa như dân miền Trung mùa lũ. Ăn mỳ tôm kiểu  gì mà cuối năm bà chủ quán tặng luôn một tờ lịch giữ mối mới ghê. Ấy là  nói vui thôi, vì còn chưa kể đến cử tối của các art.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cứ  tối đến là bọn art lại tụ tập nhậu nhẹt. Hôm thì bia, hôm thì rượu, chả  hôm nào không có. Căn phòng 10 m2 nhét 3 người đã chật chội, nhưng cứ  tối đến là không dưới 5 thằng art tụ tập ở đó. Mà chả hiểu bọn art ở đâu  ra lắm thế, cứ như ếch sau mưa. Rượu vào, bọn art phiêu, bọn art đánh  guitar, bọn art hát hò và bọn art bị hàng xóm chửi. Thây kệ nó, có thế  thì đời nó mới …art.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Với Trọng art thì hết tiền không phải  là nỗi lo quá lớn, vì ít ra thì trời vẫn chưa sập mà. Trời mà chưa sập  thì mấy cái tiệm cầm đồ người ta vẫn làm việc. Trọng art có thể tự định  giá được giá trị của từng tài sản mà nó sở hữu, này nhé, xe máy thì hơn 3  triệu một chút, máy quạt thì 7 chục ngàn. Cà vẹt xe, chứng minh nhân  dân thì 50 chục, mà phải là mối quen cơ, không phải chổ nào người ta  cũng cầm giấy tờ đâu. Có lần Dũng Art đèo Trọng Art đi cầm cái cavet xe  máy, trên đường về lóng ngóng thế nào bị công an túm đầu, hỏi:&lt;/p&gt;&lt;p&gt;– Giấy tờ xe đâu ?&lt;br /&gt;– Dạ em mới đi cầm..&lt;br /&gt;– Đi xe không có giấy tờ lại còn vi phạm luật giao thông, phạt trăm rưỡi !&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hai thằng art chỉ biết khóc mếu trách đời chó má. Nhưng thây kệ, đời thế mới art !&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tiền  thì hông có, nhưng Trọng art sống “chất” lắm, khối đứa mơ cũng hông  được. Thỉnh thoảng có tiền, Trọng art và những người bạn lại kéo nhau ra  Quỳ, vừa nhấm nháp vang Đà Lạt chính hiệu giá đắt gấp 5 lần bán trong  siêu thị, vừa ôm guitar câu gái. Đói khổ kệ mẹ, đời phải thế mới art.  Tết năm trước, trường cho về sớm không chịu về, ở lại làm sơn nước vài  ngày kiếm được mấy trăm ngàn, xách xe máy chạy thẳng lên Đà Lạt, qua  Buôn Mê nhậu với thằng Linh, lại về Qui Nhơn chơi tiếp. Về tới nhà chả  còn đồng máu nào, mém thiếu tiền xăng. Tết mình về, gặp nó hỏi về chuyến  đi thế nào: he he art lắm !&lt;/p&gt;&lt;p&gt;*************************************************************&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Còi  học cùng lớp với mình, vì người bé xíu nên bạn bè gọi thế. Còi vẽ đẹp,  thi kiến trúc năm đầu không đậu, không có điều kiện đi ôn nên học trung  cấp xây dựng. Nó tự đi làm để kiếm tiền trả học phí, mình chưa bao giờ  tưởng tượng ra một thằng như nó có thể xách nỗi cái thùng sơn nước leo  mấy tầng cầu thang. Ra trường đi làm, nó vẫn không quên được ước mơ kiến  trúc. Vậy là nộp đơn thi, bỏ hết 6 năm, tự ôn luyện mấy tháng sau Tết,  thế mà nó thi đậu. Ngày nó đi học, mấy thằng bạn thân ngồi với nhau: tụi  tao đi làm rồi, cuộc sống cũng không đến nỗi, cứ an tâm mà học, tụi tao  sẽ phụ một tay, 5 năm cũng không phải là nhiều, không phải ai cũng có  điều kiện để theo đuổi ước mơ của mình. Nói thì hay vậy, chứ rồi đứa thì  vợ con, đứa thì công việc chưa ổn định, Nó tự lo là chính. Nó học cũng  tốt, nghe nói trường Kiến trúc đạt học bổng chua lắm, vậy mà có kỳ nó  cũng kiếm được vài xị. Có điều không hơi đâu mà lên nhà nó ngồi canh,  trưa nó nhận học bổng, chiều lại là bạn bè cùng lớp kéo nhau xử hết rồi  (có khi còn thiếu nữa là đằng khác). Mình không được uống ly nào, thành  ra cũng ức.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ấy là mình đang nói về thằng Còi, thằng Trọng còi ngày ấy, tức là thằng Trọng art bây giờ. Hi hi.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1739359980599903428?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1739359980599903428/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/trong-art.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1739359980599903428'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1739359980599903428'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/trong-art.html' title='Trọng art'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6268297989733585266</id><published>2011-08-09T11:57:00.001-07:00</published><updated>2011-08-09T11:57:57.952-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Họp báo - 1 nước cờ hay ?</title><content type='html'>&lt;p&gt;Trên blog của Nguyễn Xuân Diện vừa có entry về việc anh đến sở thông  tin truyền thông Hà Nội xin tổ chức họp báo. Nôi dung cuộc họp báo sẽ là  cung cấp những thông tin về cuộc biểu tình 17.07.2011 với "cú đạp lịch  sử" nhằm phản bác lại kết luận điều tra của C.A Hà Nội mới đây.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dĩ  nhiên, theo &lt;a href="http://luattructuyen.net/vietnamese/articles/291/Thu_tuc_cap_giay_phep_to_chuc_hOp_bao_tren_Di%CC%A3a_ba%CC%80n_tha%CC%80nh_pho%CC%81_Ha%CC%80_No%CC%A3i.1147.html"&gt;  thủ tục xin phép &lt;/a&gt; họp báo thì phải có văn bản chấp thuận của  cục báo chí/sở thông tin truyền thông.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đặt tình huống  sở thông tin truyền thông Hà Nội có văn bàn từ chối cho tổ chức họp báo,  có 2 điểm rất có thể họ sẽ dựa vào đó để bác bỏ:&lt;/p&gt;&lt;p&gt;1/ Tư  cách pháp nhân: anh Diện không chứng minh được tư cách pháp nhân của  mình khi tổ chức họp báo, anh đại diện cho ai, tổ chức nào ...?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;2/  Chứng minh nội dung họp báo vi phạm vào các điểm của &lt;a href="http://vi.wikisource.org/wiki/Lu%E1%BA%ADt_B%C3%A1o_ch%C3%AD_n%C6%B0%E1%BB%9Bc_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a_x%C3%A3_h%E1%BB%99i_ch%E1%BB%A7_ngh%C4%A9a_Vi%E1%BB%87t_Nam#.C4.90i.E1.BB.81u_26._H.E1.BB.8Dp_b.C3.A1o"&gt;  điều 10 luật báo chí &lt;/a&gt;.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Với tư cách cá nhân,  anh Diện khó mà đứng ra tổ chức 1 cuộc họp báo với nội dung như đã đề  cập. Lấy tư cách đại diện cho 1 tổ chức, vậy thì nó là tổ chức nào ?  Không khéo lại tự đặt bẫy cho mình: vô tình tự thừa nhận những cuộc biểu  tình vừa qua quả thực có tổ chức - một điều mà trong bối cảnh hiện nay,  rất nên kiên kỵ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Quan điểm cá nhân, tôi ủng hộ ý tưởng  họp báo, điều này sẽ góp phần tạo ra 1 "cuộc chiến thông tin", 1 bên  nắm giữ quyền lực truyền thông nhưng giá trị thông tin trong tay lại kém  thuyết phục, bên kia thì ngược lại. Người được lợi cuối cùng chắc chắn  là độc giả/khán giả/thính giả, vì cái còn  lại sau cuộc chiến sẽ chính  là sự thật.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có điều, tỉnh táo mà nói khó có thể có được  cuộc họp báo như vậy. Hoặc nếu có, cũng nên đề phòng cái bẫy tự giăng  như tôi đã nói.&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6268297989733585266?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6268297989733585266/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/hop-bao-1-nuoc-co-hay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6268297989733585266'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6268297989733585266'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/08/hop-bao-1-nuoc-co-hay.html' title='Họp báo - 1 nước cờ hay ?'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5259197332797410381</id><published>2011-07-29T00:59:00.000-07:00</published><updated>2011-07-29T01:00:13.207-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Học bổng du học ngành năng lương nguyên tử ở LB Nga</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;p&gt;Bộ GD-ĐT vừa thông báo tuyển sinh 70 học bổng du học LB Nga ngành năng lượng nguyên tử. Học bổng toàn phần theo diện hiệp định.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đối  tượng là sinh viên năm 1, năm 2 ở các trường đại học hoặc học sinh vừa  mới dự kỳ thi đại học năm 2011 vừa rồi. Tiêu chuẩn thế nào thì các bạn  xem thêm link dưới, trong file đính kèm nhé.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đây là 1 học  bổng rất thú vị. Mình nghĩ mọi người nên chia sẻ cho bạn bè. Trong bài  toán phát triển kinh tế cho tương lai, phương trình năng lượng là một  phương trình tương đối khó cân bằng. Việt Nam đang có kế hoạch xây dựng  một loạt các nhà máy điện nguyên tử nhằm phục vụ cho nhu cầu đó. Những  ai được du học ở Nga đợt này sẽ có nhiều cơ hội trở thành những chuyên  gia hàng đầu trong ngành lượng nguyên tử của Việt Nam .&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu ai thấy mình có đủ điều kiện thì cứ thử nhé ! Chúc may mắn !&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Link: http://www.moet.gov.vn/?page=1.1&amp;amp;type=otm5mji3&amp;amp;view=3594&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5259197332797410381?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5259197332797410381/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/hoc-bong-du-hoc-nganh-nang-luong-nguyen.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5259197332797410381'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5259197332797410381'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/hoc-bong-du-hoc-nganh-nang-luong-nguyen.html' title='Học bổng du học ngành năng lương nguyên tử ở LB Nga'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-8566221738650061949</id><published>2011-07-28T02:26:00.000-07:00</published><updated>2011-07-28T07:23:09.718-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><title type='text'>Đừng "nâng cao quan điểm"</title><content type='html'>Đây là bài văn viết theo thể biền ngẫu do giáo sư Vũ Khiêu chấp bút, được dự định sẽ thay thế cho bài thơ của Hồ Chí Minh (đã khắc lên bia đá) đang &lt;a href="http://anhbasam.wordpress.com/2011/07/24/20-dau-xot-nh%E1%BB%A5c-nha-bi%E1%BA%BFt-bao/"&gt;gây nhiều tranh cãi&lt;/a&gt; mấy hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;&lt;/span&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Tưởng niệm Hoàng đế Quang Trung&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Vinh quang thay! Danh trấn Nghệ An&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Vĩ đại thay! Anh hùng Nguyễn Huệ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Núi sông hùng vĩ, ngàn năm vượng khí anh linh;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Trời biển tung hoành, một vị hùng tài cái thế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tổ bốn đời từ Thái Lão, Hưng Nguyên – Đường vạn dặm vào Tây Sơn, Kiên Mỹ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Năm Tân Mão (1771) cùng huynh trưởng phất cờ khởi nghĩa lúc Nam chinh, khi Bắc chiến rực rỡ công lao;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Xuân Kỷ Dậu (1789) vì nhân dân hành đạo thay trời trừ nội phản, diệt ngoại xâm lẫy lừng uy thế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Một trận ra quân vào Rạch Gầm – Xoài Mút đánh chìm ba trăm thuyền vùi xác giặc Chiêu Tăng;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Năm ngày thần tốc tới Khương Thượng – Đống Đa đại phá hai chín vạn tan hồn quân Sỹ Nghị.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bảo toàn bờ cõi mở vận thanh bình – Quét sạch ngoại xâm xây nền thịnh trị.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Khuyến nông trọng sỹ phát triển công thương – Rèn tướng luyện quân tăng cường võ bị.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Kinh bang tế thế, định bốn phương một hướng đi lên;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;An quốc hộ dân, lưu vạn đại trăm bài học quý.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Một thời ngang dọc dưới trời Nam – Bao bận đi về trên đất Nghệ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Quê xưa họ cũ uống nước nhớ nguồn – Người giỏi đất thiêng sâu tình nặng nghĩa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mậu Thân (1788) vừa hạ chiếu dựng Trung Đô;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Nhâm Tý (1792) đã băng hà rời cõi thế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Xây hoàng cung chưa kịp hoàn thành – Gặp biến cố trở nên hoang phế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngày nay:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Trên núi cao Dũng Quyết uy nghi – Dưới nền cũ Trung Đô hùng vĩ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đền thiêng tọa lạc thờ bậc thiên tài – Đại điện tôn nghiêm tri ân thánh đế.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Công huân vang dội cổ kim – Ân đức bao trùm trời bể.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Binh cường, quốc phú lược thao nối chí tiền nhân;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Trí tráng, tâm hùng chính khí soi dài hậu thế.&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;Còn đây là bài thơ của Hồ Chí Minh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;blockquote&gt;Nguyễn Huệ là kẻ phi thường&lt;br /&gt;Mấy lần đánh đuổi giặc Xiêm, giặc Tàu&lt;br /&gt;Ông đà chí cả mưu cao&lt;br /&gt;Dân ta lại biết cùng nhau một lòng&lt;br /&gt;Cho nên Tàu dẫu làm hung&lt;br /&gt;Dân ta vẫn giữ non sông nước nhà...&lt;/blockquote&gt;Theo cái nghĩa văn bia dựng lên để ghi lại và tôn vinh công trạng của tiền nhân (như tấm bia này) thì tôi cho rằng bài viết của GS Vũ Khiêu hay hơn, đầy đủ hơn, nó khái quát được sự nghiệp của Nguyễn Huệ cũng như những công trạng của ông, không chỉ trên lĩnh vực quân sự mà còn trong lĩnh vực đối nội, đối ngoại... Đọc và nhớ những lời lẽ ngắn gọn trên tấm bia là đủ kiến thức cho 1 người bình thường khi nghĩ về công trạng của người anh hùng áo vải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỏ đi những lùm xùm về từ ngữ (từ "kẻ"). Bài thơ của cụ Hồ không làm được điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo quan điểm cá nhân tôi, văn phong khắc trên văn bia phải có được vẻ trang nghiêm, súc tích. Tôi thấy người ta hay chọn kiểu văn biền ngẫu để viết văn bia, đó là một lựa chọn hợp lý.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài thơ của cụ Hồ thực chất là một bài diễn nôm. Tôi thấy không trang trọng cho lắm. Cố nhiên, bình như &lt;a href="http://quechoa.info/2011/07/27/thay-bia-la-chuyhttp://www.blogger.com/img/blank.gif%E1%BB%87n-to-khong-th%E1%BB%83-l%E1%BA%A5p-li%E1%BA%BFm-d%C6%B0%E1%BB%A3c/"&gt;Phạm Xuân Nguyên&lt;/a&gt;: Nguyễn Huệ là anh hùng áo vải, ăn nói dân dã, văn vần/thơ diễn nôm như thế là hợp với phong cách của tiền nhân. Nói như vậy cũng khó mà cãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời lãnh tụ tùy ngữ cảnh có thể đúng hoặc sai, hay hoặc dỡ, thiếu hoặc đủ. Và thậm chí còn tùy theo cảm nhận của mỗi người. Từ việc thay bia chỉ có thể đi đến phê phán cách làm việc ẩu tả và thiếu khoa học của những người có trách nhiệm. Nói họ "bịt miệng Hồ Chí Minh", đục bỏ lời lãnh tụ là quá khắc khe rồi. Còn như "&lt;a href="http://quechoa.info/2011/07/26/cu-di%E1%BB%87n-tho%E1%BA%A1i-luc-12-tr%C6%B0a/"&gt;nâng cao quan điểm&lt;/a&gt;" (nói theo lời của 1 vị chức sắc Nghệ An) thành &lt;a href="http://anhbasam.wordpress.com/2011/07/24/20-dau-xot-nh%E1%BB%A5c-nha-bi%E1%BA%BFt-bao/"&gt;hèn hạ, sợ Tàu&lt;/a&gt; thì quả là bất công rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Năm ngày thần tốc tới Khương Thượng – Đống Đa đại phá hai chín vạn tan hồn quân Sỹ Nghị." Lời lẽ như thế, sao lại bảo người ta sợ Tàu được ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù rất hâm mộ Phạm Xuân Nguyên, nhưng tôi thấy tinh thần cảnh giác lần nãy đã đưa anh đi hơi xa rồi, khiến anh nhìn đâu cũng thấy toàn Việt gian bán nước cả. Đọc bài viết thứ 2, tôi thấy thay vì dùng danh từ Bác Hồ, Người ...như xưa nay mọi người vẫn thường, anh dùng "ông Hồ" để chỉ Hồ Chí Minh. Tôi có thể cảm nhận là Phạm Xuân Nguyên đang cố trả lại vị trí bình thường cho ông Hồ (bản thân tôi cũng thích thế), vậy thì sao không trả luôn vị trí bình thường cho những lời ông cụ nói, thơ/văn ông cụ viết, mà còn vấn vương giữ lại chúng như là "lời của lãnh tụ" ?. Cái tư duy xơ cứng: lời của lãnh tụ là khuôn vàng thước ngọc, là minh triết, là đỉnh cao trí tuệ, là bất khả thay thế, bất khả sửa đổi chẳng phải đã làm khổ chúng ta quá nhiều rồi sao ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phạm Xuân Nguyên nói rằng: "&lt;strong&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Nhưng ở đây ông Hồ không  chỉ nói về riêng về một cá nhân, một triều đại, ông khái quát bài học  chung, ông rút ra tư tưởng lớn cho cả một trường kỳ lịch sử chống giặc  phương Bắc của dân tộc Việt Nam. Chọn đoạn thơ này khắc vào bia đặt ở  đền thờ Quang Trung, theo tôi, mới thật là đích đáng.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu rằng giá trị của đoạn thơ  có đúng như lời bình của anh,  tôi vẫn cho là không thích đáng, ít nhất là so với bài của GS Vũ Khiêu. Đừng bắt một cái bia nhỏ phải ôm đồm nhiều thứ như vậy. Nó là 1 tấm bia dành để ghi lại (và qua đó tôn vinh) võ công hiển hách của người được lập (cụ thể ở đây là anh hùng Nguyễn Huệ). Vậy thì hãy để nó làm điều đó trước tiên đi đã.  Nó không nhất thiết phải khái quát bất cứ cái gì, hay chứa đựng bất cứ tư tưởng gì lớn lao, bởi vì tấm bia vốn là 1 phần trong quần thể kiến trúc đền thờ vua Quang Trung trên đỉnh núi Dũng Quyết. Và chính việc dựng đền thờ ấy đã khái quát rất nhiều thứ rồi, đã mang nhiều tư tưởng lớn lao rồi, đã gởi gắm rất nhiều điều muốn nói rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-8566221738650061949?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/8566221738650061949/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/ung-nang-cao-quan-iem.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8566221738650061949'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8566221738650061949'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/ung-nang-cao-quan-iem.html' title='Đừng &quot;nâng cao quan điểm&quot;'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-436671116585318449</id><published>2011-07-20T09:00:00.000-07:00</published><updated>2011-07-21T06:42:05.787-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Poem'/><title type='text'>Sinh con trai nhớ đặt tên là Tiến</title><content type='html'>&lt;a href="http://lh6.googleusercontent.com/-1_kXpmDF5HU/Tib9MraFvPI/AAAAAAAABbA/tw2TfZvkskc/suy-ngam.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 227px; height: 222px;" src="http://lh6.googleusercontent.com/-1_kXpmDF5HU/Tib9MraFvPI/AAAAAAAABbA/tw2TfZvkskc/suy-ngam.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5631471834310362306" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Em lấy chồng đi&lt;br /&gt;Trăng đã vào 18&lt;br /&gt;Lẻ loi,&lt;br /&gt;Hơn nửa đời rồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em lấy chồng đi&lt;br /&gt;Để anh hát bài tình phụ&lt;br /&gt;Khúc ca của thời xưa cũ&lt;br /&gt;Chưa từng,&lt;br /&gt;Mãn kiếp trầm luân...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em lấy chồng,&lt;br /&gt;Nhớ mang cả tuổi xuân&lt;br /&gt;Anh ở lại,&lt;br /&gt;Rồi cũng thành thi sĩ&lt;br /&gt;Nhặt lá mùa thu,&lt;br /&gt;Xếp bài thơ nhàu nhĩ...&lt;br /&gt;Đợi ngày,&lt;br /&gt;Gió thổi sang sông...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lấy chồng đi em,&lt;br /&gt;Kẻo lại sắp mùa đông&lt;br /&gt;Bầu ngực ấm,&lt;br /&gt;Cũng cần vòng tay ấm&lt;br /&gt;Biết không em, ngày sẽ trôi rất chậm&lt;br /&gt;Anh sẽ cùng&lt;br /&gt;Khói thuốc&lt;br /&gt;Đợi mùa qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em lấy chồng&lt;br /&gt;Nếu tiếc những ngày xa&lt;br /&gt;Sinh con trai nhớ đặt tên là Tiến&lt;br /&gt;Mong mai sau, nó thành người lương thiện&lt;br /&gt;Mỗi đêm về,&lt;br /&gt;Không phải thức&lt;br /&gt;Làm thơ ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-436671116585318449?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/436671116585318449/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/sinh-con-trai-nho-at-ten-la-tien.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/436671116585318449'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/436671116585318449'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/sinh-con-trai-nho-at-ten-la-tien.html' title='Sinh con trai nhớ đặt tên là Tiến'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh6.googleusercontent.com/-1_kXpmDF5HU/Tib9MraFvPI/AAAAAAAABbA/tw2TfZvkskc/s72-c/suy-ngam.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2418327483933537407</id><published>2011-07-10T10:18:00.000-07:00</published><updated>2011-08-31T02:05:59.612-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>IT - the simple life. More evidence</title><content type='html'>Một &lt;a href="http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/29584/chan-dung-nhung-trieu-phu-tre-song-thanh-dam.html"&gt;bằng chứng nữa&lt;/a&gt; cho &lt;a href="http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/it-va-su-gian-di.html"&gt;entry hôm trước&lt;/a&gt;. Rõ ràng đây không phải là điều ngẫu nhiên: những triệu phú có lối sống giản dị đều là những người có liên hệ mật thiết với lĩnh vực IT.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Entry hôm trước tôi đưa ra nghi vấn, mà thực chất là một lời khẳng định, tuy chưa có lời giải thích hợp lý nhưng không phải là võ đoán.&lt;br /&gt;Sẽ quay lại vào một lúc khác.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2418327483933537407?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2418327483933537407/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/mot-bang-chung-nua-cho-entry-hom-truoc.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2418327483933537407'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2418327483933537407'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/mot-bang-chung-nua-cho-entry-hom-truoc.html' title='IT - the simple life. More evidence'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2498752405429823102</id><published>2011-07-10T08:15:00.001-07:00</published><updated>2011-08-29T01:52:36.630-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Google+</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;p&gt;Tôi hơi ngạc nhiên khi  những đại gia như Google, MicroSoft hay Yahoo lại để cho Facebook gần  như độc diễn trong lĩnh vực mạng xã hội. Đáng lẽ với nền tảng và những  ưu thế sẳn có của mình, họ phải chiếm một thị phần đáng kể trong lĩnh  vực đầy béo bở này. Trong 3 đại gia trên, tôi đặc biệt đáng tiếc cho  Google.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu ai đã từng sử dụng 1 tài khoản Google thì sẽ  dễ dàng chia sẻ cảm giác này với tôi. Phải nói rằng Google đã cung cấp  cho người dùng rất nhiều tiện ích miễn phí cực kỳ ấn tượng. Từ Google  Calendar để quản lý thời gian và lập lịch biểu, Google Picasa để quản lý  và chia sẻ album ảnh, Google Docs để lưu trữ và soạn thảo các định dạng  file tương thích với MS Office như excel, word, power point đến Google  Sites, Google Blogs (blogspot)....&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Blogspot của Google đặc  biệt mạnh về khả năng tùy chỉnh giao diện người dùng. Ngoài hệ thống  template sẳn có, blogspot còn cho phép bạn can thiệp css, nhúng java  script để tạo một giao diện trang web cá nhân theo ý thích. Trình quản  lý soạn thảo của blogspot gần như một wordpad với đầy đủ các chức năng  cho phép người dùng định dạng kiểu chữ, font chữ, chèn link, hình ảnh,  clip ...một cách dễ dàng nhằm tạo được một entry ấn tượng ít nhất là về  mặt hình thức. Blogspot đồng thời còn cho phép bạn lưu trữ và quản lý  các entry một cách rất khoa học và đơn giản ...Điểm yếu duy nhất của  blogspot có lẽ là khả năng liên kết người dùng với nhau, không thể tạo  nên một "networks". Cũng phải thôi, vì nó là 1 trang blog chứ không phải  là 1 trang mạng xã hội.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sự ra đời của Google+ được kỳ  vọng sẽ đem lại một lựa chọn nữa cho người dùng mạng xã hội, đặc biệt là  những ai yêu thích và gắn bó với nền tảng của Google. Tuy chỉ mới là  bản thử nghiệm nhưng Google+ đã tạo ra một làn sóng nho nhỏ khi có rất  nhiều người háo hức đăng ký thử nghiệm. Tôi sẽ trở lại với một bài viết  chi tiết hơn về Google+.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cá nhân tôi cho rằng, Google  chẳng cần phải ra Google+ làm gì, cứ việc cải thiện blogspot hiện có,  tăng cường khả năng liên kết người dùng và đa dạng hóa các ứng dụng đi  kèm, biến nó thành một trang blog kiêm mạng xã hội (được không nhỉ ?)  như vậy cũng đã đủ cạnh tranh với  các mạng xã hội khác rồi. Dù sao,  chúng ta cứ chờ thử xem tân bình này sẽ làm được những gì.&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2498752405429823102?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2498752405429823102/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/google.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2498752405429823102'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2498752405429823102'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/google.html' title='Google+'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-4981717641562173078</id><published>2011-07-09T10:38:00.000-07:00</published><updated>2011-07-09T12:28:33.182-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt</title><content type='html'>Một cuộc đối thoại thường ngày giữa 2 đồng nghiệp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- Hey sir, mình đã finish task lúc nãy you nhờ rồi nhá. Tất cả các control đã được re-organize lại theo đúng ý you suggest. Kể cả cái menu cũng đã được làm smooth hơn. Đã up code lên server, you get về check lại giúp mình xem thử đã perfect chưa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoặc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- By the way, trước khi work nhớ backup lại source code nhá. Tốt nhất là nên copy sang 1 folder mới. Make sure là nếu có problem gì thì cũng còn có cái để reverse lại nha men !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn thấy gì ? Việt Anh lẫn lộn - một thứ ngôn ngữ rất "ba rọi", chỉ có dân IT hiểu, dân kinh tế chưa chắc đã hiểu, bác xe ôm thì chắc chắn không thể hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy thử viết lại 2 đoạn đối thoại trên bằng 1 thứ ngôn ngữ thuần Việt nhé:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;-Này đại ca, mình đã hoàn thành công việc lúc nãy cậu nhờ rồi nhá. Tất cả các điều khiển đã được tổ chức lại đúng như ý cậu đề nghị. Kể cả cái thực đơn cũng đã được làm cho mượt hơn. Đã đưa mã nguồn lên máy chủ, cậu lấy về kiểm tra lại giúp mình xem thử đã hoàn hảo chưa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;-Tiện thể, trước khi làm nhớ  sao lưu dự phòng lại mã nguồn nhé. Tốt nhất là nên sao chép sang một thư mục mới. Để đảm bảo là có vấn đề gì cũng còn có cái khôi phục lại ha !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ thì thế nào ? bác xe ôm tội nghiệp của chúng ta vẫn không hiểu, dân kinh tế nói chung không hiểu và ngay cả dân IT cũng chưa chắc đã hiểu :)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;IT là một ngành mới, ngữ vựng gốc phần lớn xuất phát từ tiếng Anh, ở nhiều quốc gia, người ta vay mượn chính từ tiếng Anh đó để sử dụng trong hệ thống ngôn ngữ của mình. Đôi khi cũng có từ vựng tương ứng nhưng chẳng ai muốn dùng vì phần lớn đều tối nghĩa khi đặt trong văn cảnh cụ thể, chẳng hạn ở Việt Nam ta, nói copy, paste, menu, link, popup ... dễ hiểu hơn là nhân bản, dán, thực đơn hay đường dẫn, thậm chí từ popup chẳng biết dịch ra tiếng Việt như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hậu quả là chúng ta có 1 thứ ngôn ngữ "ba rọi". Cái thứ ngôn ngữ "ba rọi" ấy, rất phi lý, lại được dùng phổ biến  và không thể phủ nhận chính nó lại tỏ ra ưu việt hơn xét theo góc độ  truyền tải thông tin so với ngôn ngữ "thuần chủng". Theo thời gian và thói quen, thứ ngôn ngữ ba rọi ấy không tự giới hạn ở 4 bức tường công sở, nó chạy thẳng về nhà, ra cả ngoài phố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có cách nào ngăn chặn tình trạng này, hòng bảo lưu 1 thứ tiếng Việt thuần chủng, trong sáng mà ông cha ta đã dày công sáng tạo và vun đắp qua hàng ngàn năm? Câu trả lời khá đơn giản nhưng cũng rất bất ngờ. Hãy xem tôi viết lại đoạn đối thoại trên nhé:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;-Hey sir, I've just finished the task you requested. All controls were re-organized follow your suggest. Event the menu, it was made smoother. Had uploaded source codes to the server, please get and re-check if it has been perfected.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;- By the way, before working, remember to backup source code, please. You'd better copy to a new folder, Make sure if it has any problem, you have something to reverse men !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy đấy, nghe có vẻ hơi điên khùng, nhưng học và sử dụng tốt tiếng Anh khi cần thiết chính là cách tốt nhất &lt;a href="http://www.vietlyso.com/forums/showthread.php?t=9747"&gt;giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt&lt;/a&gt;, đặc biệt là trong môi trường công sở hiện nay.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-4981717641562173078?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/4981717641562173078/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/giu-gi-su-trong-sang-cua-tieng-viet.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4981717641562173078'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4981717641562173078'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/giu-gi-su-trong-sang-cua-tieng-viet.html' title='Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5663551578438723431</id><published>2011-07-09T10:37:00.000-07:00</published><updated>2011-07-09T10:38:21.960-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Mùa hè của tôi</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;p&gt;Cũng gần 10 mùa hè rồi  không về quê, không được cảm nhận cái nắng gay gắt miền Trung. Ngày còn  sinh viên, cứ mỗi bận nghỉ hè là tìm cách ở lại thành phố, tiếng là đi  học ngoại ngữ nhưng thực chất suốt ngày ngủ vùi, rồi đàn đúm nhậu nhẹt.  Rồi mùa hè cũng qua, thoảng thốt xách ba lô chạy vội ra bến xe, về tới  nhà cũng đã là những ngày cuối tháng 8. Đã là đầu thu...&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi  vẫn lưu giữ những ký ức đẹp về mùa hè quê mình. Có lẽ mùa hè của tôi  đẹp vì nó mang theo cả những háo hức rất hồn nhiên của một đứa trẻ. Tôi  vốn ham chơi. Mùa hè của tôi là mùa chơi. Năm nào cũng vậy, đêm đầu tiên  được nghỉ hè, tôi thức thật khuya để cảm nhận được sự tự do mình vừa có  được. Sẽ có gần 90 ngày không phải thức khuya bài vở, không phải dậy  sớm học bài. Ồ, chỉ riêng điều đó thôi đã tuyệt làm sao !&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mùa  hè của tôi là những buổi sáng ngủ muộn, ăn vội chén cơm rồi dong bò đi  thả. Tôi không yêu bò như Nhẫn trong Cỏ non của Hồ Phương, nhưng tôi  thích thả bò. Mỗi ngày thả bỏ với bọn trẻ chúng tôi là một cuộc vui chơi  bất tận.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Buổi sáng chúng tôi lùa bò lên ngọn núi sau nhà.  Để mặc chúng tự do ăn lá cây rừng, chúng tôi lang thang khắp nơi hái  trái cây và tìm tổ chim non. Sim, chà là và quả của cây bông trang, đôi  khi có cả trái dẻ và chôm chôm rừng, nhiêu đó cũng đủ để bọn trẻ chúng  tôi bỏ cả cơm trưa. Thỉ thoảng tôi tách nhóm, một mình len lén đi thăm  tổ chim quành quạch nằm trên tán cây gạc ba cao ngang tầm mắt vừa mới  tìm thấy hôm trước, lòng háo hức chờ đến ngày chim non đủ lớn sẽ bắt về  nuôi. Mỗi lần lên đến đỉnh đồi, chúng tôi lại chơi trò đố nhau chổ nào  là má, chổ nào là dì trong từng nhúm người li ti ở phía cánh đồng xa tít  dưới kia, rồi thi nhau vẫy tay la hét đến khản cổ với hy vọng họ có  thể nghe thấy và xác nhận. Mặc dù họ chẳng bao giờ nghe được, nhưng trò  chơi vẫn không vì thế mà kém hấp dẫn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lại có những ngày  chúng tôi lùa bò xuống đồng. Mùa hạ thiếu nước canh tác, cả cánh đồng bỏ  hoang nứt nẻ, cỏ mọc từng nhúm. Đàn bò nhởn nhơ gặm cỏ, bọn trẻ con  chúng tôi đi đào trộm củ mì, bẻ bắp nướng ăn. Khát nước thì đã có dừa  trên cây. Những quả dừa chưa bao giờ có cơ hội để già, vừa mới đủ nước  đã bị vặt xuống, rơi từ trên cao tới đất liền bị nứt tới sọ, nước rỉ ra  qua một lớp vỏ dày. Đó là thứ nước uống thường ngày của bọn trẻ chúng  tôi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Những ngày hè xuống đồng chúng tôi chặn mương tát cá.  Gặp con lia thia đẹp thì đem về nuôi trong chai 65, nếu không chết ngạt  thì vài hôm thế nào cũng bị thằn lằn câu mất, những con khác bị nướng  ngay tại chổ. Chơi chán chúng tôi lại mang cả thân hình lem luốc bùn đất  nhảy ùm xuống suối, rồi thi nhau lặn xem ai nín thở lâu hơn. Chiều vừa  tắt nắng, bọ con trai chia phe đá banh, hôm thì trái bưởi được nướng  chín cho mềm đi, hôm thì quả bóng nhựa đã bị thủng, được nhét rơm trong  ruột và khâu lại kỹ càng. Hôm nào cũng vậy, đến tối mịt mới lùa bò về,  trong bộ dạng lấm lem và mồ hôi ướt đẫm.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mùa hè của tôi  còn là những buổi chạng vạng chạy ra giếng xối vội đôi gàu nước, ăn vội  bát cơm rồi hẹn nhau ở 1 khoảnh sân của nhà một đứa nào đó, chơi năm  mười, chơi bắn bùm. Có hôm chúng tôi rủ nhau đi đào đậu phộng hay bẻ mía  trộm ở 1 khoảnh ruộng đã để ý từ chiều. Hôm nào có tiền, chúng tôi thay  nhau chạy tít xuống thị trấn thuê phim về coi, để rồi tối về nằm ngủ mơ  mình trở thành Dương Quá, học được thần công và cưới được Cô Long xinh  đẹp nhưng trước sau vẫn còn đủ 2 tay...&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mùa hè của tôi  chính là tuổi thơ của tôi. Là cái xóm nhỏ mà tôi đã lớn lên từ đó, nơi  mùi mít chín xen lẫn với mùi xoài, mùi ổi. Là những trưa hừng hực nắng  như muốn thiêu người trong tiếng ve rả rích. Tiếng ve đó, mãi sau này  tôi mới hiểu, là giai điệu tuyệt vời nhất mà không bản giao hưởng nào  sánh được. Nó vang dội từ ngày đó đến giờ. Và cho mãi về sau.&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5663551578438723431?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5663551578438723431/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/mua-he-cua-toi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5663551578438723431'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5663551578438723431'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/07/mua-he-cua-toi.html' title='Mùa hè của tôi'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-208793244174258820</id><published>2011-06-25T21:27:00.000-07:00</published><updated>2011-06-26T21:08:59.780-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Silverlight'/><title type='text'>Mouse events don't fire in Devexpress Silverlight Grid Data</title><content type='html'>If your mouse events don't fire in DevExpress Silverlight Grid Data (for example: double click in a row), you need to remember that in DevExpress Silverlight Grid Data, the mouse event just fires when its container control had set Background property.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Of course, in DevExpress Silverlight Grid data, you cannot set Background for GridColumn. In case, using CellTemplate to display your data row with compatible control, set its Background and then define mouse event.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thas's it !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-208793244174258820?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/208793244174258820/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/mouse-events-dont-fire-in-devexpress.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/208793244174258820'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/208793244174258820'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/mouse-events-dont-fire-in-devexpress.html' title='Mouse events don&apos;t fire in Devexpress Silverlight Grid Data'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-4632974020388405892</id><published>2011-06-24T19:29:00.000-07:00</published><updated>2011-06-25T21:13:06.177-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><title type='text'>Đà lạt ký sự</title><content type='html'>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;p&gt;Mình đến Đà Lạt trong  một đêm mùa đông, khi những hạt mưa đang dệt mành lưới mỏng, từng lớp ẩn  hiện trong ánh sáng hắt hiu của đèn cao áp. Đà lạt 4h sáng, thành phố  vẫn còn say ngủ. Những con đường ngoằn ngoèo nhấp nhô theo núi đồi hiện  dần theo ánh đèn pha của chiếc xe trung chuyển. Khánh cầm đèn pin ra đón  mình trong cái lạnh của cao nguyên, miệng cười ra khói.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Căn  gác của Khánh nằm tít trên cao, lưng chừng 1 con dốc hướng lên quả đồi,  muốn lên phải leo qua 1 cầu thang xoáy ốc. Bên trong căn phòng cũng  lạnh ngắt, dường như thiếu thốn hơi người, Khánh bảo mấy đêm vừa rồi nó  không về.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mình lang thang ở Đà Lạt mấy ngày liền. Đi bộ.  Một mình. Khánh còn bận học nên không đi cùng. Nó bảo Đà Lạt nhỏ như cái  núm, cứ đi, không sợ lạc. Ngày xưa người ta qui hoạch thành phố chỉ cho  tối đa 4 vạn dân, chủ yếu là để các sĩ quan người Pháp lên đây nghĩ  dưỡng, xem như tìm kiếm chút không khí châu Âu. Đà Lạt bây giờ  thừa  người thiếu đất, người ta đốn thông xẻ núi làm nhà ở, làm cạn kiệt cả  nguồn nước. Đà Lạt cũng không còn mát mẽ như mấy chục năm về trước.  Khánh bảo ngày trước bố nó đóng quân ở đây, ông kể mùa đông trời lạnh cứ  như là đóng băng tất cả vậy...Dù sao thì Đà Lạt bây giờ vẫn là thành  phố không có đèn giao thông.Đó cũng là 1 niềm tự hào nho nhỏ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khánh  học địa chất đại học tự nhiên, đến năm 4 thì chán ở nhà ngủ suốt 1 học  kỳ, học phí cũng chả thèm nộp. Đến khi trường gởi giấy báo về nhà, mẹ nó  dắt nó lên phòng đào tạo khóc lóc xin xỏ cho nó học lại nhưng không  được. Vậy là nó nghỉ, đi kéo cáp điện thoại cho Vietel, lang bạt khắp  miền Nam. Chán làm, nó ôn thi khoa sử đại học Đà Lạt. Khánh thi đậu không  phải là điều bất ngờ, nó có vốn kiến thức xã hội khá sâu rộng, đặt biệt là  lịch sử và địa lý. Vào trường mới, nó suốt ngày vùi đầu trong thư viện. Khánh  có học bổng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đà Lạt mùa đông ít khách du lịch. Hình như  người miền xuôi sợ cái  lạnh của thành phố sương mù. Không có quá nhiều  khách du lịch, Đà Lạt  được trả lại vẽ đẹp vốn có của nó: êm ả và mộng  mị. Mình mang máy ảnh  cuốc bộ cả ngày chụp hoa không biết chán. Hoa dại  Đà Lạt là cả 1 thế  giới, có tới cả trăm loài, bất chấp cái lạnh của  mùa đông, hoa dại Đà  Lạt vẫn hồn nhiên khoe sắc. Trong những ngày mùa  đông hiếm nắng, chính  hoa dại đã đem lại sắc màu rực rỡ cho thành phố.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bạn  gái của Khánh học cùng lớp với nó. Sinh năm 91. Mình khen nó  có  bạn gái 9x mơn mởn, nó cười, bảo có lẽ ông trời đền nó những ngày cù  bơ  cù bất ở Sài Gòn. Trên này bọn sinh viên không gọi bạn trai bạn gái mà  gọi là vợ chồng. Nhà trọ thì rẽ, hầu hết mỗi đứa 1 phòng, trời thì lạnh,  thỉnh thoảng lại mưa phùn bất chợt. Buổi tối tới chơi, trông cho trời  nhỏ giọt lấy cớ ở lại. Đất trời như vậy, con người đến với nhau cũng dễ,  khó khăn kiểu gì rồi sớm muộn cũng phải buông xuôi. Trẻ mà, yêu là sống  thôi !&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thức ăn ở Đà Lạt không ngon lắm, hình như không có  món ăn đặt thù. Ẩm thực ở đây là sự tổng hợp của nhiều vùng miền, nhưng  không có được hương vị chính gốc nên rất tệ. Mình đã không ăn được món gì ra  hồn suốt gần 1 tuần ở đây.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thức ăn không ngon nhưng bù lại  con gái thì đẹp. Đà Lạt đồi dốc đan xen, học sinh vẫn thường đi bộ đến  trường nên chân tay săn chắc. Chẳng cần phải là dân Đà Lạt chính gốc,  chỉ cần ở nơi đây vài năm, chịu khó đi bộ leo núi xuống đồi, tự nhiên  bạn sẽ có 1 vòng ba mơ ước. Mấy đứa nhỏ ở cùng khu trọ với Khánh nói con gái  Đà Lạt chính gốc đẹp lắm, mặt đẹp, dáng chuẩn. Nhưng tụi nó xuống Sài  Gòn học hết trơn rồi, ít đứa nào chịu học ở đây.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đợt mình  lên hồ Xuân Hương không có nước, người ta đang  nạo vét. Cỏ  mọc tràn  xuống lòng hồ, vài con ngựa nhởn nhơ dưới đó. Khánh  bảo trước đây mực   nước hồ chỉ ngang thắc lưng thôi, từ bên này có thể lội qua bên  kia,   vậy mà nghe nói mùa đông năm ngoái vẫn có người chết đuối. Chắc là  họ   rắp tâm chết, và chết vì lạnh.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khó mà quên được hình ảnh  những thiếu nữ trường Bùi Thị Xuân áo dài trắng thướt tha trong một buổi  trưa mùa đông lành lạnh, dịu nắng. Sợ Đà Lạt chẳng còn gì níu kéo mình  sau những ngày dài rong ruổi, mình đã không chụp lại bất cứ một tấm hình  nào và muốn xem như một món nợ sẽ trả lần sau...&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mình rời  Đà Lạt trong buổi trưa của một ngày đông như vậy, bỏ lại sau lưng những  chiếc áo dài thướt tha guốc mộc, cả những vòng 3 mộng mị. Bỏ lại những  sắc hoa ven đường thầm lặng, bỏ lại Khánh, bỏ lại những người bạn mới  quen và nụ cười duyên dáng của cô gái bán chè trước ngã 5 đại học. Mình  về thành phố với những tất bậc đời thường và lại hẹn 1 ngày sẽ quay lại  nơi đây để tìm lại tất cả, cả nỗi cô đơn đã để lại nơi này.&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-4632974020388405892?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/4632974020388405892/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/lat-ky-su.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4632974020388405892'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4632974020388405892'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/lat-ky-su.html' title='Đà lạt ký sự'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3239772839233089872</id><published>2011-06-22T08:06:00.001-07:00</published><updated>2011-06-22T08:52:50.564-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>IT và sự giản dị</title><content type='html'>Tờ Đất Việt vừa có 1 bài báo với tự đề &lt;a href="http://www.baodatviet.vn/Home/kinhte/Dai-gia-va-nhung-moi-tinh-dep-nhu-co-tich/20116/151165.datviet"&gt;Đại gia và những mối tình 'đẹp như cổ tích'&lt;/a&gt;, không hẹn mà gặp, cả 3 "đại gia" đều là những ông trùm trong ngành IT: &lt;span id="DetailtBody1_lbBody"&gt;Gates (Microsoft), Larry Page (Google) và  &lt;/span&gt;&lt;span id="DetailtBody1_lbBody"&gt;Mark Zuckerberg (Facebook).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả 3 đều có 1 gia đình giản dị, vốn dĩ là sự kết tinh từ một mối tình hết sức bình thường. Những người đàn bà của họ cũng là những người phụ nữ bình thường, hoàn toàn không phải là người mẫu hay diễn viên, ca sĩ nổi tiếng như mọi người lầm tưởng. Và mặc dù là tỉ phú, cả 3 người đều có lối sống hết sức giản dị, đôi khi đến mức xềnh xoàng. Họ thậm chí được ngưỡng mộ vì điều đó hơn là vì số tài sản mà họ đang nắm giữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một mối liên hệ ngầm nào đó giữa những người làm trong lĩnh vực IT và sự giản dị. Tôi vẫn chưa tìm ra được lời giải thích thỏa đáng mặc dù vẫn tin rằng thực sự tồn tại một mối liên hệ như vậy. Tôi sẽ quay lại vấn đề này trong một bài viết dài hơn, khi đã có đủ cơ sở và lý lẽ để giải thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ tôi chỉ cớ thể nói thể này: các bạn gái nếu lập gia đình, hãy đặt những anh chàng IT lên vị trí ưu tiên hàng đầu nhé ! Đức tính giản dị chỉ có ở những người tốt, và nó thường đi kèm với một loạt những tính tốt khác như sự hiền lành và lòng chung thủy. Những anh chàng IT có vẻ như rất thừa điều đó.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3239772839233089872?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3239772839233089872/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/it-va-su-gian-di.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3239772839233089872'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3239772839233089872'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/it-va-su-gian-di.html' title='IT và sự giản dị'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6761098355228766266</id><published>2011-06-19T07:02:00.001-07:00</published><updated>2011-06-19T09:14:47.439-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Bại nhân nghĩa nát cả đất trời...</title><content type='html'>Vừa đọc lại Bình Ngô đại cáo và đặc biệt chú ý những dòng này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;Vừa rồi:&lt;br /&gt;Nhân họ Hồ chính sự phiền hà&lt;br /&gt;Để trong nước lòng dân oán hận&lt;br /&gt;Quân cuồng Minh thừa cơ gây loạn&lt;br /&gt;Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh&lt;br /&gt;Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn&lt;br /&gt;Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ&lt;br /&gt;Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế&lt;br /&gt;Gây thù kết oán trải mấy mươi năm&lt;br /&gt;Bại nhân nghĩa nát cả đất trời.&lt;br /&gt;Nặng thuế khóa sạch không đầm núi.&lt;br /&gt;Người bị ép xuống biển dòng lưng mò ngọc,&lt;br /&gt;Ngán thay cá mập thuồng luồng.&lt;br /&gt;Kẻ bị đem vào núi đãi cát tìm vàng,&lt;br /&gt;Khốn nỗi rừng sâu nước độc.&lt;br /&gt;Vét sản vật, bắt dò chim sả,&lt;br /&gt;Chốn chốn lưới chăng.&lt;br /&gt;Nhiễu nhân dân, bắt bẫy hươu đen,&lt;br /&gt;Nơi nơi cạm đặt.&lt;br /&gt;Tàn hại cả giống côn trùng cây cỏ,&lt;br /&gt;Nheo nhóc thay kẻ góa bụa khốn cùng.&lt;br /&gt;Thằng há miệng, đứa nhe răng,&lt;br /&gt;Máu mỡ bấy no nê chưa chán,&lt;br /&gt;Nay xây nhà, mai đắp đất,&lt;br /&gt;Chân tay nào phục dịch cho vừa?&lt;br /&gt;Nặng nề những nổi phu phen&lt;br /&gt;Tan tác cả nghề canh cửi.&lt;br /&gt;Độc ác thay, trúc Nam Sơn không ghi hết tội,&lt;br /&gt;Dơ bẩn thay, nước Đông Hải không rửa sạch mùi!&lt;br /&gt;Lòng người đều căm giận,&lt;br /&gt;Trời đất chẳng dung tha;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Cái họa của chiến tranh là ở đâu ra ? Thu phục bằng được An Nam, dù là Hán, Đường, Tống, Nguyên thì cái mộng ấy vẫn chưa bao giờ thay đổi, vấn đề chỉ là thời cơ. Vậy thì: "Nhân họ Hồ chính sự phiền hà" chính là điều ngoại bang mong muốn vậy. Cuối cùng vì nó mà: "Để trong nước lòng dân hoán hận" chính là cái họa của chiến tranh vậy !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6761098355228766266?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6761098355228766266/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/bai-nhan-nghia-nat-ca-at-troi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6761098355228766266'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6761098355228766266'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/bai-nhan-nghia-nat-ca-at-troi.html' title='Bại nhân nghĩa nát cả đất trời...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-9059105068486437518</id><published>2011-06-17T19:53:00.000-07:00</published><updated>2011-06-17T20:08:39.345-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Love return</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;iframe src="http://www.youtube.com/embed/Sf6Dzh_foho" allowfullscreen="" frameborder="0" height="349" width="425"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Bà ngoại mình chờ ông ngoại ròng rã 20 năm, má mình cũng chừng ấy tuổi mới lần đầu tiên gặp được ông. Và còn biết bao gia đình khác nữa, không phải chỉ ở Mỹ, không phải chỉ ở Việt Nam hay Triều Tiên... Cái giá mà con người phải trả cho chiến tranh đâu phải chỉ đè lên vai thế hệ tham chiến. Thành thật mà nói, loài người mãi tới giờ vẫn chưa thể minh triết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anyway, happy Father day !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-9059105068486437518?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/9059105068486437518/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/love-return.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9059105068486437518'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9059105068486437518'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/love-return.html' title='Love return'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/Sf6Dzh_foho/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-93716623551987711</id><published>2011-06-16T08:22:00.000-07:00</published><updated>2011-06-16T10:40:15.786-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Lương IT</title><content type='html'>Cuộc khảo sát gần đây nhất của hãng tư vấn về nhân sự Mercer cho thấy lương IT của Việt Nam đang nằm ở vị trí thấp nhất trong nhóm 10 quốc gia trả lương (IT) thấp nhất thế giới. Lương trung bình của IT Manager và IT Engineer ở Việt Nam lần lượt là 15.47 và 5.574  so với Thụy Sỹ - quốc gia có mức lương cao nhất, là 140.96 và 101.508. Đơn vị tính ngàn USD.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Malaysia, Philippine cũng  thuộc nhóm 10 nước trả lương IT thấp. Tuy nhiên, lương của kỹ sư IT ở Philippine (đứng ngay trên Việt Nam) cũng đã là 8.133.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width: auto;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="https://picasaweb.google.com/lh/photo/Jui3QE2_HKarnTaeSp6SHCkTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="https://lh5.googleusercontent.com/-YZzXtbDNuhU/TfogeJEyzQI/AAAAAAAABZA/Q61EibvAfZE/s400/compare_1.JPG" height="281" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="https://picasaweb.google.com/neitcouq/NeitcouqSBlog?authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq's blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width: auto;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="https://picasaweb.google.com/lh/photo/T6U8v_6z0KdaxCfmnN9QsSkTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="https://lh5.googleusercontent.com/-yq8K32NfhyE/TfogeA0OObI/AAAAAAAABZI/1NNlAWBq6no/s400/compare_2.JPG" height="287" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="https://picasaweb.google.com/neitcouq/NeitcouqSBlog?authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq's blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Ở top 10 nước trả lương cao, mức độ chênh lệch về lương giữa quản lý và kỹ sư không lớn, trong khi ở nhóm 10 nước trả lương thấp, mức độ này là đáng kể. Việt Nam có độ chênh lệch là 2,77 lần trong khi nước có độ chênh lệch thấp nhất vẫn là Thụy Sỹ với 1,38 lần. Indonesia cá biệt lên tới 3,15 lần. Ấn Độ 2.59 và Trung Quốc 2.5&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width: auto;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="https://picasaweb.google.com/lh/photo/iF-LjW2Zmmvex0BloiZaKykTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="https://lh6.googleusercontent.com/-iT5ZM6jKdBY/TfogeHGX0WI/AAAAAAAABZE/WSpQVzXjLOU/s400/compare_3.JPG" height="252" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="https://picasaweb.google.com/neitcouq/NeitcouqSBlog?authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq's blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với so sánh trên thì cạnh tranh giá rẻ vẫn còn là 1 ưu thế cho Việt Nam trước các nước như Ấn Độ, Trung Quốc, Philippine. Tuy nhiên ở góc độ 1 người làm IT mà nói thì đây không phải là điều đáng mừng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-93716623551987711?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/93716623551987711/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/luong-it.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/93716623551987711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/93716623551987711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/luong-it.html' title='Lương IT'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='https://lh5.googleusercontent.com/-YZzXtbDNuhU/TfogeJEyzQI/AAAAAAAABZA/Q61EibvAfZE/s72-c/compare_1.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5281092696355327116</id><published>2011-06-08T20:02:00.000-07:00</published><updated>2011-06-09T21:25:27.118-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Rồi sẽ đi về đâu ?</title><content type='html'>Trên mục top view của vietnamnet.vn tối qua có 1 cái title thế này: &lt;em style="font-weight: bold;"&gt;"Vòng 1 lớn&lt;/em&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; '&lt;/span&gt;&lt;em style="font-weight: bold;"&gt;bất thường&lt;/em&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;' &lt;/span&gt;&lt;em style="font-weight: bold;"&gt;của mẫu nhí Bảo Trân"&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết trước khi đưa cái tin trên, tay phóng viên và cả tay biên tập viên có thử đặt mình vào vị trí &lt;span style="font-style: italic;"&gt;của &lt;/span&gt;một bậc cha/mẹ có 1 đứa con gái 13 tuổi hay không ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây không đơn thuần là một tin lá cải nữa. Đây là 1 bài báo rất vô đạo đức. Tôi không biết có điều luật nào hiện nay có thể bảo vệ cho người bị hại kiện lại tờ báo, nhưng theo tôi việc đưa tin bài báo này so với tội quan hệ với trẻ vị thành niên cũng chẳng khác nhau là mấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xã hội này rồi sẽ đi về đâu, với những bài báo như thế này ?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5281092696355327116?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5281092696355327116/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/roi-se-i-ve-au.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5281092696355327116'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5281092696355327116'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/roi-se-i-ve-au.html' title='Rồi sẽ đi về đâu ?'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3871694295033528850</id><published>2011-06-04T09:41:00.000-07:00</published><updated>2011-06-04T18:42:44.639-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Ngoại giao chàng hảng</title><content type='html'>Trong những ngày này, trong mục chính trị của các tờ báo điện tử, ngoài những thông tin về tình hình tranh chấp biển Đông liên tục được cập nhật, còn có 1 dạng thông tin nữa cũng được quan tâm không kém: đó là động thái của Mỹ trong mối quan hệ với Trung Quốc và các nước Đông Nam Á và những phát ngôn của họ về vấn đề Biển Đông ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù ông Phùng Quang Thanh khẳng định vấn đề tranh chấp Biển Đông chỉ nên &lt;a href="http://www.china.org.cn/world/2011-06/04/content_22714899.htm"&gt;đàm phán song phương&lt;/a&gt;, tuy nhiên chỉ có con nít mới tin vào điều đó, mà người Tàu thì không phải là con nít.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách thức báo chí tăng cường đưa tin về những động thái quân sự của Mỹ hay phát ngôn của các quan chức của họ về biển Đông cho thấy Việt Nam vừa rất muốn vừa rất ngại một sự can thiệp của Hoa Kỳ vào biển Đông. Mặc dù ngại chơi với con ngáo ộp Hoa Kỳ, nhưng Việt Nam lại rất cần con ngáo ộp này để thỉnh thoảng làm mình làm mẩy với anh láng giềng lớn xác tham lam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Tàu không phải là đám con nít, thì người Mỹ cũng không thể là những kẻ ngu đần dễ lợi dụng. Một khi họ mất kiên nhẫn với sự nước đôi của Việt Nam, chẳng ai đảm bảo được họ sẽ hành động thế nào. Nếu có 1 ngày Việt Nam không còn chịu đựng nỗi sự bắt nạt của Trung Quốc và chìa một cánh tay ra với người Mỹ, và nếu người Mỹ lúc đó không còn hứng thú cho một mối quan hệ nghiêm túc, đó sẽ là một thảm họa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ tưởng tượng một anh chàng ở thành phố lần đầu xuống miền Tây đi cầu khỉ. Cây cầu này hơi đặt biệt, nó gồm 2 thanh tre bắt song song với nhau, nhưng cách nhau 1 khoản bằng bước chân người dạng ra. Người đi cầu quen, họ chỉ cần bước ở một phía, giữ thăng bằng và thủng thẳng qua tới bờ bên kia. Kẻ không quen lại cầu toàn (?) thì 2 chân giẫm cùng lúc lên 2 thanh, cố nhích từng bước, tạo ra một cách di chuyển vừa tốn sức lại vừa trông rất xấu: đi chàng hảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hình dung đường lối ngoại giao Việt Nam bây giờ cũng như anh chàng đang mò mẫm trên cây cầu 2 thanh ấy. Nó tạo ra một chiến lược ngoại giao kỳ cục mà tôi tạm gọi là ngoại giao chàng hảng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3871694295033528850?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3871694295033528850/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/ngoai-giao-chang-hang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3871694295033528850'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3871694295033528850'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/06/ngoai-giao-chang-hang.html' title='Ngoại giao chàng hảng'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2204173841785562189</id><published>2011-05-30T00:44:00.001-07:00</published><updated>2011-05-30T02:48:27.069-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Vòng đời của 1 Clip Sex</title><content type='html'>Một clip sex từ lúc ra đời đến khi chìm vào quên lãng sẽ trải qua 5 giai đoạn "tiêu chuẩn" như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1) Ra đời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ những phút giây "thăng hoa" của các cặp đôi yêu nhau/không yêu (cái này không ai xác minh được ngoại trừ người trong cuộc). Thường được chính họ ghi lại với nhiều mục đích khác nhau: làm kỷ niệm, khoe với bạn bè, để phòng xa sau này tống tiền/tình đối tác trong trường hợp cạn tàu ráo máng v.v. Một số ít trường hợp bị quay lén.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2) Rò rỉ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một số nguyên nhân kinh điển dẫn đến rò rỉ: để trong máy tính bị bạn lấy cắp, để trong thẻ nhớ điện thoại/máy tính đem đi sửa chữa nhưng quên xóa. Bắn bluetooth cho bạn thân và bị đâm sau lưng v.v&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3) Phát tán nội bộ (local spread):&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước tiếp theo sau khi rò rỉ sẽ là &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;phát tán trên mạng với mức độ hẹp&lt;/span&gt;. Clip sẽ được đưa lên 1 số dịch vụ hosting thông dụng như mediafile, share4free ...và link được chia sẻ trên 1 trang web đen nào đó có số lượng page view hạn chế. Đến lúc này &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;clip vẫn chỉ được chia sẻ qua lại giữa 1 nhóm người rất nhỏ&lt;/span&gt;, có sở thích hút thuốc lá duyệt web đen săn phim sex. Cho đến thời điểm này, ngay cả người bị hại và người thân của họ hầu như vẫn chưa biết sự tồn tại của các đường link. Họ vẫn chưa ý thức được đại họa đang treo lơ lững trên đầu và có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4) Phát tán rộng rãi (widely spread)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại họa đến rồi, và lúc nào cũng vậy, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;nó đến từ 1 bài báo &lt;/span&gt;với format mẫu mực như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;+Tiêu đề: Khinh hoàng/ngỡ ngàng Clip sex tình nghi của học sinh/sinh viên trường xyz !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;+Mở bài: mấy hôm nay dân cư mạng đang xôn xao về 1 clip sex của 2 sv trường xyz...Đoạn clip dài xxx phút yyy giây mô tả cảnh giường chiếu cực kỳ nóng bỏng của 2 học sinh/sinh viên với gương mặt còn rất trẻ...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;+Hình minh họa cắt ra từ clip, dĩ nhiên đã được làm mờ để kích thích trí tò mò.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;+ Thân bài: phóng viên chúng tôi đã gặp và trò chuyện với tiến sĩ tâm lý ZZZ, thưa tiến sĩ, ông/bà có thể cho biết tại sao hiện nay các bạn trẻ lại thích tự quay clip như thế. Ông/bà nghĩ gì về vấn đề tình dục trước hôn nhân ?...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;+Kết luận: hiện nay 1 bộ phận giới trẻ đang có lối sống hưởng thụ đáng lên án, đây là hồi chuông cảnh báo .v.v&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dĩ nhiên sau đó thì các search engine như google và yahoo search hoạt động hết công xuất. Không cần phải đoán, top những từ khóa tìm kiếm nhiều nhất trong ngày, trong tuần và trong tháng tới sẽ là "sinh viên trường xyz + clip sex". Bây giờ thì số người xem được clip không còn giới hạn trong một nhóm những kẻ có sở thích hút thuốc lá săn clip sex nữa mà nhờ sự giúp đỡ của các search engine, &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;con số đã tăng lên hàng trăm lần, thậm chí hàng ngàn lần&lt;/span&gt;. Cái tiêu đề của bài báo đó còn nằm ở top view của tờ báo ngày nào thì ngày đó cụm từ khóa nói trên vẫn được thống kê như một trong những từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất. Và dĩ nhiên, nó còn nằm ở top view dài dài, nó đè lên cả những cái tin như Ngư dân Việt Nam bị tàu lạ tấn công, dân oan khiếu kiện vì mất đất ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5) Sóng sau đè sóng trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy thì khi nào cái bài báo ấy rời khỏi top view ? Câu trả lời là: khi có 1 clip khác xuất hiện. Cuộc sống mà ! Rồi sẽ có những cái đầu non nớt tiếp tục tự tạo cho mình 1 cái bẫy chết người, rồi sẽ có những "nhà báo" đêm đêm lướt net tìm clip sex, rồi sẽ có những bài báo với format y chang nhau, lôi kéo hàng tá con người ngày đêm chui mũi vào nó. Còn độc giả, họ không màng đến sự lưu manh ẩn phía sau câu chữ đang dìm chết tương lai người khác và đang dẫn đường cho con hươu hư hỏng trong họ. Thây kệ, họ cứ đọc xong, cứ google, coi cho đã mắt và chờ đến bài báo kế tiếp để có từ khóa truy tìm một clip khác. Và cuộc sống cứ thế, cứ thế ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2204173841785562189?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2204173841785562189/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/05/vong-oi-cua-1-clip-sex.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2204173841785562189'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2204173841785562189'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/05/vong-oi-cua-1-clip-sex.html' title='Vòng đời của 1 Clip Sex'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-7542528160915945892</id><published>2011-05-09T02:46:00.001-07:00</published><updated>2011-05-09T03:04:45.982-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Ngủ 2h một ngày</title><content type='html'>Timmothy Ferriss là tác giả cuốn The 4 hour work week (đã được dịch ra tiếng Việt với tựa đề &lt;a href="http://www.vinabook.com/tuan-lam-viec-4-gio-the-4hour-work-week-m11i30373.html"&gt;Tuần làm việc 4 giờ &lt;/a&gt;) mới đây lại cho xuất bản cuốn The 4 hour Body bao gồm rất nhiều chỉ dẫn để boot-up cơ thể con người, từ việc làm sao để tăng 17kg trong vòng 28 ngày đến phương pháp giúp bơi 2km mà không hề cảm thấy mệt mõi...rồi cả những "bí quyết" để trở thành 1 chiến binh bất khả chiến bại trên giường...Cuốn này hiện là best-seller trên Amazone và rất tiếc vẫn chưa được dịch ra tiếng Việt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng trong cuốn sách, tác giả còn giới thiệu 1 phương pháp giúp tiết kiệm thời gian bằng cách ngủ ...2h mỗi ngày nhưng cơ thể vẫn khỏe mạnh bình thường như người ngủ 8 giờ mỗi ngày.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo Tim, khi nghiên cứu về giấc ngủ của con người, người ta nhận ra rằng một giấc ngủ bình thường được chia làm nhiều giai đoạn và thực tế chỉ có 5 giai đoạn với khoản 20 phút  cho mỗi giai đoạn mới thực sự đem lại lợi ích cho giấc ngủ. Người ta gọi những giai đoạn đó là REM ( rapid eye movement). Điều kỳ lạ là trong những giai đoạn đó, não bộ không thực sự chìm vào giấc ngủ mà trái lại vẫn ở trạng thái thức. Đây cũng là giai đoạn mà các giấc mơ xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả những gì bạn cần cho 1 giấc ngủ chính là giai đoạn REM. Rem chỉ chiếm 1 tỷ lệ nhỏ trong tổng thời gian ngủ của bạn (1 đến 2h trong một giấc ngủ 8 tiếng). Những giai đoạn khác của giấc ngủ thực sự không cần thiết. Như vậy nếu bỏ qua những giai đoạn thừa thải này, không phải bạn có thể tiết kiệm được cho mình từ 4 đến 5 tiếng mỗi ngày sao ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vấn đề là làm thế nào để bạn đưa mình vào giai đoạn REM ngay lập tức và loại bỏ những giai đoạn còn lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có cách để làm điều đó. Timmothy đưa ra 1 phương pháp có tên gọi là polyphasic sleep. Như tên gọi, bạn hãy chia nhỏ giấc ngủ trong ngày thành nhiều lần, để tập cho não bộ đi thẳng vào REM và bỏ qua những giai đoạn không cần thiết khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu monophasic sleep là cách thông thường mọi người vẫn hay sử dụng (ngủ 8 tiếng vào ban đêm) thì polyphasic sleep có thể được chia nhỏ theo nhiều cách như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ Siesta: tổng cộng 6,3h: 20 phút chiều (4:PM), 6h cho giấc ngủ buổi tối (10:PM).&lt;br /&gt;2/ The everyman 2-nap: tổng cộng 5,3h: 20 phút trưa (12:PM), 20 phút cuối chiều (5:PM) và 4,5h cho giữa khuya (12:AM).&lt;br /&gt;3/ The everyman 3-nap: tổng cộng 4h: 20 phút trưa (12:PM), 20 phút cuối chiều (5:PM), 3h vào hơn giữa khuya một chút (1:AM) và 20p buổi sáng (7:AM).&lt;br /&gt;4/ The everyman 4-nap: tổng cộng 2,8h: 20 phút trưa (12:PM), 20 phút buổi chiều (5:PM),  1h30' cho giấc ngủ chính (core sleep) vào giữa khuya (12:AM), 20ph vào buổi sáng (7:AM) và 20 phút vào 11:AM.&lt;br /&gt;5/The Uberman: tổng cộng 2h: mỗi giấc ngủ 20 phút chia đều từ 12:PM trưa đến 11:AM.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian luyện tập không nhiều, theo tác giả chỉ mất 2 đến 3tuần để cơ thể thích nghi với kiểu ngủ mới, tuy nhiên bạn phải thực hiện kế hoạch đề ra một cách nghiêm ngặt và chính xác tới từng phút, nếu không sẽ cảm thấy rất mệt mõi và kiệt sức. Bạn có thể tham khảo thêm trong ebook The 4 hour body (link download bên dưới), trang 286 -&amp;gt;290.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PS: Nhìn qua thì thấy cũng ham đấy, nhưng để sắp xếp thời gian thực hiện là điều gần như không thể, đặc biệt là đối với The Uberman. Tôi tưởng tượng 1 nhân viên văn phòng theo đuổi phương pháp tiết kiệm tối đa này, một ngày đôi lần lại bay vào tolet và biến mất trong đó đúng 20 phút :))&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu còn là sinh viên, tôi sẽ thử. Tôi biết các bạn sinh viên có thể ngủ bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu tùy thích, cho dù là 8h sáng hay 6h chiều, cho dù là giảng đường chật ních và nóng nực hay trong 1 quán cà phê yên tĩnh. Sẽ là một cám dỗ thật sự nếu chỉ cần 2h mỗi ngày để ngủ, sẽ dư khối thời gian để đàn đúm bạn bè, soi kèo bóng đá, tán tỉnh gái gú hay la cà quán xá. Just joking ;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tham khảo:&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.dustincurtis.com/sleep.html"&gt;PolyPhasic sleep&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?qk0cp2m1zt3vg1w"&gt;The 4 hour body&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-7542528160915945892?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/7542528160915945892/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/05/timmothy-ferriss-la-tac-gia-cuon-4-hour.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7542528160915945892'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7542528160915945892'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/05/timmothy-ferriss-la-tac-gia-cuon-4-hour.html' title='Ngủ 2h một ngày'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-505019782947302269</id><published>2011-04-27T22:00:00.000-07:00</published><updated>2011-04-28T03:22:55.532-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Tự thấy xấu hổ</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nói chuyện xưa một chút.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đại Việt sử ký toàn thư chép: "&lt;i&gt;Vua thấy Hoài Văn Hầu Quốc Toản, Hoài Nhân Vương Kiện đều còn trẻ  tuổi, không cho dự bàn. Quốc Toản trong lòng hổ thẹn, phẫn kích, tay cầm  quả cam, bóp nát lúc nào không biết. Sau đó Quốc Toản lui về, huy động  hơn nghìn gia nô và thân thuộc, sắm vũ khí, đóng chiến thuyền, viết lên  cờ sáu chữ :"Phá cường địch, báo hoàng ân" (phá giặc mạnh, báo ơn vua).  Sau này, khi đối trận với giặc, tự mình xông lên trước quân sĩ, giặc  trông thấy phải lui tránh, không dám đối địch. Đến khi mất, vua rất  thương tiếc, thân làm văn tế, lại gia phong tước vương&lt;/i&gt;."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Qu%E1%BB%91c_To%E1%BA%A3n"&gt;Trần Quốc Toản&lt;/a&gt; sinh năm 1267. Hội nghị Bình Than mở năm 1282, tức lúc đó ông mới có 15 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Hu%E1%BB%87"&gt;Nguyễn Huệ&lt;/a&gt; (sinh năm 1753), lần đầu tiên cầm quân là năm 1775 trong trận Phú Yên. Ông đã đánh bại đội quân của chúa Nguyễn do Tống Phước Hiệp chỉ huy, năm đó ông 22 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cố tổng bí thư Đảng CS &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Ph%C3%BA"&gt;Trần Phú&lt;/a&gt; năm 21 tuổi đã tham gia hội Phục Việt ở Vinh. Ông soạn thảo Luận cương chính trị nổi tiếng ở tuổi 26.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lại 1 tổng bí thư nữa, &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_V%C4%83n_C%E1%BB%AB"&gt;Nguyễn Văn Cừ&lt;/a&gt; 17 tuổi đã vào đảng CS. 26 tuổi ông thay Hà Huy Tập giữ chức tổng bí thư. Qua đây cũng thấy rằng từ những ngày đầu thành lập, trọng  trách xây dựng và lãnh đạo đảng CS đã được đặt trên vai của những con người còn rất trẻ. Trẻ, nhưng không thiếu nhiệt huyết, tài năng và tấm lòng đối với dân tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_V%C4%83n_%C6%A0n"&gt;Trần Văn Ơn&lt;/a&gt;, 19 tuổi, học sinh Pétrus Ký (nay là trường chuyên Lê Hồng Phong) đã chết dưới làn đạn oan nghiệt của chính quyền thực dân Pháp trong một cuộc biểu tình lớn của hơn 6000 học sinh - sinh viên khắp Sài Gòn - Gia Định yêu cầu chính quyền thực dân thả ngay những học sinh - sinh viên bị bắt trong một cuộc biểu tình trước đó nhân kỷ niệm 9 năm ngày Nam Kỳ khởi nghĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay cả Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng từng &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh"&gt;bị đuổi học&lt;/a&gt; vì tham gia phong trào chống thuế khi còn là một cậu học sinh ở trường Quốc học Huế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi có thể ngồi cả ngày để kể ra đây những tấm gương như thế. Dân tộc Việt Nam trong bất kỳ thời đại nào, hoàn cảnh nào cũng có thể sản sinh ra (và rất nhiều) những anh hùng xuất thiếu niên. Cái duy nhất họ thiếu là tuổi đời, còn lại, họ có đầy đủ tất cả: tài năng, nhiệt huyết tuổi trẻ,tấm lòng với dân tộc và đặc biệt, đó là ý thức làm người cực kỳ rõ ràng và mạnh mẽ - điều mà không phải lúc nào cũng tỉ lệ thuận với số năm tồn tại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Quay về hiện tại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy hôm nay xôn xao chuyện anh chàng sinh viên 9x &lt;a href="http://www.google.com.vn/url?sa=t&amp;amp;source=web&amp;amp;cd=9&amp;amp;sqi=2&amp;amp;ved=0CFMQFjAI&amp;amp;url=http%3A%2F%2Fchhv.wordpress.com%2F2011%2F04%2F27%2Fd%25C6%25A1n-t%25E1%25BB%25B1-thu-c%25E1%25BB%25A7a-sinh-vien-nguy%25E1%25BB%2585n-anh-tu%25E1%25BA%25A5n%2F&amp;amp;rct=j&amp;amp;q=Nguyen%20Anh%20Tuan%20tu&amp;amp;ei=hQW5TZz3DoeSuAPXl82iAw&amp;amp;usg=AFQjCNGkCYiXIZwTArbkF2g0k2ONGtlJYw&amp;amp;sig2=zlCL7hB9Kl-zf5iolWTsLA&amp;amp;cad=rja"&gt;Nguyễn Anh Tuấn&lt;/a&gt; viết đơn tự thú. Điểm qua các bình luận trên mạng thì hầu hết đều khâm phục trước việc làm của chành sinh viên trẻ. Nhiều người ngả mũ trước anh và tự nhận mình hèn (ít ra cũng là một thằng hèn thành thật, không giống như những kẻ vừa hèn vừa dối trá !), tuy nhiên vẫn có một số người lên tiếng chê bai Nguyễn Anh Tuấn. Có 2 luồng nhận định cho nhóm người này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Tuấn còn trẻ, biết gì về chính trị mà bàn, hãy lo học hành đường hoàng để làm vui lòng cha mẹ Đó mới là lựa chọn tốt.&lt;br /&gt;Họ sai lầm ở 2 điểm:&lt;br /&gt;a) Vụ án Cù Huy Hà Vũ tuy là 1 vụ án chính trị, nhưng vấn đề của nó đã không dừng lại ở khía cạnh chỉnh trị nữa. Nó đã trở thành vấn đề của văn hóa ứng xử (với những quan điểm dị biệt), vấn đề của sự tiến bộ xã hội, của quyền con người. Và trên hết, nó là vấn đề của thời đại.&lt;br /&gt;b) Thay vì chỉ ra sai lầm thứ 2, tôi xin hỏi một câu hỏi: Bao giờ thì một người được coi là trưởng thành, được quyền thể hiện quan điểm cá nhân ở tất cả mọi vấn đề, kể cả vấn đề nhạy cảm như chính trị ? Khi đã có việc làm, có gia đình vợ con, có địa vị xã hội ? Khi ra nước ngoài định cư, có quốc tịch Anh, Mỹ hay đợi đến khi về hưu về già mới cất lên tiếng nói yếu ớt hòng tìm lại chính mình?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Tuấn hoặc là thằng lõi đời tự PR cho mình, hoặc là thằng ảo tưởng về bản thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái mũ ảo tưởng đủ rộng để có thể chụp lên đâu bất cứ ai, vì nó đã quá thông dụng nên tôi không muốn bàn về nó nữa, chỉ muốn nói thêm 1 điều: chúng ta đang sống trong một xã hội mà hiện trạng bi đát của nó được hình thành từ những ao tưởng mà ai cũng biết là-cái-gì-đó, nhưng chẳng ai muốn thừa nhận điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn về trường hợp ai đó cho rằng Nguyễn Anh Tuấn lõi đời tự PR cho mình, tôi nghĩ họ đọc báo lá cải quá nhiều (có tờ báo nào hiện nay mà không lá cải ?). Họ, vì trí tuệ có giới hạn và bị ám ảnh bởi sự xuống cấp của đạo đức xã hội (điều này có thật, nhưng vấn đề là họ tin rằng xã hội này vốn dĩ như thế và ai ai cũng đều như thế), đã không tự phân biệt được sự khác nhau giữa một cô ca sĩ đánh đổi sĩ diện để lấy sự nổi tiếng (và dĩ nhiên kèm theo đó tiền bạc) với một chàng thanh niên đánh đổi tự do và sinh mạng chính trị  để được làm một con người-không-hèn-nhát, như anh nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, tôi muốn nói rằng: tôi, một 8x, viết bài này vì tự thấy xấu hổ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-505019782947302269?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/505019782947302269/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/04/khi-nao-ta-lon.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/505019782947302269'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/505019782947302269'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/04/khi-nao-ta-lon.html' title='Tự thấy xấu hổ'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1913633994055430685</id><published>2011-04-25T23:31:00.000-07:00</published><updated>2011-04-26T00:16:08.576-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Shut up you bloody Gay !</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);font-size:130%;" &gt;&lt;i&gt;Shut up you bloody Gay !&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Một số bản dịch tham khảo:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PV của Vietnamnet: &lt;a href="http://vietnamnet.vn/vn/tin-nhanh/18202/nu-nhan-chung-vu-vietnam-airlines-la-ai-.html"&gt;Câm  miệng lại cái đồ lại cái man  rợ !&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Comment: tiếng Anh của người Việt, có vẻ như mọi thứ liên quan đến máu me (blood) thì đều man rợ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GS Nguyễn Văn Tuấn : &lt;a href="http://tuanvannguyen.blogspot.com/2011/04/bloody-hieu-nhu-nao.html"&gt;&lt;i&gt;Câm miệng lại, thằng đồng bóng&lt;/i&gt;!&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Comment: tiếng Anh của một vị giáo sư y khoa có mấy mươi năm sinh sống và giảng dạy tại Úc. Chuẩn xác và súc tích như những bài viết của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em Dung: Ngậm mồm, thằng pê-đê !&lt;br /&gt;Comment: Dung là SV đại học ở Úc, từng sống nhiều năm ở châu Âu, lời dịch chuẩn, đơn giản, đầy đủ. Tuy nhiên, không có từ "man rợ" nên không được "impressive".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trần Quỳnh : Im đi đồ máu bùn !&lt;br /&gt;Comment: tiếng Anh của cử nhân CNTT đại học KHTN, chịu ảnh hưởng của J.K.Rowling và trường phái Hogward.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến Nguyễn: Sau khi đọc lời dịch của Trần Quỳnh thì ngả mũ. Tự thấy xấu hổ vì không thể tìm câu nào khác hay hơn. Không muốn dịch tiếp nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Update: tuy nhiên sau đó suy nghĩ lại và dịch thế này: Ê bóng, mày hông nói hông ai bảo mày câm nha !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1913633994055430685?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1913633994055430685/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/04/shut-up-you-bloody-gay.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1913633994055430685'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1913633994055430685'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/04/shut-up-you-bloody-gay.html' title='Shut up you bloody Gay !'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6246708316087439003</id><published>2011-04-24T23:38:00.000-07:00</published><updated>2011-04-25T11:28:52.818-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Links'/><title type='text'>Trí tuệ nhân tạo và những vị chúa tể mới</title><content type='html'>Bài trên tạp chí &lt;a href="http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=111&amp;amp;CategoryID=2&amp;amp;News=3984"&gt;tia sáng&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Post bài này vì chuyên ngành của mình ngày xưa là Công nghệ tri thức (ak, nghe thì oai, nhưng cuối cùng ra trường cũng out source thuê hết cả :D )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phân ngành Công nghệ tri thức ngày đó (và có lẽ cả bây giờ) có những quái nhân như Lê Hoài Bắc, Đinh Điền, Lý Quốc Ngọc...Cũng vì thích thầy Bắc mà đăng ký vào chuyên ngành ý ẹ này, dù biết rằng sẽ phải học toàn những thứ trên trời dưới đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình cho rằng Công nghệ tri thức sẽ là địa hạt quan trọng nhất và là tương lai của CNTT. Trí tuệ nhân tạo sẽ là chìa khóa mang lại một xã hội mà chúng ta hiện giờ chỉ mới thấy trong phim viễn tưởng: một xã hội tự động hóa hoàn toàn và được vận hành bởi máy móc mang trí tuệ của con người.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6246708316087439003?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6246708316087439003/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/04/tri-tue-nhan-tao-va-nhung-vi-chua-te.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6246708316087439003'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6246708316087439003'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/04/tri-tue-nhan-tao-va-nhung-vi-chua-te.html' title='Trí tuệ nhân tạo và những vị chúa tể mới'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-7762770440195365102</id><published>2011-03-07T22:23:00.000-08:00</published><updated>2011-03-08T02:54:01.080-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Chuyện vui nhân 8/3</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 0, 0);font-size:130%;" &gt;&lt;br /&gt;Chuyện thứ nhất&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cách đây mây hôm, tôi có theo dõi một một bộ phim trên CineMax. Phim có yếu tố viễn tưởng nhưng lấy bối cảnh rất xưa (thế kỷ 18 hay đại loại thế, tôi đoán qua trang phục và phương tiện đi lại của các nhân vật).&lt;br /&gt;Nhân vật chính là một học giả trẻ tài năng với tham vọng tạo ra một nhân bản hoàn hảo của con người (kiểu như sinh sản vô tính): thông minh, xinh đẹp, khỏe mạnh, miễn nhiễm với mọi loại bệnh tật trên thế gian. Tuy nhiên kết quả cuối cùng, anh chỉ có thể tạo ra một cá thể vô cùng xấu xí mặc dù có sức mạnh hơn người. Vì quá hoảng sợ, anh đã để cho nó trốn thoát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với sức mạnh của một mãnh thú và tư duy của một đứa bé, "sinh vật" đó đã lang thang khắp nơi. Sau này vì vô tình, hắn đã làm chết em trai của vị học giả. Anh ta quyết định tìm giết hắn để báo thù cho em trai nhưng cuối cùng lại được hắn cứu mạng. Anh ta vui mừng vì thấy hắn có thể trò chuyện và biết tư duy.&lt;br /&gt;-Tôi cứu anh, nhưng tôi phải lấy...(ngôn ngữ tự vựng của hắn rất hạn chế)&lt;br /&gt;-Anh muốn gì ?&lt;br /&gt;-Anh tạo ra tôi nhưng anh chẳng cho tôi cái gì. Anh chẳng dạy tôi điều gì. Tôi đã thấy anh. Anh có nhà. Anh có tất cả. Tôi chẳng có gì cả. Tại sao anh tạo ra tôi ?&lt;br /&gt;- Anh muốn điều gì ở tôi ?&lt;br /&gt;- Một phụ nữ. Anh phải tạo ra một phụ nữ như anh đã tạo ra tôi. Một phụ nữ cho tôi. Một phụ nữ để yêu chính con người tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chuyện thứ 2&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Chuyện này đã đọc trong một cuốn sách nào đó cách đây cả chục năm. Rất may là Google ra được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một vị thiền sư trên núi xuống làng hóa duyên. Một ngày nọ, ông hóa  duyên ở một làng nghèo nọ và nhặt được một cậu bé không biết ai bỏ rơi.  Ông bèn nghĩ: “Nó nhỏ quá, chưa biết gì, ta sẽ nuôi và giúp hắn tu tập  làm đệ tử truyền thừa của ta sau này.”&lt;br /&gt;Nói rồi, ông bế đứa bé đi thẳng vào núi…&lt;br /&gt;Hai  mươi năm sau, vào một ngày đẹp trời, cao hứng, ông dẫn cậu thanh niên  sống tách biệt với đời. Từ nhỏ tới giờ, cậu bé lớn lên thành anh thanh  niên tuấn tú nhưng vẫn không biết thế giới bên ngoài là gì ngoài sư phụ  của mình.&lt;br /&gt;Xuống tới làng, ông chỉ vào người phụ nữ đầu tiên mà chàng  thanh niên thấy và phán: “Đây là con hổ cái, nó ăn thịt người, cả con  đấy. Con thấy nó thì tránh xa nó ra.”&lt;br /&gt;Dạ sư phụ, nó là con hổ cái ăn thịt, con sẽ tranh xa nó.&lt;br /&gt;Đi đến tối, ông bảo: “Hôm nay đi đường, con thích nhất là cái gì?”&lt;br /&gt;Đệ tử: “Dạ con thích nhất là con hổ cái đó sư phụ.”&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-7762770440195365102?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/7762770440195365102/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/03/chuyen-vui-nhan-83.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7762770440195365102'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7762770440195365102'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/03/chuyen-vui-nhan-83.html' title='Chuyện vui nhân 8/3'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1210969857077018172</id><published>2011-02-22T19:12:00.000-08:00</published><updated>2011-02-24T02:25:19.988-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Poem'/><title type='text'>Bạc Tần Hoài</title><content type='html'>&lt;iframe title="YouTube video player" src="http://www.youtube.com/embed/UWRU1hG61ro" frameborder="0" height="250" width="400"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tần Hoài là tên 1 con sông nổi tiếng ở thành Kim Lăng (nay là thành phố Nam Kinh, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc). Tần Hoài hà đã đi vào thơ ca từ hàng trăm năm nay. Con sông còn gắn liền với giai thoại Tần Hoài bát diễm ( 8 mỹ nữ bên sông Tần Hoài). Giai thoại về những mỹ nữ đa tài như Tần Viên Viên, Lý Hương Quân, Uyển Nhi...(thời Minh mạt Thanh sơ) đã để lại cho hậu thế biết bao tò mò lẫn ngưỡng vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạc Tần Hòa là bài thơ của Đỗ Mục. Đã có rất nhiều bản dịch, tuy nhiên mình vẫn thích tự tay dịch lấy một bản cho bài thơ này, không phải có ý "vuốt mặt" các bậc tiền bối, chỉ là một cách để đọc và nhớ và thẩm thấu Đường Thi, một cách để giết thời gian vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Bạc Tần Hoài&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa&lt;br /&gt;Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia&lt;br /&gt;Thương nữ bất tri vong quốc hận&lt;br /&gt;Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa&lt;br /&gt;Đỗ Mục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Thuyền đậu Tần Hoài&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khói mờ nước lạnh cát trăng nhòa&lt;br /&gt;Đêm đậu Tần Hoài, rượu chẳng xa&lt;br /&gt;Phận gái hay đâu buồn mất nước&lt;br /&gt;Bên sông vẫn hát Hậu Đình Hoa...&lt;br /&gt;                            Dịch: neitcouq&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1210969857077018172?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1210969857077018172/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/02/bac-tan-hoai.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1210969857077018172'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1210969857077018172'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/02/bac-tan-hoai.html' title='Bạc Tần Hoài'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/UWRU1hG61ro/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6965694770473143482</id><published>2011-02-21T09:28:00.000-08:00</published><updated>2011-02-21T20:31:48.459-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Còn công tử thì sao?</title><content type='html'>&lt;span style="color:darkblue;"&gt;"Còn công tử thì sao? Bao giờ mới mời bọn ta uống  rượu mừng?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lục Tiểu Phụng ngắm nhìn khuôn mặt dịu dàng của Âu Dương  Tình, trong lòng cũng tự hỏi: "Thật ra ta đã nên lập gia đình chưa?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dĩ  nhiên, bây giờ vẫn còn quá sớm, nhưng một khi nam nhân đã có suy nghĩ này thì  ngày tháng thực hiện không còn xa nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lá rụng về cội, con người cuối  cùng cũng phải có gia đình. Hơn nữa, chàng đã phiêu lãng quá lâu rồi, đã hoàn  toàn trở thành lãng tử không bị ràng buộc chút nào. Tuy chàng thường xuyên vui  vẻ, nhưng sau những niềm vui đó là cô đơn và trống rỗng. Rất ít người chịu được  hai thứ đó. Cũng rất ít người hiểu được cảm giác mất ngủ những đêm dài, cảm giác  vắng lặng sau cuộc vui vừa tàn, cảm giác bủn rủn khi say vừa tỉnh... Những cảm  giác đó như thế nào, chỉ người đã trải qua mới hiểu rõ."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Chỉ là một đoạn trong Lục Tiểu Phụng hệ liệt của Cổ Long thôi...&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6965694770473143482?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6965694770473143482/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/02/con-cong-tu-thi-sao.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6965694770473143482'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6965694770473143482'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/02/con-cong-tu-thi-sao.html' title='Còn công tử thì sao?'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-7528557488490820515</id><published>2011-01-26T09:06:00.000-08:00</published><updated>2011-02-22T22:09:36.618-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Blog để làm gì ?</title><content type='html'>Tối nay đọc lại vài entry trên blog, hơi ngạc nhiên là ngày đó mình lại suy nghĩ và viết được như thế. Có lẽ bây giờ, mặc dù đã 2 năm trôi qua nhưng nếu viết lại, chưa chắc tôi đã viết được như lúc đó. Ngày đó tôi có tuổi trẻ, có nhiệt huyết, có một cái tôi xông xáo và bất phục, luôn muốn đi đến cùng mọi vấn đề, sẳn sàng bỏ ra hàng giờ để suy nghĩ về bất kỳ một điều "vớ vẩn" nào đó cho tới khi tìm ra một kiến giải ưng ý nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự phát triển của nhận thức không phải lúc nào cũng đi theo một đường thẳng đứng. Đôi khi do sự tác động của hoàn cảnh đặc thù, trong một vài vấn đề nào đó, bạn của năm 24 tuổi có thể có những kiến giải sâu sắc hơn rất nhiều so với bạn của năm 27 tuổi. Viết blog để lưu lại những đột phá nhận thức như vậy là một cách để lưu trữ "cái tôi" trong từng thời điểm. So sánh mình của hiện tại mà mình của quá khứ là một cách tốt để đánh giá bản thân, xem thử chúng ta đã thay đổi và trưởng thành như thế nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm xúc cũng thế. Khó có thể lưu giữ cảm xúc của chúng ta tại một thời điểm nhất định của quá khứ chỉ bằng ký ức. Chạy theo cuộc sống, rồi chúng ta cũng sẽ phải xóa đi rất nhiều ký ức để dành chổ cho những vui buồn hiện tại và toan tính tương lại. Rồi hiện tại hay thậm chí là tương lai cũng sẽ trở thành quá khứ, và lại bị lãng quên. Nếu không thể lưu giữ cảm xúc trong ký ức, hãy lưu giữ nó bằng những trang viết, trên blog, biết đâu sau này trong những phút giây mõi mệt, nó sẽ là con đường giúp bạn tìm lại mình của những ngày xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi viết blog còn vì muốn gìn giữ cho mình một kĩ năng mà tôi đã rèn luyện từ bé. Tôi tạm gọi là kỹ năng viết hay trình bày văn bản. Mặc dù bây giờ đã là một kỹ sư IT, chưa khi nào phải trực tiếp soạn thảo một tài liệu đòi hỏi quá nhiều kỹ năng viết lách, nhưng tôi tin sau này  tôi sẽ cần tới nó. Biết đâu mai kia, thiên hạ không cần quá nhiều những kẻ code dạo, lúc đó tôi vẫn có thể theo vài người bạn học cách làm báo, viết văn...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-7528557488490820515?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/7528557488490820515/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/lap-than-toi-ha.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7528557488490820515'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7528557488490820515'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/lap-than-toi-ha.html' title='Blog để làm gì ?'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6033972417666669475</id><published>2011-01-23T20:14:00.000-08:00</published><updated>2011-01-23T20:28:04.455-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Job in MegaStar</title><content type='html'>Bên MegaStar vừa nhờ mình tìm giúp một IT dev để vận hành hệ thống bán vé VISTA Cinema của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu cầu cũng không quá cao: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Engineer có 1,2 năm kinh nghiệm ASP + SQL server. &lt;br /&gt;- Tiếng Anh kha khá một chút (vì phải làm report cho xếp là người nước ngoài, thỉnh thoảng giao tiếp chút đỉnh, nói vậy chứ hok có gì đáng sợ lắm đâu, hi hi)&lt;br /&gt;- Biết thêm về Network càng tốt.&lt;br /&gt;- Prefer những người tốt nghiệp Tự Nhiên hoặc Bách Khoa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Note:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Salary khoảng 400-&gt;500 USD, thỉnh thoảng có đi công tác (MegaStar có thệ thống rạp chiếu trên toàn quốc mà), thích hợp cho bạn nào thích đi đây đi đó.&lt;br /&gt;Xem thêm &lt;a href="https://docs.google.com/viewer?a=v&amp;pid=explorer&amp;chrome=true&amp;srcid=1b5Lhha-nDJY-cQYa50Fo_ze9OsdLOmNhWjVDwZaWdnIQ01ycMfPYBeGLYXUT&amp;hl=en_GB&amp;authkey=CM6By-oI"&gt;ở đây&lt;/a&gt; nhé !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ đang cần gấp nên bạn nào qua tâm có thể PM cho mình ASAP. Goodluck !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;PS: Megastar Address&lt;br /&gt;Level 9, CT Plaza, 60A Truong Son Street&lt;br /&gt;Tan Binh District, Ho Chi Minh City, Vietnam.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6033972417666669475?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6033972417666669475/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/job-in-megastar.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6033972417666669475'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6033972417666669475'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/job-in-megastar.html' title='Job in MegaStar'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3364977591421338562</id><published>2011-01-19T06:31:00.000-08:00</published><updated>2011-01-19T06:33:34.966-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='NET'/><title type='text'>MSMQ with WCF</title><content type='html'>A very nice article about MSMQ with WCF&lt;br /&gt;Here's the &lt;a href="http://code.msdn.microsoft.com/msmqpluswcf"&gt;link&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Good luck !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3364977591421338562?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3364977591421338562/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/msmq-with-wcf.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3364977591421338562'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3364977591421338562'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/msmq-with-wcf.html' title='MSMQ with WCF'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-7870263803112420133</id><published>2011-01-18T09:33:00.000-08:00</published><updated>2011-01-18T09:40:04.541-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Just relax</title><content type='html'>Music is an very important part of our life, so we need to learn how to read a music sheet or music notes.&lt;br /&gt;Okey, it's very simple, just look at this picture :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.piculous.com/wp-content/uploads/2008/11/sexy-note.gif"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400; height: 300px;" src="http://www.piculous.com/wp-content/uploads/2008/11/sexy-note.gif" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-7870263803112420133?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/7870263803112420133/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/just-relax.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7870263803112420133'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7870263803112420133'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/just-relax.html' title='Just relax'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6844551754877340462</id><published>2011-01-17T06:40:00.000-08:00</published><updated>2011-01-17T07:17:46.991-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Toại con</title><content type='html'>Thằng ku Dũng, con trai Toại ghẻ, nó là thằng nhóc siêu quậy, hi hi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chú T nó 5 tuổi mới biết theo papa đi uống bia (Hồi những năm 80 của thế kỷ trước mà có bia 333 uống cứ gọi là VIP. 15 tuổi hình như mới biết hát Karaoke. 21 tuổi thì đi Matxa lần đầu (là thằng Toại cha dẫn đi), xx tuổi mới biết xxx :P&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thằng này tiến bộ hơn các chú các bác nó. Mới 16 tháng mà thấy người lớn uống bia nó cũng đòi uống, từ đó thích bia luôn, không thèm uống nước ngọt. Mà trước khi uống phải cụng ly chát chát mới chịu. Mới hơn 1 tuổi mà đã theo ba đi hát karaoke tới 12h đêm mới về. Cứ đà này 15 tuổi là nó biết xxx, sớm hơn thằng cha nó tới 5 năm. Hậu sinh khả úy !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình gọi nó là sư phụ thằng Thích Tiểu Bửu. Hễ thấy con gái là nó nhào zô hôn, chả chừa đứa nào hết! Đang định sắm cho nó con chó Nhật (kính đen thì nó có rồi), chiều chiều cho nó dắt ra công viên hôn gái dạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy chú thống nhất, sau này ai có con gái phải cẩn thận. Thấy nó dẫn thằng nào nhỏ người ít tóc thì hãy khoan khoan cho vào nhà. Hỏi thử có phải con trai ba Toại không đã, nếu đúng thì đuổi về gấp gấp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/PAEqa3Bc8HvfxxHojfu8og?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TTRTqaOVSxI/AAAAAAAABOw/EvbzP1uuInY/s400/IMG_0052.jpg" height="267" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/KuDung?feat=embedwebsite"&gt;Ku Dung&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/gnF_HS_dkeBt9PRrdYvSaQ?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TTRTqo0astI/AAAAAAAABO0/V48WKmZ1mc8/s400/IMG_0055.jpg" height="400" width="267" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/KuDung?feat=embedwebsite"&gt;Ku Dung&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/JWWZk9LPEDlIHIJuo9kZXA?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TTRTqs3M-mI/AAAAAAAABO4/WNlabPRzbaU/s400/IMG_0062.jpg" height="267" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/KuDung?feat=embedwebsite"&gt;Ku Dung&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/B3cg25ve37QcnXjAn3YXkQ?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TTRTq7gXpTI/AAAAAAAABO8/f-pX1kdhbg8/s400/IMG_0061.jpg" height="267" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/KuDung?feat=embedwebsite"&gt;Ku Dung&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/BCJ4hZkmCsI0BHGUZ-ooww?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TTRTrPjDFmI/AAAAAAAABPA/5w6vd0hrJ04/s400/IMG_0072.jpg" height="400" width="267" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/KuDung?feat=embedwebsite"&gt;Ku Dung&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/0zcTPS-Vir6ik4W307hb_Q?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TTRTyQqQ5jI/AAAAAAAABPE/44yn0tW7pd8/s400/IMG_0078.jpg" height="400" width="267" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/KuDung?feat=embedwebsite"&gt;Ku Dung&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/H9uBPI4YLo1k5wF4HmKO9Q?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TTRUl7zihyI/AAAAAAAABPI/U4yzKyYOEpU/s400/IMG_0058.jpg" height="400" width="267" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/KuDung?feat=embedwebsite"&gt;Ku Dung&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6844551754877340462?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6844551754877340462/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/toai-con.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6844551754877340462'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6844551754877340462'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/toai-con.html' title='Toại con'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TTRTqaOVSxI/AAAAAAAABOw/EvbzP1uuInY/s72-c/IMG_0052.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2598847105224232673</id><published>2011-01-13T01:23:00.000-08:00</published><updated>2011-01-17T00:25:09.547-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Hot &amp; Cute</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/05/24/tamtit24052010-11.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 450px; height: 450px;" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/05/24/tamtit24052010-11.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trên trang &lt;a href="http://www.differencebetween.net/miscellaneous/difference-between-cute-and-hot/"&gt;differencebetween.net&lt;/a&gt; có một so sánh khá thú vị giữa hai từ hot và cute. Dưới dây là phần summary của họ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Hot và cute là 2 từ lóng thường được dùng để mô tả diện mạo hoặc đặc điểm tính cách của một người.&lt;br /&gt;2. Cute people thường là người khỏe mạnh (về thể chất) và hấp dẫn vừa phải trong khi hot people thì trông thu hút "ác liệt" hơn (look amazing) và thường hơi phóng túng (về mặt đạo đức).&lt;br /&gt;3. Cute people là đối tượng tốt cho một mối quan hệ lâu bền trong khi hot people thì không được trông đợi như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trang này còn nêu khá chi tiết một vài đặc điểm để phân biệt thế nào là cute, thế nào là hot. Cutter có thể có diện mạo trung bình hoặc trên trung bình, con trai thì hơi ốm, con gái trong có vẻ "thừa cân" ở ngực và hông...Cutter có thể không hấp dẫn (attractive) nhưng nhìn có nét ngây thơ (innocent). Hotter thì có cùng "catelogy" với người mẫu (aspiring model) hay ngôi sao phim ... kiêu dâm (porn star). &lt;span style="font-weight:bold;"&gt;Hotter thường mất nhiều thời gian cho việc chăm sóc vóc dáng, da hay tóc tai...Họ thích "khiêu khích" người khác hơn là quan tâm tới một mối quan hệ bền vững.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Việt Nam, có rất nhiều người được gọi là hotter nhưng chưa thấy có cutter, ngay cả em gái rất dễ thương và innocent trên cũng chỉ được xem như một "hot girl". Không biết do chúng ta không hiểu chính xác nghĩa của từ này nên lạm dụng thái quá, hay sự thật đúng là như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn cảm thấy mình trông cũng rất attractive thì hãy đọc kỹ bài viết trên &lt;a href="http://www.differencebetween.net/miscellaneous/difference-between-cute-and-hot/"&gt;differencebetween.net&lt;/a&gt; và suy ngẫm xem nhé. Bạn "hot" hay "cute" ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài lề, hình như có lần tôi đọc ở đâu đó, rằng "hot girl" có nghĩa là "girl đã bị hốt".&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2598847105224232673?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2598847105224232673/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/hot-cute.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2598847105224232673'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2598847105224232673'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/hot-cute.html' title='Hot &amp; Cute'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2255008491163469585</id><published>2011-01-09T09:00:00.000-08:00</published><updated>2011-01-09T17:25:21.335-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Cậu bé chăn cừu....</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;" class="postbody"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tặng một người bạn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="postbody"&gt;The Boy Who Cried Wolf&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;br /&gt;There once was a shepherd boy who was bored as he sat on the hillside  watching the village sheep. To amuse himself he took a great breath and  sang out, "Wolf! Wolf! The Wolf is chasing the sheep!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The villagers came running up the hill to help the boy drive the wolf  away. But when they arrived at the top of the hill, they found no wolf.  The boy laughed at the sight of their angry faces.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Don't cry 'wolf', shepherd boy," said the villagers, "when there's no wolf!" They went grumbling back down the hill.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Later, the boy sang out again, "Wolf! Wolf! The wolf is chasing the  sheep!" To his naughty delight, he watched the villagers run up the hill  to help him drive the wolf away.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;When the villagers saw no wolf they sternly said, "Save your frightened  song for when there is really something wrong! Don't cry 'wolf' when  there is NO wolf!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But the boy just grinned and watched them go grumbling down the hill once more.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Later, he saw a REAL wolf prowling about his flock. Alarmed, he leaped  to his feet and sang out as loudly as he could, "Wolf! Wolf!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;But the villagers thought he was trying to fool them again, and so they didn't come.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;At sunset, everyone wondered why the shepherd boy hadn't returned to  the village with their sheep. They went up the hill to find the boy.  They found him weeping.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"There really was a wolf here! The flock has scattered! I cried out, "Wolf!" Why didn't you come?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;An old man tried to comfort the boy as they walked back to the village.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"We'll help you look for the lost sheep in the morning," he said,  putting his arm around the youth, "Nobody believes a liar...even when he  is telling the truth!"&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2255008491163469585?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2255008491163469585/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/cau-be-chan-cuu.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2255008491163469585'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2255008491163469585'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/cau-be-chan-cuu.html' title='Cậu bé chăn cừu....'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6234753300962569893</id><published>2011-01-07T04:09:00.000-08:00</published><updated>2011-01-07T04:21:06.575-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='NET'/><title type='text'>Lambda Expressions</title><content type='html'>Nếu anonymous method (tạm dịch: phương thức nặc danh) trong C# 2.0 cho phép bạn bạn khai báo phương thức của bạn theo kiểu inline (có thể tạm hiểu là ngay lập tức hay trực tiếp) thay vì phải khai báo một delegate function như trước đây thì đến lược C# 3.0, lambda expressions ra đời lại cung cấp tiếp một phương pháp khác ngắn gọn và xúc tích hơn, nhưng vẫn đạt được cùng một mục đích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước tiên, xin nhắc lại về anonymous method:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giả sử bạn muốn tạo một button để updates một ListBox trên form mỗi khi click lên nó. Trong C# 1.0, bạn sẽ phải làm như sau:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;public MyForm()&lt;br /&gt;{&lt;br /&gt;  listBox   = new ListBox(...);&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;textBox   = new TextBox(...);&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;addButton = new Button(...);&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;   addButton.Click += new EventHandler(AddClick);&lt;br /&gt;}&lt;br /&gt;void AddClick(object sender, EventArgs e)&lt;br /&gt;{&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;listBox.Items.Add(textBox.Text);&lt;br /&gt;}&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Đến C# 2.0, công việc trông có vẻ đơn giản hơn một chút:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;public MyForm()&lt;br /&gt;{&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;   listBox   = new ListBox(...);&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;textBox   = new TextBox(...);&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;   addButton = new Button(...);&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;   addButton.Click += delegate&lt;br /&gt;{&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;      listBox.Items.Add(textBox.Text);&lt;br /&gt;};&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Như bạn thấy, với việc sử dụng anonymous methods trong C# 2.0, bạn không cần phải khai báo tường minh method của mình và gắn nó vào event như trước. Tuy nhiên, hãy xem lambda expressions trong C# 3.0 làm được những gì:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Parameters to Lambda Expressions&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cú pháp của lambda expression thật sự đơn giản. Bắt đầu với một parameter (hoặc parameter list), theo sau đó là toán tử =&gt;, tiếp theo là 1 expression hoặc block of statement.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Parameters của lambda expressions có thể xác định tường minh (explicitly) và không tường minh (implicitly). Với kiểu tường minh, kiểu của param của mỗi expression sẽ được xác định rõ. Trong kiểu không tường minh, kiểu của param sẽ được suy ra  từ ngữ cảnh mà lambda expression diễn ra.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(int x) =&gt; x + 1          // explicitly typed parameter&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;(y,z) =&gt; return y * z;    // implicitly typed parameter&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lambda Expressions Demonstration&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn code dưới đây mô tả 2 cách thức để in ra các chuỗi có length là một số chẵn. Cách đầu tiên được implement trong hàm AnonMethod, là một anonymous methods.&lt;br /&gt;Cách còn lại, được implement trong LambdaExample, sử dụng lambda expression:&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;// Program.cs&lt;br /&gt;using System;&lt;br /&gt;using System.Collections.Generic;&lt;br /&gt;using System.Text;&lt;br /&gt;using System.Query;&lt;br /&gt;using System.Xml.XLinq;&lt;br /&gt;using System.Data.DLinq;&lt;br /&gt;namespace LambdaExample&lt;br /&gt;{&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;   public delegate bool KeyValueFilter&lt;k,&gt;(K key, V value);&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;   static class Program&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;   {&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;      &lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;static void Main(string[] args)&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;      {&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;         &lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;List&lt;string&gt; list = new List&lt;string&gt;();&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         list.Add("AA");&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         list.Add("ABC");&lt;br /&gt;     &lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;list.Add("DEFG");&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         list.Add("XYZ");&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         Console.WriteLine("Through Anonymous method");&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         AnonMethod(list);&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         Console.WriteLine("Through Lambda expression");&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         LambdaExample(list);&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         Dictionary&lt;string,&gt; varClothes= new Dictionary&lt;string,int&gt;();&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;         varClothes.Add("Jeans", 20);&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;         varClothes.Add("Shirts", 15);&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;         varClothes.Add("Pajamas", 9);&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;         varClothes.Add("Shoes", 9);&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;         var ClothesListShortage = varClothes.FilterBy((string name,&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;            int count) =&gt; name == "Shoes" &amp;amp;&amp;amp; count &lt;&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;if(ClothesListShortage.Count &gt; 0)&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;            Console.WriteLine("We are short of shoes");&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;         Console.ReadLine();&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;      }&lt;br /&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;      static void AnonMethod(List&lt;string&gt; list)&lt;br /&gt;  &lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;{&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;         List&lt;string&gt; evenNumbers =&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;            list.FindAll(delegate(string i)&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;            { return (i.Length % 2) == 0; });&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         foreach (string evenNumber in evenNumbers)&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         {&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;            Console.WriteLine(evenNumber);&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         }&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;      }&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;      static void LambdaExample(List&lt;string&gt; list)&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;      {&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         var evenNumbers = list.FindAll(i =&gt;&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;            (i.Length % 2) == 0);    // example of single parameter&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         foreach(string i in evenNumbers)&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;         {&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;            Console.WriteLine(i);&lt;br /&gt;     &lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;}&lt;br /&gt;  &lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;}&lt;br /&gt;}&lt;br /&gt;public static class Extensions&lt;br /&gt;{&lt;br /&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;      public static Dictionary&lt;k,&gt; FilterBy&lt;k,&gt;&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;         (this Dictionary&lt;k,&gt; items, KeyValueFilter&lt;k,&gt; filter)&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;      {&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;         var result = new Dictionary&lt;k,&gt;();&lt;br /&gt;     &lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;foreach(KeyValuePair&lt;k,&gt; element in items)&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;         {&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;            if (filter(element.Key, element.Value))&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;               result.Add(element.Key, element.Value);&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;         }&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;         return result;&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;k,&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string,&gt;&lt;string,int&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;string&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;&lt;k,&gt;      }&lt;br /&gt;}&lt;br /&gt;}&lt;br /&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string,int&gt;&lt;/string,&gt;&lt;/string&gt;&lt;/string&gt;&lt;/k,&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6234753300962569893?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6234753300962569893/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/lambda-expressions.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6234753300962569893'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6234753300962569893'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/lambda-expressions.html' title='Lambda Expressions'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3717043238291679600</id><published>2011-01-06T22:07:00.001-08:00</published><updated>2011-01-06T22:19:31.708-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Một câu chuyện hay ....</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://tinphatbaclieu.com/images/stories/baiviet/18-12/6.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 491px; height: 342px;" src="http://tinphatbaclieu.com/images/stories/baiviet/18-12/6.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(102, 0, 0);"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Truyện này copy lại trên tuoitrehoaian.com, chắc các bạn cũng lấy từ đâu đó. Xem ra  trong cuộc sống trần tục này, cái gọi là thiện - ác, đúng - sai, tốt - xấu cũng chỉ là tương đối. Nhân thiện đấy, nhưng quả có khi lại ác. Trước sai đấy, nhưng sau lại hóa đúng. Vậy thì còn lại gì sau tất cả những nhập nhằng trần tục đó ?  Cái gì làm lên Con Người ? Phải chăng đó chính là chân, ngã ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:darkorchid;"&gt;&lt;span style="color:black;"&gt;&lt;br /&gt;Ăn rau không chú ơi?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ  già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài  mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ăn hộ tôi mớ rau...!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã  cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người,  vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh:  Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm  thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương  người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong  đầu gã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt. - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ. Gã ngoái lại, một cô  gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rau này bà bán bao nhiêu? - Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao chú mua nhiều thế? - Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn  những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung.  Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích  thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống  hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ  đến bà cụ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Nghỉ thế đủ rồi đấy!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi  xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà  cụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận  với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công  trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một  bà béo: - Bà bán rau chết rồi. - Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán  nước khẽ hỏi. - Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác. - Cách  đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người  thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ  bị cảm lạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3717043238291679600?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3717043238291679600/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/mot-cau-chuyen-hay_06.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3717043238291679600'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3717043238291679600'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/mot-cau-chuyen-hay_06.html' title='Một câu chuyện hay ....'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-8862610542159266932</id><published>2011-01-04T22:54:00.000-08:00</published><updated>2011-01-04T22:59:56.837-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='NET'/><title type='text'>WCF - Vietnamese tutorial</title><content type='html'>Just a link to a basic, easy understanding and nice WCF tutorial (Vietnamese language) from MSDNVietnam.net. Here's the &lt;a href="http://msdnvietnam.net/wikis/wcf-tutorials-in-vietnamese/default.aspx?PageIndex=1"&gt;link&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-8862610542159266932?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/8862610542159266932/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/wcf-vietnamese-tutorial.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8862610542159266932'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8862610542159266932'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/wcf-vietnamese-tutorial.html' title='WCF - Vietnamese tutorial'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6543414666704580607</id><published>2011-01-03T19:04:00.000-08:00</published><updated>2011-01-03T23:11:46.875-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Cà phê cho buổi sáng</title><content type='html'>Sáng nay suy ngẫm 2 điều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều 1&lt;span style="font-style: italic;"&gt;:&lt;span style="font-weight: bold;"&gt; Người nào muốn đi một mình sẽ không bao giờ tới được thiên đàng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi người ta trẻ, người ta tràn đầy năng lượng, người ta tự tin, người ta hiếu thắng. Người ta tin rằng không cần sự trợ giúp của bất cứ ai, họ vẫn có thể tự mình giải quyết mọi việc, vượt qua mọi trở ngại để có mọi thứ mà họ muốn. Khi người ta trẻ, người ta sẵn sàng biến cái tôi của mình thành một Hy Mã Lạp Sơn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng liệu đã có ai tới được thiên đàng trong một chuyến độc hành ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều 2: &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Đôi khi cuộc sống vẫn tồn tại những giải pháp tốt hơn giải pháp mà bạn đang nghĩ là tốt nhất.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng bởi người ta trẻ, cho nên người ta thích đánh đổi. Họ như con bạc và nguyên lý đánh đổi đã ăn sâu vào rãnh tư duy. Họ nghĩ rằng họ sẽ phải đánh đổi điều A để đạt được điều B, mặc dù từ bỏ điều A cũng đáng tiếc đấy nhưng vì điều B thì đáng giá hơn, nên giao dịch này trông có vẻ có lời !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có 2 điều mà họ quên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chưa chắc điều A ít đáng giá hơn điều B. Giá trị của một điều gì đó phụ thuộc vào những tiêu chí đánh giá mang tính nhất thời trong khi giá trị phái sinh trong tương lai của nó khó mà đong đếm được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Như đã nói, trong cuộc sống, đôi khi vẫn tồn tại những giải pháp tốt hơn giải pháp mà chúng ta vẫn nghĩ là tốt nhất. Liệu có một cách nào vẹn toàn để không phải đánh đổi ? Kẻ quen đánh bạc thì nghĩ là không có. Người từng trải sẽ bảo: để xem đã nào, tôi tin là có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng. Khi người ta trẻ, người ta cho phép mình mắc sai lầm. Để rồi khi người ta già, người ta hay ngồi tư lự, nhìn về một nơi rất xa xăm với đôi mắt mờ đục. Có lẽ lúc đó họ đang nghĩ về thời trẻ của mình, và về những điều A...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6543414666704580607?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6543414666704580607/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/ca-phe-cho-buoi-sang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6543414666704580607'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6543414666704580607'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/ca-phe-cho-buoi-sang.html' title='Cà phê cho buổi sáng'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3498635932130915711</id><published>2011-01-01T05:35:00.000-08:00</published><updated>2011-01-01T05:49:48.003-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Một câu chuyện hay...</title><content type='html'>&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-style: italic;"&gt; Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:18px;"&gt;&lt;strong&gt;Câu chuyện về con Nhện ở trên cửa miếu Phật Bà Quan Âm&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:18px;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:18px;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số  người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang  trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và  những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện  đã linh.&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Một ngày, bỗng Phật dạo đến  ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu,  ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi  một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng.  Được không?”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì ta không bao giờ  có được và những gì đã mất đi vĩnh viễn!”. Phật chỉ gật đầu, rồi Ngài  đi khỏi.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một  nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Nhện nói: “Con vẫn tin rằng trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Phật nói: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt  sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong  suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy  giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba  nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây  khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất  chính là cái không bao giờ ta có được và cái đã mất đi vĩnh viễn.”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Phật nói: “Nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người!”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan  lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng  chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng.  Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở  tiệc mừng sau vườn ngự uyển.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Rất  nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công  chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi  thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu  cũng không ghen, bởi nàng nghĩ rằng, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã  đưa tới dành cho nàng.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Qua vài ngày,  tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới  miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam  Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể  ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, người gặp con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng  hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn,  chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không  để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình  với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh  duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử  Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật  tàn nhẫn với nàng thế.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Châu Nhi bỏ  ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng  sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với  nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta  vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để  cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.”  Nói đoạn rút gươm tự sát.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Và giây  khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi:  “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên  ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó  đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc  thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh  ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa  hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái  gì là quý giá nhất?”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Nhện nghe ra sự  thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất  không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang  nắm giữ!”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Vừa nói xong, Phật đã đi  mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi  Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;&lt;strong&gt;Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo  căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt;  Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá  nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây  đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình  yêu mới nữa.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;"&gt; Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm …&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3498635932130915711?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3498635932130915711/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/mot-cau-chuyen-hay.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3498635932130915711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3498635932130915711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2011/01/mot-cau-chuyen-hay.html' title='Một câu chuyện hay...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5849040373724525400</id><published>2010-12-19T08:44:00.000-08:00</published><updated>2010-12-19T10:29:24.064-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Chuyện tình cây sơn trà.</title><content type='html'>&lt;table style="width: auto;" align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/SS02uNrfwpfaHV1nkIPCwCkTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TQ5M2PRagXI/AAAAAAAABMQ/tv0KRV0j7E8/s400/Muu%20%282%29.jpg" height="373" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/NeitcouqSBlog?authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq's blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;Xem phim Chuyện tình cây sơn trà trước khi đi ĐL mấy ngày, định viết vài dòng review nhưng bận quá lại thôi. Tối nay vừa đọc xong cuốn Nhật Ký của Nicholas Sparks, nghĩ về một tình yêu kinh điển và đầy cảm xúc. Và rồi chợt nhớ lại bộ phim này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện tình cây táo gai không kể về một tình yêu kinh điển. Nhưng nó là một câu chuyện tình đầy cảm xúc, đầy cảm xúc bởi sự trong sáng và thánh thiện đến không ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bối cảnh xảy ra trong những năm 75 của thế kỷ trước ở đất nước Trung Hoa. Sau cách mạng văn hóa một thời gian, hưởng ứng lời kêu gọi của Mao Trạch Đông, sinh viên thành thị đổ về nông thôn để tham gia lao động thực tiễn xây dựng xã hội chủ nghĩa, đồng thời rèn luyện bản thân. Tĩnh Thu, một cô gái thành thị có cha bị đưa đi cải tạo, mẹ luôn bị trù dập chèn ép vì bị xếp vào thành phần "tư sản" đã quen với "lão Tam" Tôn Kiến Tân của đoàn địa chất cũng trong hoàn cảnh đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trương Nghệ Mưa vốn dĩ nổi tiếng với những đại cảnh hoành tráng, thế nhưng trong bộ phim này, ông lại sử dụng những góc máy hết sức giản dị. Tiết tấu chậm rãi với những bối cảnh đẹp một cách lãng mạn làm nền cho sự phát triển của một mối tình trong sáng, từ lúc 2 người trẻ mới quen nhau đến những rung động đầu tiên, từ cái nắm tay cũng phải nhờ đến 1 que củi khô đến nụ hôn đầu ngượng ngập...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải kể đến khả năng diễn xuất rất tuyệt vời của hai diễn viên chính mà đặc biệt là của Chu Đông Vũ trong vai Tĩnh Thu. Cô gái sinh năm 92 thực sự đã có một vai diễn đặc biệt thành công. Khuôn mặt thanh tú và nụ cười trong sáng ấy đã để lại trong lòng người xem thật nhiều ấn tượng. Tôi nhớ nhất cảnh 2 người chia tay bên bờ suối vắng sau lần Tĩnh Thu đến thăm Kiến Tân đang nằm viện. Kiến Tân ở bên này bờ vòng 2 tay làm động tác ôm người yêu, Tĩnh Thu ở bên kia bờ, cũng làm động tác tương tự, sau khi đã đưa mắt nhìn xung quanh đầy thẹn thùng như sợ có ai nhìn thấy. Yêu làm sao cái e thẹn đầy trong sáng ấy !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu có gì đó chưa trọn vẹn, thì đó là cái kết tròn trịa của bộ phim. Tôi nói tròn trịa theo kiểu tròn trịa của một bi kịch kinh điển, chứ không phải là tròn trịa theo qui luật nhân quả. Tự nhiên nhớ tới phim Hàn Quốc, khi nhân vật chính cuối cùng bị chết vì bệnh ...máu trắng. Có lẽ vì cái kết này mà bloger Đông A cho rằng Trương Nghệ Mưu mãi mãi chỉ là một đạo diễn tài năng, một điển hình cho &lt;a href="http://donga01.blogspot.com/2010/11/tinh-yeu-cay-son-tra.html"&gt;cái đèm đẹp giết chết cái đẹp&lt;/a&gt; ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu sao, nhìn ở một góc độ vị tha hơn, tôi thấy Sơn trà thụ chi luyến vẫn là một tác phẩm thực sự tuyệt vời, Trương Nghệ Mưu đã làm hết sức của mình để vẽ lại bằng một ngôn ngữ điện ảnh một chuyện tình cảm động và thánh thiện đến bất ngờ. Đến với Chuyện tình cây sơn trà là một dịp tìm về với những điều đẹp đẽ trong một tình yêu chân chính. Xem xong Tình yêu cây sơn trà, người ta bổng nhiên muốn yêu thêm lần nữa, yêu với cảm giác hồn nhiên và trong sáng nhất của lần đầu tiên.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5849040373724525400?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5849040373724525400/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/chuyen-tinh-cay-son-tra.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5849040373724525400'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5849040373724525400'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/chuyen-tinh-cay-son-tra.html' title='Chuyện tình cây sơn trà.'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TQ5M2PRagXI/AAAAAAAABMQ/tv0KRV0j7E8/s72-c/Muu%20%282%29.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-4471629957484947113</id><published>2010-12-12T09:48:00.000-08:00</published><updated>2010-12-12T21:43:44.977-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Thư gởi bạn trẻ</title><content type='html'>Bạn trẻ ạ, tối nay tớ ngồi với em gái của tớ, tức là bạn gái của cậu ý. Lâu rồi hai anh em tớ không gặp nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành thật mà nói thì dạo này tớ không thiếu thời gian, cứ như hôm nay, tớ ngồi bù khú với bạn bè cả buổi sáng, chơi bida bỏ cả cơm trưa, lướt net cả buổi chiều...Nhưng có vẻ gặp một đứa em gái, hỏi han vài câu để chứng tỏ sự quan tâm của một người anh (chỉ là "chứng tỏ" thôi) vẫn chưa hề nằm trong danh sách ưu tiên của tớ. Và vì ngay cả sinh nhật của em gái tớ - tức bạn gái cậu mà tớ cũng không nhớ - nên tớ nghĩ rằng mình là một người anh tồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay em gái tớ nói nhiều về cậu. Thực ra mỗi lần gặp vấn đề về chuyện tình cảm, nó lại gọi tớ. Chẳng hiểu sao nó lại hay kể những chuyện này với tớ, mặc dù nó vẫn thừa nhận tớ là người vô tâm. Phải chăng nói chuyện với một người vô tâm cũng tựa như việc đào một chiếc hố, gởi vào đó một vài điều riêng tư, rồi lấp đất lại ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó không trách tớ quên sinh nhật nó (nó hiểu tớ mà) nhưng nó trách cậu. Nó bảo sinh nhật nó cậu chỉ gởi độc một tin nhắn. À, dĩ nhiên là trước đó nó đã nói cho tớ biết cậu ở gần khu trọ của nó, khi tớ thắc mắc 2 đứa không cùng trường sao lại quen được nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như cậu nói với nó rằng cậu rất bận, và với cậu thì công việc là trên hết, đó là một phần tính cách của cậu...Tớ thì tớ cho rằng nếu vào ngày 2 tớ có việc quan trọng cần giải quyết mà không đủ thời gian, tớ có thể sắp xếp thời gian giải quyết công việc đó vào ngày 1, hoặc trễ hơn một chút, vào ngày 3 chẳng hạn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như cậu chưa bao giờ dẫn bạn gái cậu vào 1 quán cafe thì phải ? Em gái tớ bảo từ hồi quen cậu tới giờ chưa khi nào hai đứa vào quán cafe, chỉ đi ăn, đi chơi lòng vòng rồi về. Hèn chi em gái tớ có vẻ thừa một vài cân so với tiêu chuẩn, trong khi tớ bảo nó tìm cho tớ 1 quán cafe yên tĩnh để hai anh em nói chuyện, nó lại thật thà thú nhận không biết khu vực nó ở có những quán cafe nào. Cậu biết không, từ "cafe" bây giờ mang nhiều nghĩa lắm, bây giờ mấy ai vào cafe mà kêu 1 ly Culy Robusta và rồi im lặng nhâm nhi, thi thoảng ngã nghiêng đầu theo điệu nhạc? Cafe bây giờ theo kiểu Hàn Quốc ý, một nơi đủ lịch sự để người ta gặp gỡ và trò chuyện. Khó mà nói được điều gì hay ho bên cạnh 1 tô bún bò cậu nhỉ ? Thật buồn cười khi tưởng tượng tới cảnh một anh chàng thủ thỉ bên tai người yêu: "anh đã rất nhớ em !" mà bên cạnh mùi mỡ hành quyện lẫn với mùi giò heo đang bốc lên trong một bát bún còn nghi ngút khói...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em gái tớ yêu cậu, tuy nó không nói ra, nhưng tớ biết một phần vì cái tham vọng rất đàn ông trong cậu. Cậu bảo với nó cậu ráng cày để 3 năm nữa có thể mua được xe hơi. Mọi phụ nữ đều thích những người đàn ông tham vọng. Nhưng họ sẽ càng thích hơn nếu người đàn ông của mình không nhìn những mục tiêu đặt ra như một cái đích nhất định phải đạt được cho dù phải hy sinh nhiều thứ. Quá chú trọng đến mục tiêu, con người ta dễ bị nó ám ảnh và chi phối, để rồi không nhận ra rằng bên cạnh nó, còn có nhiều mục tiêu khác cũng xứng đáng không kém để theo đuổi, hoặc cũng không ít xứng đáng đến mức phải vứt bỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đây, tớ thuộc type người có thể bỏ một buổi làm chỉ để ngồi ngắm một nụ cười mà tới thích, nghe một giọng nói vốn đã rất quen thuộc nhưng vẫn có thể làm tớ nhớ nhung. Ít nhất đối với một người bình thường thì điều đó thật sự ...điên rồ. Tuy nhiên cho tớ hỏi, cậu có bao giờ nhìn thẳng vào khuôn mặt thông minh và cực kỳ đáng yêu của em gái tớ ? Cậu có thể tìm được bao nhiêu cô gái có đôi mắt sáng bừng như đôi mắt của nó ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả 2 anh em tớ đều đồng ý rằng, khi một cặp nào đó giận nhau (thường thì bọn con gái vẫn giỏi trò này hơn cậu nhỉ), điều quan trọng nhất không phải là tìm hiểu xem ai đúng ai sai hay qui trách nhiệm cho ai, ai là người phải xuống nước trước (cái này thì đàn ông chúng ta vẫn giỏi hơn cậu nhỉ). Điều quan trọng nhất chính là hai người phải cùng nhau nhìn thẳng vào vấn đề và rút kinh nghiệm để những việc tương tự không tái diễn. Em gái tớ bảo rằng mỗi lần giận nhau, cậu không hề chủ động làm lành mà cứ im lặng một thời gian, sau đó lại nói chuyện với nó như chẳng có gì xảy ra cả. Sự giận hờn, những hiểu lầm (đôi khi rất trẻ con) đã chạy đi đâu khi chưa được hóa giải nếu không phải nó đang ứ đọng trong một góc nào đó trong sâu thẳm của mỗi người, chờ khi bị dồn nén đến mức không thể, nó sẽ nổ tung như một quả pháo, đến lúc đó không điều gì có thể cứu vãn..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau tất cả những gì em gái tớ kể, tớ đã bảo nó hãy dành thời gian suy nghĩ thật kỹ mối quan hệ với cậu. Thật là bất công cho cậu, đơn giản là vì tớ chưa bao giờ gặp cậu, không thể đánh giá một người tớ chưa bao giờ gặp mặt. Tuy nhiên, vì bạn gái cậu cũng là em gái tớ, nên nếu lời khuyên của tớ có chứa đầy thiên kiến và sự chủ quan thì cũng là điều dễ hiểu, đó là thiên kiến xuất phát từ tình thương cũng như sự quan tâm của một người anh. Dù sao, tớ vẫn thấy bất công cho cậu, vậy nên tớ viết mấy dòng này dành riêng cho cậu, coi như một lời xin lỗi vậy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-4471629957484947113?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/4471629957484947113/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/thu-goi-ban-tre.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4471629957484947113'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4471629957484947113'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/thu-goi-ban-tre.html' title='Thư gởi bạn trẻ'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-4141566734372162201</id><published>2010-12-08T09:33:00.000-08:00</published><updated>2010-12-09T22:04:12.453-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Thung lũng tình yêu</title><content type='html'>Một ngày nắng đẹp, Đà Lạt trở nên ấm áp hơn. Tôi lại vác máy lang thang trên những đồi thông vi vút gió. Thung lũng tình yêu thơ mộng, con đường uốn lượng ôm lấy mặt hồ xanh biếc nước. Đà Lạt mùa này không nhiều khách du lịch, tôi có đủ yên tĩnh để trau chuốt những góc hình ưng ý nhất. Thung lũng càng về chiều càng đẹp, dường như cái hồn của Đà Lạt hội tụ về đây, trong một buổi chiều đang nhạt dần cơn nắng. Có gì đó hơi buồn phải không Đà Lạt ? Hay Đà Lạt chỉ buồn qua những shot ảnh của tôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/7a2J1ENKL8P0uKZ4-2EeKg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AFLxS-HI/AAAAAAAABHk/C1iy9dJbL28/s400/TL-1.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/1qzwKgUDqicchGxlnxYe8Q?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AFZSG0JI/AAAAAAAABHo/CpUzQWFo0rs/s400/TL-4.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/hZkq_RpRRtmGdb9Dlfdu_g?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AGKPVL4I/AAAAAAAABHs/wVwenjHIOB8/s400/TL-5.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/9RDZaUtQZ2fr5gEwn0fQnw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AXQOs6hI/AAAAAAAABIA/ojjQPeFvduQ/s400/TL-10.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/oMVsgGdkqslhEabGIfo4kA?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_A2aeHVpI/AAAAAAAABIQ/8SPxYyk8wmc/s400/TL-13.jpg" height="200" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/IVxJdy8CvstLdvOh2hf1bg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AX9u3BKI/AAAAAAAABII/CzIuyIaqMHU/s400/TL-12.jpg" height="200" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/PlyX01Sdnn7HzS8vco6Hxg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_A2aSJGoI/AAAAAAAABIU/-Pm--r_GGGU/s400/TL-14.jpg" height="400" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/8dXY-68HslZ24EMrGsvqlg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_A3Ma2wpI/AAAAAAAABIY/qrXKSe3TdVs/s400/TL-15.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/ybLz6YYX8NHOf-dyz1vd-A?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_A3CF6l0I/AAAAAAAABIc/9bGx3vPWFR4/s400/TL-16.jpg" height="200" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/KfsuaTtLL5ibomB6wH_2_w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AGYAH35I/AAAAAAAABHw/AYY1JIzMrBA/s400/TL-6.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/R2rgmCGQmnBBJXGAMvkzjw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AGcowY9I/AAAAAAAABH0/mSOt5c05tDU/s400/TL-7.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/ZkEW1PWijAkH8M1TiOsReA?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AXgL8QzI/AAAAAAAABIE/JfLhUbyCOe8/s400/TL-11.jpg" height="233" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/a1ei1olfViZRCqbBFqkQpg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AXMXvVmI/AAAAAAAABH8/SgBHGBCuMAY/s400/TL-9.jpg" height="200" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/bdmipa_ux_9NC3HnM624ig?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AXMPKBfI/AAAAAAAABH4/6EEPvrwLJuE/s400/TL-8.jpg" height="200" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY?feat=embedwebsite"&gt;Dalat - TLTY&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;View toàn bộ album ở &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/DalatTLTY#slideshow/5548364461235173490"&gt;đây&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-4141566734372162201?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/4141566734372162201/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/thung-lung-tinh-yeu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4141566734372162201'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4141566734372162201'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/thung-lung-tinh-yeu.html' title='Thung lũng tình yêu'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP_AFLxS-HI/AAAAAAAABHk/C1iy9dJbL28/s72-c/TL-1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1195869989496071677</id><published>2010-12-07T07:52:00.000-08:00</published><updated>2010-12-08T08:30:25.220-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Đà Lạt những nẻo đường hoa ...dại</title><content type='html'>Người ta hay nói về Đà Lạt với những đồi thông vi vút gió, những ngôi biệt thự trầm mặc nhuốm màu thời gian, những con đường khép nép ôm lấy những đồi cây, thi thoảng nghiêng mình khoe những đường cong ngọt ngào thiếu nữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng Đà Lạt còn có một vẽ đẹp khác. Trong  một buổi chiều mua đông giá lạnh, tôi vác máy ảnh lang thang qua những con đường thoai thoải dốc, hòa mình cùng với cỏ cây để ghi lại những sắc màu bình dị nhất của thành phố nhỏ này. Và tôi chợt nhận ra, Đà Lạt còn có một vẽ đẹp khác, một vẽ đẹp tuy bình dị nhưng cũng vô cùng thơ mộng, vẽ đẹp của những sắc màu hoa dại...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width: auto;" align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/ZX9Xo69nI6h20GjinRfnkg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UM-_XrFI/AAAAAAAABC4/2aEXgDbn2lo/s400/Hoa-1.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Trên bức tường của một khu phòng trọ sinh viên.&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/cpkMtCaoBSLHp4QgHs_OuA?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UM7guACI/AAAAAAAABC8/x6_80EmWTY8/s400/Hoa-2.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Bên bờ hồ Xuân Hương.&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/QFe-ZeVrPBnllh2SMoDBzQ?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UNG-gROI/AAAAAAAABDA/6X9EBuJg75M/s400/Hoa-3.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Cẩm tú cầu bên bờ hồ Xuân Hương.&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/WjNZn9fA1GWbO7xCClPpaw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UNC9PejI/AAAAAAAABDE/E3vaZaVSbn4/s400/Hoa-4.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Trong công viên Jersin&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/L9Unr_ZDYQEvzGHRTy20Mw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UNQ72HPI/AAAAAAAABDI/-0-7rTd0YtI/s400/Hoa-5.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/uStQfhch8ZImBDS0r8BNng?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UxKCpRqI/AAAAAAAABDM/wWQPNaw23jU/s400/Hoa-6.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/RAWI7vFTfFUgys3f6pInBg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UxCzndvI/AAAAAAAABDQ/ZhIum_AkFKE/s400/Hoa-7.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Ven đường Trần Hưng Đạo&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/6WsZRfNwy43d8kGBiUJwzQ?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UxTNQB_I/AAAAAAAABDU/-4FTDlrmji0/s400/Hoa-8.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/2LMmOLRfvyLpI9uN5gwxgQ?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UxfwToEI/AAAAAAAABDY/xgAR6HSFzWI/s400/Hoa-9.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Trên cổng của một ngôi biệt thự&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/-BdDFj-CpklW4BoNJfLAXg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UxspxJCI/AAAAAAAABDc/Q6kjCsNmsEM/s400/Hoa-10.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Dã quy mọc ven đường&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/JkBH2pdzYEOWLfCtbCfhwA?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5Vd6ps6eI/AAAAAAAABDk/jIE0d1SrVrg/s144/Hoa-11.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Dâm bụt ven đường&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/SzQJiQsmbE3RIBTq-PcyIA?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5Vd97L3oI/AAAAAAAABDo/qa2Rpt4zXbA/s400/Hoa-12.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/rZfUIUYRJy-_muvvB1aIjw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5VeBn1liI/AAAAAAAABDs/lt2KWZRa1G0/s400/Hoa-13.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/xDqclksa9-NMvsjZPlaBOw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5Ve_o_aaI/AAAAAAAABDw/5CDML4LuMm0/s400/Hoa-14.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/Yz0IGmBBjgyrM8YAALI8GA?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5VfSH_DWI/AAAAAAAABD0/pCwrptPWsTM/s400/Hoa-15.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/nHrEX8Eva6K_7Qk-qtduGQ?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5V6F0WcpI/AAAAAAAABD4/Hbe-Y4Hvb_c/s400/Hoa-16.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/OpssVRlQujZiHBgR02b_7A?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5V6bVQ2CI/AAAAAAAABD8/M9tAkfDqCFc/s400/Hoa-17.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/P2FfIRXTQYu7j48gpjC61Q?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5V615n6rI/AAAAAAAABEA/0_n2nagJ9YE/s400/Hoa-18.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/FKvt0zaCDr6MrzdPT5I68w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5V7Cm9M6I/AAAAAAAABEE/VF3GPlNcM0U/s400/Hoa-19.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/ZOpVT4P-3avwND9XRiR0pg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5V7P4k20I/AAAAAAAABEI/VWQ5IcCmAjo/s400/Hoa-20.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/H6BNsa9lYfiMG6zcwzqjpQ?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5WSoAfCBI/AAAAAAAABEQ/_-yF1bR9RSI/s400/Hoa-21.jpg" height="400" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/07KPoxIaEWRpGA_vk8YpRg?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5WSnhfCmI/AAAAAAAABEU/EqlxEvY8g_8/s400/Hoa-22.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Nụ hồng trước ngõ nhà ai...&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/EmYze3KlSu85Mb3kcaDCvA?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5WS1iCUZI/AAAAAAAABEY/LX2kqtUsqKU/s400/Hoa-23.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Hoa sim&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/Q3JBr0KzPM7j60WNJ1SZ1w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP9b7yDBA5I/AAAAAAAABEg/boC-1a90GbA/s400/Hoa-24.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Dalat?feat=embedwebsite"&gt;Dalat&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1195869989496071677?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1195869989496071677/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/lat-nhung-neo-uong-hoa-dai.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1195869989496071677'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1195869989496071677'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/lat-nhung-neo-uong-hoa-dai.html' title='Đà Lạt những nẻo đường hoa ...dại'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TP5UM-_XrFI/AAAAAAAABC4/2aEXgDbn2lo/s72-c/Hoa-1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1284837291135803772</id><published>2010-12-01T07:13:00.000-08:00</published><updated>2010-12-03T06:08:25.527-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Jerome becomes a jenius</title><content type='html'>&lt;table style="width: auto;" align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/fNrmJo4JFY8VHdP7rjy4WykTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TPZmsaDhS1I/AAAAAAAABCc/_mJ9tq2kR3E/s400/Jerome.jpg" height="400" width="254" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/NeitcouqSBlog?authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq's blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 51, 51);font-size:130%;" &gt;Từ Trí tuệ Do Thái&lt;/span&gt; ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không cần bàn thêm gì về quyển sách này vì đã có quá nhiều review về nó. Bạn nào thực sự muốn cải thiện (và hơn thế nữa :P ) trí nhớ của mình có thể tìm đọc. 79.000 VND (2 ly cafe Blue ?) cho một quyển sách có thể cải thiện khả năng ghi nhớ, thay đổi phương pháp học tập và thậm chí là thay đổi cả số phận của bạn theo chiều hướng tích cực, đây thực sự là một món hời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:130%;" &gt;Nguyên tắc của trí tưởng tượng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Một điều tưởng chừng phi lý có thể trở nên có lý với sự giúp đỡ của trí tưởng tượng sáng tạo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hãy tưởng tượng ra một thực tế khác, gạt ra ngoài tất cả những ý niệm về sự logic và tính khả thi, hãy nhận thức những điều bất khả thi bằng những phương thức khả thi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:130%;" &gt;Nguyên tắc của người sống sót&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Thói quen và cảm giác thoải mái làm mọi thứ biến dạng. Hãy tiếp tục lang thang, cả về thể xác và tinh thần để trải nghiệm những gì mới mẻ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đừng bao giờ để mình cảm thấy hài lòng, thỏa mãn hay đạt đến độ thoải mái và đảm bảo về tài chính.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:130%;" &gt;Nguyên tắc của sự hiểu biết&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Để học tập mãi mãi, hãy đưa ra những câu hỏi và không bao giờ được coi bất cứ điều gì là chuyện hiển nhiên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:130%;" &gt;Nguyên tắc về việc nâng cấp&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Chẳng việc gì phải phát minh ra một loại bánh xe khác. Tốt hơn hết là dùng cái đã có sẳn nhưng theo cách phù hợp nhất với những nhu cầu của riêng mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:130%;" &gt;Nguyên tắc về nguồn cảm hứng&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Hãy tự tìm cho mình một hình mẫu để bắt chước, bước những bước của người đó (nhưng không phải hoàn toàn mù quáng) và trên con đường đi hãy thêm vào những cải tiến, sáng tạo của bản thân.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trích &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Trí tuệ Do Thái - Eran Katz&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 51, 51);font-size:130%;" &gt;Đến thành phố Sương mù&lt;/span&gt; ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/OcBMXOxOIi" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" height="40" width="420"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm theo nguyên tắc thứ 2, cuối tuần bạn T có 1 chuyến "lang thang cả về thể xác và tinh thần" lên phố núi. Một vài công việc sẽ phải làm:&lt;br /&gt;- Chạy quanh hồ Xuân Hương.&lt;br /&gt;- Uống 1 ly đen nóng giữa bình minh sương mù trong tiết trời lành lạnh của mùa đông Đà Lạt.&lt;br /&gt;- Đi dạo và take some photos với chiếc máy ảnh Canon 400D và bộ len kit khủng (hic, đồ mượn, hok biết mượn được hok nữa, hok có là cắn lưỡi ở nhà luôn).&lt;br /&gt;- Tham dự một buổi học với các bạn sinh viên khoa sử đại học Đà Lạt (học nghiêm túc, hứa sẽ không quay qua quay lại ngắm gái như ngày xưa còn đi học).&lt;br /&gt;- Lang thang một mình giữa hoàng hôn Đà Lạt, để chạm đến tận cùng của nỗi cô đơn, để nghe cái tôi nghiêng mình sột soạt, để biết mình còn có thể có thể nhớ, còn có thể thương. Và trên hết, để thấy mình đang sống.&lt;br /&gt;- Uống với Khánh.&lt;br /&gt;- Tán cô gái đâu tiên gặp được khi bước vào trường đại học Đà Lạt.&lt;br /&gt;..........&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1284837291135803772?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1284837291135803772/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/jerome-becomes-jenius.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1284837291135803772'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1284837291135803772'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/12/jerome-becomes-jenius.html' title='Jerome becomes a jenius'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TPZmsaDhS1I/AAAAAAAABCc/_mJ9tq2kR3E/s72-c/Jerome.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-7702930899316953509</id><published>2010-11-30T06:48:00.001-08:00</published><updated>2010-11-30T07:43:16.992-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Just4Me'/><title type='text'>Những bài hát cũ</title><content type='html'>Căn phòng nhỏ trên lầu 3, chiếc Sony Walkman, "Cho em một ngày" của Dương Thụ và "Có đôi khi" của Lã Văn Cường qua giọng ca Hồng Nhung. Hắn nghe suốt cả một mùa hè, đôi lúc quên rằng mình đang ở giữa những ngày thi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không nhớ ngày đó, gã trai 18 với tâm hồn đầy bay bổng đã thấy được gì trong bài hát? Ngày đó, hắn chưa biết "nhả khói lên trời", trong đầu chưa gợn một bóng hình thiếu nữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng hắn của ngày đó biết mơ mộng. Và dám mơ mộng. Hắn bây giờ sau nhiều năm đã nhận thấy rằng mơ mộng giữa một thành phố khói bụi quả thật là một điều xa xỉ. Dù sao, hắn vẫn cố nghe lại bài hát với những cảm xúc hồn nhiên nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã gần 10 năm rồi còn gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="460" height="385" align="center"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/0ztwkslHgdg?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/0ztwkslHgdg?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho em một ngày - Chính xác là bản phối guitar nhẹ nhàng này:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="460" height="385" align="center"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/9_otrPRIYUs?fs=1&amp;amp;hl=en_US"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/9_otrPRIYUs?fs=1&amp;amp;hl=en_US" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="385"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-7702930899316953509?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/7702930899316953509/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/nhung-bai-hat-cu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7702930899316953509'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7702930899316953509'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/nhung-bai-hat-cu.html' title='Những bài hát cũ'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-3563666122436094074</id><published>2010-11-19T09:13:00.000-08:00</published><updated>2010-11-19T09:39:25.355-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Mỗi người đàn ông...</title><content type='html'>Leng biết Sơn đang nghĩ về Miên. Nếu thời gian quay ngược trở lại 20 năm trước chắc cũng vẫn xảy ra như thế thôi. Sơn sẽ từ bỏ ta để đến với người đàn bà kia nhưng anh sẽ không làm người đàn bà ấy dỗi hờn, xua đuổi anh nữa đâu. Anh sẽ biết cách ghì chặt lấy. Ta biết anh vẫn yêu nàng. Nhưng ơn trời, anh ấy là của riêng ta. Người đàn bà ấy thật quyến rũ nhưng Sơn lại không phải là của riêng nàng . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;embed src="http://vovnews.vn/Uploaded_VOV/Media/Items/20101003/moi%20nguoi%20dan%20ong.mp3" autoplay="false" loop="true" height="14" width="367"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-3563666122436094074?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/3563666122436094074/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/moi-nguoi-ong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3563666122436094074'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/3563666122436094074'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/moi-nguoi-ong.html' title='Mỗi người đàn ông...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-4798094417531221964</id><published>2010-11-12T07:50:00.000-08:00</published><updated>2010-11-12T08:19:04.336-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Lần cuối</title><content type='html'>Không nhầm thì mình đã hơn 1 lần đề cập đến sự "lá cải hóa" của trang vietnamnet. Tuy vậy vẫn không ngờ tốc độ lá cải của nó nhanh hơn tưởng tượng rất nhiều. Lần cuối cùng nói về tờ báo này: xin chúc mừng vietnamnet đã thành cải bẹ !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối qua điện cho chú Vỹ, hỏi chú sao bỏ vietnamnet. Chú bảo: Nó thành tờ lá cải thật rồi con ạ. Mấy ổng ở trên nghe lời xúi bậy, chỉ biết chăm bẵm biến nó thành trang tin tầm thường câu khách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình nói với chú rằng nó là tờ báo thể hiện rõ rệt nhất đặc điểm hiện tại của nền báo chí nước nhà : tha hóa và bất lực. Khi tin về kiến nghị dừng dự án Bauxit đặt cạnh tin hiếp dâm giết người chặt xác thì dĩ nhiên những tin được quan tâm nhiều nhất sẽ là những tin như thế này:&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/3V5IQl-aqjTnE1d_P72JbSkTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TN1iDQME1OI/AAAAAAAABBk/lYrvRWWz6XE/s800/vietnamnet.JPG" height="446" width="196" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/NeitcouqSBlog?authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq&amp;#39;s blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng tờ tamnhin.net mới ra đời mà chú Vỹ về cộng tác sẽ có bước phát triển tốt và được đón nhận rộng rãi trong một ngày không xa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-4798094417531221964?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/4798094417531221964/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/lan-cuoi.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4798094417531221964'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4798094417531221964'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/lan-cuoi.html' title='Lần cuối'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TN1iDQME1OI/AAAAAAAABBk/lYrvRWWz6XE/s72-c/vietnamnet.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2424375621300186883</id><published>2010-11-10T21:05:00.000-08:00</published><updated>2010-11-10T21:33:08.120-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Nhà mình</title><content type='html'>Nhà mình có ổi chín đầy cây, rụng đầy dưới gốc:&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/KitBiygSzDpYDeS-Q6n9MxA_orDZCTACstNqLQh8w8w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TNt21VMGlNI/AAAAAAAABA0/TK9tMpgaCOQ/s400/IMG_2780.JPG" height="300" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Home?authkey=Gv1sRgCK7Z3oqr4OPcogE&amp;feat=embedwebsite"&gt;Home&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Bưởi treo lủng lẳng:&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/qhshhtk_jVx6Fm0g2eduyRA_orDZCTACstNqLQh8w8w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TNt21gHNZfI/AAAAAAAABA0/JnzsCOFmNiA/s400/IMG_2784.JPG" height="225" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Home?authkey=Gv1sRgCK7Z3oqr4OPcogE&amp;feat=embedwebsite"&gt;Home&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Oằn cả cây:&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/kARjQZrhNJJ3OrsLPPtRExA_orDZCTACstNqLQh8w8w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TNt219rc5XI/AAAAAAAABA0/bAi49fboRL8/s400/IMG_2786.JPG" height="225" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Home?authkey=Gv1sRgCK7Z3oqr4OPcogE&amp;feat=embedwebsite"&gt;Home&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Đu đủ:&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/-wuw8TeXy9ncc7uAqQxOqRA_orDZCTACstNqLQh8w8w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TNt4dJFIZbI/AAAAAAAABA0/3kXq2jMKguI/s400/IMG_2787.JPG" height="400" width="225" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Home?authkey=Gv1sRgCK7Z3oqr4OPcogE&amp;feat=embedwebsite"&gt;Home&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Nhà mình có con chó Phú Quốc suốt ngày nằm nhai giẻ rách, tới bữa cơm thì chui dưới gầm bàn dành ăn với đám mèo. Mình suýt nữa bị nó tợp 1 phát vì chơi trò tranh giẻ rách với nó. Má mình gọi nó là Mun hay Mực gì đó mình chả nhớ. Tại nó định cắn mình nên mình khinh, không thèm hỏi tên.&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/bDnUD58ngPWTMccouGQD-hA_orDZCTACstNqLQh8w8w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TNt4qRQfldI/AAAAAAAABA0/0ToYlU3ulLs/s400/IMG_2805.JPG" height="225" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Home?authkey=Gv1sRgCK7Z3oqr4OPcogE&amp;feat=embedwebsite"&gt;Home&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Còn đây là đám mèo dễ thương. May mắn lắm mới chụp được mèo bố với lũ mèo con. Mấy con mèo con chạy nhảy suốt ngày, chơi chán chúng lại chui vào buồng tối trốn mất nên không có cơ hội chụp hết được. Con mèo mẹ trốn đâu không biết.&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/XPQ2cgNy7TTdKDVw9eoUvRA_orDZCTACstNqLQh8w8w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TNt5cP09lqI/AAAAAAAABA4/zJNSCCIjj5g/s400/IMG_2773.JPG" height="300" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Home?authkey=Gv1sRgCK7Z3oqr4OPcogE&amp;feat=embedwebsite"&gt;Home&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Đây là con mèo con đẹp nhất trong 3 đứa. Hôm qua má bắt đem ra cho Dì Long, bỏ nó trong giỏ treo lủng lẳng thấy mà thương.&lt;br /&gt;&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/ITvxN_ObnSiISehLZeOe0BA_orDZCTACstNqLQh8w8w?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TNt4QhdoYhI/AAAAAAAABA0/3W_WHk8vUtA/s400/IMG_2795.JPG" height="225" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com/neitcouq/Home?authkey=Gv1sRgCK7Z3oqr4OPcogE&amp;feat=embedwebsite"&gt;Home&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2424375621300186883?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2424375621300186883/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/nha-minh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2424375621300186883'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2424375621300186883'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/nha-minh.html' title='Nhà mình'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TNt21VMGlNI/AAAAAAAABA0/TK9tMpgaCOQ/s72-c/IMG_2780.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2351390471356620757</id><published>2010-11-03T21:02:00.000-07:00</published><updated>2010-11-03T22:38:02.823-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Just4Me'/><title type='text'>Xóm nhỏ</title><content type='html'>Cái xóm nhỏ với vài ngôi nhà chụm quanh. Nếu lấy mảnh đất bỏ hoang nhà dì Hải làm tâm, quay một vòng bán kính 50 mét là gom được hết mấy ngôi nhà vào đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn trẻ chúng tôi thân như anh em, cùng chơi cùng học. Những ngày hè oi bức mồ hôi nhể nhại mê mãi đánh bi đá bóng, những ngày đông chờ nước lũ lên kéo nhau đi bắt dế, những đêm trăng sáng cả một vùng quê yên bình dường như thức giấc bởi những tiếng hò hét của bọn trẻ con. Những trò chơi dân gian ngày đó cho tới giờ đôi khi còn tái hiện lại trong mỗi giấc mơ tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đám trẻ ngày ấy bây giờ đã lớn. Mỗi đứa đi mỗi nơi. Cái khu đất có bán kính 50m ấy bây giờ chỉ còn lại người già.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết. Bọn trẻ đứa về đứa không. Người lớn ở nhà ngồi tính. Dượng Năm chép miệng: năm nay anh Bi mầy không về, con Lan mới sinh. Cậu Bảy cười: Anh Việt chị Ly mầy năm nay về Bến Tre, năm nào cũng về nội, ông sui phân bì. Chị Tường mầy mới sinh cũng không về được. Cả nhà con Khanh vào Sài Gòn ăn Tết. Con Hợi mới lấy chồng. Năm nay nhà tao ăn Tết nhẹ nhàng. Cậu 8 Sinh thì bảo: thằng Phong con Nghi lên  xe hôm qua. Xe kẹt ở Khánh Hòa, chắc về trễ. Cậu 8 Sương cười hà hà: con Hảo thì mùng 4 năm nào cũng bắt thằng Trực chạy xe máy từ Khánh Hòa về. Thằng Giống về rồi, ngày mai thằng Phú về, mấy anh em tụi bay đi đắp đường đi. 29 làm heo với tao...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tết vừa rồi cậu 8 Sương bảo năm nay 8 Sinh làm, năm sau tới nhà tao. Ấy là cậu nói tới cái tiệc sau Tết, độ mùng 4 mùng 5. Buổi họp mặt nhỏ nhỏ để mấy đứa nhỏ ngày xưa quây quần. Để anh em tụi nó chén tạc chén thù, để rồi chúng lại ra đi, bỏ lại sau lưng cái hàng rào răng cưa mới phát và con đường đắp vội trước Tết vẫn chưa khô trong cái ẩm ướt của mưa Xuân lất phất. Bỏ lại sau lưng cả những nếp nhăn và những mái đầu mỗi năm mỗi bạc, những đôi mắt buồn đã quen với vô vàn những buổi tiễn đưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy mà từ hôm qua, còn 3 tháng nữa mới tới Tết, tụi trẻ đã kéo về ngoài đó. Gần như đông đủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cậu Bảy sắp mất rồi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2351390471356620757?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2351390471356620757/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/xom-nho.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2351390471356620757'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2351390471356620757'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/xom-nho.html' title='Xóm nhỏ'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5956192120194572711</id><published>2010-11-02T21:57:00.000-07:00</published><updated>2010-11-02T23:35:09.279-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Note 3/11/2010</title><content type='html'>Note 1: Talawas đình bản vô thời hạn. Không đưa ra lý do rõ ràng. Nhà văn Phạm Thị Hoài hết sức rồi ? Hay một kiểu phượng hoàng lửa, chết đi để tái sinh từ đống tro tàn ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Note 2: Anhbasam bị tấn công. Lại sinh tử phù. Đề nghị khoa Khoa học máy tính của trường ĐH KHTN cho sinh viên làm đề tài tốt nghiệp: Sinh tử phù và phương pháp vô hiệu hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Note 3: Vietnamnet lại đưa tin về &lt;a href="http://vietnamnet.vn/xahoi/201011/Nguyen-duc-Nghia-dang-co-tam-ly-khong-binh-thuong-945716/"&gt;NĐN&lt;/a&gt; ( mình ghét phải ghi đầy đủ họ tên của nhân vật này). Không biết đây là cái tin thứ bao nhiêu rồi. Sẽ không lạ nếu ngày mai vietnamnet giật tít :NĐN lộ hàng.Khi kẻ giết người man rợ được báo chí quan tâm đưa tin từng cử động một trong suốt hơn 1 năm trời không dứt, đó là một nền báo chí không bình thường (đã cố kiềm chế để không dùng từ bệnh hoạn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Note 4: SN Quỳnh (?) Nhậu đê !!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5956192120194572711?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5956192120194572711/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/note-3112010.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5956192120194572711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5956192120194572711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/note-3112010.html' title='Note 3/11/2010'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-4052370444468077141</id><published>2010-11-01T19:55:00.000-07:00</published><updated>2010-11-02T00:12:11.605-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Just4Me'/><title type='text'>Khoảnh khắc</title><content type='html'>"Có những khoảnh khắc thay đổi cả số phận của một con người". Câu nói đó có đúng không ? Khoảnh khắc không thể thay đổi số phận, bởi nếu đã tin vào số phận, thì khoảnh khắc chỉ là một phần của số phận mà thôi. Chính số phận đã tạo nên những khoảnh khắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng khoảnh khắc cũng là một phần của số phận. Và số phận là tập hợp của vô vàn những khoảnh khắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gặp em là khoảnh khắc.&lt;br /&gt;Nhớ em là nhiều khoảnh khắc. Yêu em là vô vàn khoảnh khắc.&lt;br /&gt;Biết không thể yêu em là khoảnh khắc. Nó là khoảnh khắc của tối hôm qua.&lt;br /&gt;Tuyệt đối quên được em là khoảnh khắc. Nó là khoảnh khắc của sáng hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt đầu tập Dịch cân kinh.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-4052370444468077141?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/4052370444468077141/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/khoanh-khac.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4052370444468077141'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4052370444468077141'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/11/khoanh-khac.html' title='Khoảnh khắc'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2336872533173800087</id><published>2010-10-31T21:04:00.000-07:00</published><updated>2010-10-31T21:30:20.883-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Chào tháng 11</title><content type='html'>Tin nhắn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Da Lat: Hey, SG lanh hok a, em sap thanh da roi ne. Hu hu...lanh wa !&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;SG: Uhm, moi bat dau lanh tu hom qua em.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Da Lat: Nho mat ao am nhen. A ma benh em dau long lam lam.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;SG: Thanks. Sang gio nhac bao nhieu nguoi mat ao am roi e.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Da Lat: Da 2. Anh voi lai nguoi yeu cua em thoi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình: Gái Đà Lạt, đẹp nên có quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vu vơ: SG bắt đầu lạnh. Nhớ giữ cổ nha em. Kẻo xoang lại phát. Nhắc vậy thôi, em đẹp nên em có quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sang đông rồi đó.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2336872533173800087?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2336872533173800087/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/chao-thang-11.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2336872533173800087'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2336872533173800087'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/chao-thang-11.html' title='Chào tháng 11'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2245268417042062573</id><published>2010-10-30T05:21:00.000-07:00</published><updated>2010-10-31T20:13:03.241-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Đa nghĩa...</title><content type='html'>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://anhbasam.files.wordpress.com/2010/10/chine-japon2910.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 344px; height: 257px;" src="http://anhbasam.files.wordpress.com/2010/10/chine-japon2910.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trên blog anhbasam.com có đăng 1 hình tấm hình khá thú vị (lấy lại từ &lt;a href="http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20101029-trung-quoc-tiep-tuc-cang-du-nhat-ban-muon-co-cuoc-hop-thuong-dinh-tai-ha-noi"&gt;rfi tiếng Việt&lt;/a&gt;). Bên phải là thủ tướng Nhật Bản Naoto Kan, bên trái là đồng nhiệm người Trung Quốc ông Ôn Gia Bảo. Người ở giữa thì "ai_cũng_biết_là_ai_đó".&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2245268417042062573?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2245268417042062573/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/nghia.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2245268417042062573'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2245268417042062573'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/nghia.html' title='Đa nghĩa...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-2924052525815261364</id><published>2010-10-29T08:28:00.000-07:00</published><updated>2010-10-29T20:05:15.859-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Just4Me'/><title type='text'>Biết phải làm sao ?</title><content type='html'>Ngày xưa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi còn theo đuổi em, bị em cho leo cây nhiều lần. Giận. Nhưng trót thương rồi. Biết phải làm sao ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hôm từ đầu tuần đã book lịch hẹn em cuối tuần cafe. Cuối tuần chẳng thấy em đâu, gọi điện thì nghe giọng em hốt hoảng: - Trời ơi, em quên mất. Giờ có việc quan trọng, để khi khác nha anh !&lt;br /&gt;Giận. Nhưng trót thương rồi. Biết phải làm sao ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có hôm, chờ em trước nhà đưa sách cho em. Em bảo đợi em nửa tiếng. 30 phút sau gọi điện cho em. Em bảo em không ra được. Em làm biếng make-up !&lt;br /&gt;Giận. Nhưng trót thương rồi. Biết phải làm sao ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có nhiều hôm như thế...&lt;br /&gt;Giận. Nhưng trót thương rồi. Biết phải làm sao ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay....&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu lắm rồi không gặp.Hẹn em cf. Em đến sớm cả nửa tiếng. Sợ em ngồi lâu, anh vội vã đầu không kịp chải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn em gọi điện. Chờ em ở quán gần nhà. Em hẹn 8h.&lt;br /&gt;Bạn em gọi điện. Chờ em ở quán gần nhà. Em hẹn 8h30.&lt;br /&gt;Bạn em gọi điện. Chờ em ở quán gần nhà. Em bảo em đi công chuyện. Em không về kịp.&lt;br /&gt;Bạn em gọi điện. Chờ em ở quán gần nhà. Em bảo chờ em 10 phút nữa em về...&lt;br /&gt;Bạn em gọi điện...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh vẫn nói, vẫn cười, vẫn đùa, vẫn trêu chọc em...(biết làm gì hơn ?). Nhưng có một ý nghĩ bất chợt làm anh giật mình. Và chua xót.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày xưa, anh cũng thế sao em ?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-2924052525815261364?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/2924052525815261364/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/biet-phai-lam-sao.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2924052525815261364'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/2924052525815261364'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/biet-phai-lam-sao.html' title='Biết phải làm sao ?'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5386573865378115896</id><published>2010-10-27T09:18:00.000-07:00</published><updated>2010-10-27T11:07:45.347-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Không ăn hại là được !</title><content type='html'>Tối nay nhắn tin, Quyên bảo mình ...ế. Nguyên văn tin nhắn: "E vat va ha anh ?" (Ế vật vã hả anh?). Đọc hoài mà hok hiểu, vì thật tình trong đầu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện mình ...ế cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự nhiên bật cười. Nhớ tới thầy Thọ, lâu lâu gọi điện cho mình, nói gì nói một hồi rồi cũng tới chuyện đó. Như hôm qua, không biết nhậu ở đâu rồi gọi điện cho mình:&lt;br /&gt;Thầy: -Mày đang làm gì ?&lt;br /&gt;Trò: -Dạ em đang chơi thể thao.&lt;br /&gt;Thầy: -Mầy mà cũng chơi thể thao à ? Chơi thể thao để làm gì ?&lt;br /&gt;Trò: -Dạ cho đổ mồ hôi thôi thầy ạ.&lt;br /&gt;Thầy: -Đổ mồ hôi để làm gì? Đổ mồ hôi cũng phải có triết lý của đổ mồ hôi chứ ! Mầy nói thầy nói có đúng không ? Đổ mồ hôi cũng có triết lý của đổ mồ hôi chứ (!?)...&lt;br /&gt;Trò: -Dạ thầy, đúng ạ.&lt;br /&gt;Thầy: -Mầy thì biết khỉ gì, nói gì cũng gật gật kêu dạ đúng dạ đúng. Tao ghét nhất là mấy thằng nói gì cũng gật gật dạ đúng dạ đúng. Mầy nói thầy nói có đúng không ? Tao ghét nhất là mấy thằng nói gì cũng gật gật dạ đúng dạ đúng. Không có lập trường. Mầy nói thầy nói có đúng không...&lt;br /&gt;Trò: -Dạ đúng !&lt;br /&gt;Thầy: -Tao ghét nhất...&lt;br /&gt;Trò: -Dạ vì thầy là thầy của em mà.&lt;br /&gt;Thầy: -Đổ mồ hôi cũng có triết lý của đổ mồ hôi chứ. Muốn đổ mồ hôi sao không ngồi cạnh đứa con gái nào đó. Hồi hộp cũng đổ mồ hôi được zậy.&lt;br /&gt;Trò: -Dạ đúng ! Em hay hồi hộp khi đối diện với phụ nữ, đặt biệt là phụ nữ đẹp.&lt;br /&gt;Thầy: -Mầy thì biết khỉ gì mà dạ đúng. Mầy thì có đứa con gái nào mà ngồi. Mầy thì biết gì về con gái...&lt;br /&gt;Trò: -Dạ đúng, em chỉ biết nhậu (hơn thầy) thôi ạ. (lẩm bẩm trong đầu: không lẽ em tán đứa nào cũng gọi điện kể cho thầy nghe ? Thầy mà vào đây, 1 tuần em dắt 7 đứa khác nhau lên cầu Thủ Thiêm ôm eo ngóng gió abcxyz cho thầy coi, đừng khinh thường em thế chứ!)&lt;br /&gt;Thầy: -Thôi, nói vậy chứ coi rồi vợ con đi. Cũng lớn rồi đó.&lt;br /&gt;Trò: -Dạ còn  trẻ mà thầy. Ngày xưa thầy hơn 30 mới lấy vợ. Cứ học theo thầy thì con vợ em giờ mới có 17 àh. Ở tù chết thầy ơi ! (vợ thầy nhỏ hơn thầy tới 10 tuổi).&lt;br /&gt;Thầy: -Là tao đã có kinh nghiệm nên mới khuyên mi. Lấy vợ sớm chút đi, đừng lông bông nữa...Nếu mầy cần tư vấn cứ nói thầy biết, học trò của tao đầy, hông lẽ hông kiếm cho mầy 1 đứa, cứ đưa tiêu chuẩn đây tao kiếm cho, học trò của tao đầy, hông lẽ hông kiếm cho mầy đưa 1 đứa...&lt;br /&gt;Trò: -Dạ được rồi em cảm ơn thầy trước...Hôm nào em về...&lt;br /&gt;Trò (lẩm bẩm): học trò của thầy em còn lạ gì, đứa nào dễ thương chút là từa lưa hột dưa hết (cái này ở trong giới giang hồ nên em biết, lẽ dĩ nhiên thầy hông biết). Em là em canh me học trò của thầy Trực kìa. Ổng có 2 đứa học trò đẹp nhất huyện Hoài Ân, cả anh Đính là còn phải khen. Anh Đính bảo con em đẹp hơn con chị, thầy Trực thì bảo con chị đẹp hơn con em. Em thì em bảo con nào cũng được, 2 con càng tốt :D . Hỏi hoài mà thầy Trực không chịu, hay là thầy chê học trò này chưa đủ tài đức không biết. Mà cũng có thể là thầy Trực trả thù em cái zụ có mấy bà chị nuôi để giành ăn hết (theo lời của thầy), không chịu pass xê qua cho ổng. Em bảo chân mấy chỉ dài tới nách, thầy đứng mới tới ... ngực ăn uống được gì, vậy mà thầy cũng không tin. Thầy giỏi thầy hỏi sư phụ giúp em đi !).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chứ, khi nào tác phong chững chạc, không làm biếng, không ở dơ, không ngủ nướng, không ngang tàng, không nhậu nhẹt, không chạy xe ẩu, không làm thơ, không chửi thề...thì khi đó sẽ lập gia đình. Con trai tuổi Hợi, ngoài 30 họa may mới từ bỏ được những thứ đó, xem ra cũng vừa đúng tam thập nhi lập, như vậy không phải là trễ. Thông minh, đẹp trai, biết hút thuốc lá như mình thì kiếm vợ mấy hồi. Vợ ư?  thực ra đẹp xấu không cần, chỉ cần không ăn hại là được, he he.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5386573865378115896?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5386573865378115896/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/e.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5386573865378115896'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5386573865378115896'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/e.html' title='Không ăn hại là được !'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1262402281108389303</id><published>2010-10-25T21:42:00.000-07:00</published><updated>2010-10-25T22:44:02.722-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Tự vấn 2</title><content type='html'>Thằng Đạo gọi điện, bảo chạy qua 63 Phạm Văn Hai. Hỏi có ai bên đó, nó bảo có nó và thằng Tâm. Thằng Đạo là bạn đại học của mình, thằng Tâm là bạn học phổ thông, tự nhiên 2 thằng đó ngồi nhậu với nhau mà không có mình, kể ra cũng hơi ...phí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng buổi tối còn bận lên trường, không thể nói đi là đi. Với lại bỏ nhậu cũng lâu rồi, giờ cầm đến chai bia tự nhiên hết muốn uống. Nghĩ vậy nên tìm cách từ chối, nói láo với nó tối nay có kiểm tra nên không nghỉ được, kỳ thực tinh thần là tối nay lên lớp ngồi chơi, chờ tới 9h chạy qua đón Khánh Uyên đi cafe, hai anh em đã hẹn nhau lúc chiều. Thằng cu nài nỉ chửi mắng một hồi,  mình chán quá phải hứa lại là sau khi lên lớp điểm danh sẽ chạy qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ Nguyễn Thái Sơn chạy xuống Nơ Trang Long, qua Đinh Tiên Hoàng theo Võ Thị Sáu, đó là con đường đến lớp ngắn nhất tới 3/2. Dĩ nhiên vì đi học nên mới chạy đường đó, nếu qua 63 với  tụi nó thì cứ việc chạy hết Nguyễn Thái Sơn, ra Trường Sơn chạy xíu là tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đang tà tà trên đường Võ Thị Sáu thì thằng Đạo lại call lần nữa, giục lên trường điểm danh gấp rồi chạy qua. Vừa cất điện thoại vào túi thì vô thức đánh tay lái qua Trần Quốc Thảo thẳng đường chạy lên Tân Bình. Ừ thì nhậu, chả cần điểm danh điểm diện gì ráo ! Khánh Uyên hả ? anh bận việc quan trọng không qua đón em được, lát em về với bạn nhé !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;***&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Có một triết gia nào đó đại để nói rằng: một quyết định tồn tại từ trước cả khi bạn tạo ra nó. Nghĩa là khi bạn nghĩ rằng bạn đang "make a decision", thì thật ra cái decision đó nó đã tồn tại từ trước đó rồi. Và khi bạn nghĩ bạn có thể làm chủ một quyết định, thì đó cũng chỉ là một cách bạn đánh lừa chính bản thân mình mà thôi. Cũng như chuyện đi nhậu, thực ra cái quyết định bỏ học đi nhậu đã hình thành ngay từ lúc thằng Đạo gọi lần thứ nhất chứ không phải được đưa ra sau đó chừng 20 phút, sau cuộc gọi thứ 2. Và cái việc đi lòng vòng giả bộ đến trường cũng chỉ là 1 cách đánh lừa bản thân để khỏi áy náy mà thôi. Đó là 1 phản ứng rất "người".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự vấn: Lần sau muốn đi nhậu thì cứ đi nhậu, chạy lung tung chỉ tổ mất thời gian. Đã biết rõ kết cục, sao lại tự lừa dối mình làm gì?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1262402281108389303?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1262402281108389303/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/tu-van-2.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1262402281108389303'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1262402281108389303'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/tu-van-2.html' title='Tự vấn 2'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-8426666276130084882</id><published>2010-10-24T20:59:00.000-07:00</published><updated>2010-10-24T21:27:28.336-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>HP tuyển dụng</title><content type='html'>Trung tuần tháng 9, &lt;a href="http://tuoitre.vn/Kinh-te/400680/HP-dau-tu-cong-ty-phan-mem-o-VN.html"&gt;một số báo&lt;/a&gt; đưa tin HP đầu tư 1 số tiền khá lớn thành lập cty phần mềm ở QTSC (Công viên phần mềm Quang Trung). Đây là tin vui cho anh em lập trình viên, đặt biệt là trong giai đoạn có rất ít nhà tuyển dụng có chất lượng về software.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào đầu tháng 10, neitcouq có nghe đồng nghiệp nói HP đăng thông tin tuyển dụng trên tờ quảng cáo ...tuổi trẻ (bản giấy). Search trên mạng thì không thấy thông tin tuyển dụng của HP ở bất kỳ trang tuyển dụng trực tuyến nào. Neitcouq hơi khó hiểu khi HR của HP lại puplic thông tin theo 1 channel quá truyền thống như thế. Có thể nói gần 100% dân IT thứ thiệt sẽ không bao giờ lật ra 1 tờ quảng cáo của báo giấy để tìm kiếm thông tin tuyển dụng. HP có chiến lược tuyển dụng "huyền bí" gì, hay chỉ HR của họ không nắm rõ đặc thù này của ngành IT (điều này ít khả năng xảy ra) ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù sao mới đây HP cũng giới thiệu 1 website trên đó cho phép tạo 1 register form thông qua google document để đăng ký hồ sơ tuyển dụng. Nhìn sơ qua thì CV temple cũng không được good lắm. Bạn nào quan tâm có thể xem &lt;a href="http://www.qtsc-hp.com/home"&gt;link&lt;/a&gt; này.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-8426666276130084882?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/8426666276130084882/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/hp-tuyen-dung.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8426666276130084882'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8426666276130084882'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/hp-tuyen-dung.html' title='HP tuyển dụng'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-8425384849612446419</id><published>2010-10-22T21:23:00.001-07:00</published><updated>2010-10-23T01:13:22.422-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><title type='text'>Vài nhận xét</title><content type='html'>Tối qua ghé Fahasa tham dự buổi nói chuyện với những người nổi tiếng (gọi như thế có đúng không nhỉ) của FLI (FPT Leader Institute) . Nghe bác Nguyễn Vũ Tuấn Anh bàn về nhân trắc học trong quản trị nhân sự. Sáng nay ghi vội mấy dòng coi như là bài thu hoạch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ Tò mò về diễn giả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thú thật mình đến vì tò mò về diễn giả nhiều hơn là vì chủ đề mà ông đề cập. Và mình chắc không ít cử tọa phía dưới cũng có cùng mục đích đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác Nguyễn Vũ Tuấn Anh vừa rồi nổi tiếng về vụ "thề thốt" có khả năng ngăn mây đuổi mưa cho đại lễ 1000 năm Thăng Long Hà Nội. Còn nhớ tờ điện tử vietnamnet.vn có tổ chức một buổi tọa đàm trực tuyến với bác. Mình đọc những câu trả lời của bác nhưng thấy không "phục" lắm. Đọc tới đọc lui cũng không hiểu là bác NVTA có khả năng gì, "ngăn mây đuổi mưa" hay chỉ là khả năng dự báo (ôi sao mình ngu thế không biết !). Bác nói là bác đuổi được, nhưng khi yêu cầu dẫn chứng thì chỉ dẫn chứng những lần bác ấy dự báo đúng thế này thế nọ ??? Mà khả năng dự báo cũng còn thòng thêm cái ...xác suất. Mà xác suất thì ... mình dự đoán anh Nam sẽ còn làm tổng giám đốc FPT trong 5 năm nữa, xác suất 90%, mọi người nghĩ sao, he he.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác NVTA mà một trong số ít người tin rằng (và quả quyết tin rằng) Kinh Dịch là một phần của nền văn hóa Đông Phương - nền văn hóa của người Lạc Việt - tổ tiên của người Việt Nam ta. Bạn nào quan tâm có thể tìm đọc cuốn "Tìm về cội nguồn Kinh Dịch". Bác ý còn là người sáng tạo ra Lạc Việt độn toán (mà bác khiêm tốn chỉ nhận là khôi phục lại từ những di sản còn lưu truyền trong văn hóa phương Đông) - một phương pháp dự đoán ...đủ thứ. Cá nhân mình rất thích những người có niềm tin mạnh mẽ và sẵn sàng sống chết để bảo vệ niềm tin đó. Dĩ nhiên niềm tin đó phải dựa trên những cơ sở chấp nhận được, nói nôm na là phải "có lý" một chút và đừng quá ảo tưởng (kiểu như Marx ???, he he).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Về buổi nói chuyện&lt;br /&gt;Nhận xét đầu tiên là có vẻ như buổi nói chuyện chưa bám sát chủ đề lắm. Tại sao ? Vì chủ đề đưa ra là "Nhân trắc học trong quản trị nhân sự" nhưng diễn biến thực tế không đúng như vậy. Trước hết hãy xem định nghĩa về nhân trắc học:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Anthropometry (Greek άνθρωπος, man, and μέτρον, measure, literally meaning "measurement of humans"), in physical anthropology, refers to the measurement of the human individual for the purposes of understanding human physical variation.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Anthropometry"&gt;wikipedia&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói nôm na nhân trắc học là "&lt;span style="font-style: italic;"&gt;phép đo người&lt;/span&gt;" hay là &lt;span style="font-style: italic;"&gt;bộ môn khoa học nghiên cứu về hình thể con người và phép đo đạt trên thân thể con người với mục đích tìm hiểu những biến đổi trên đó&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là một khái niệm khá mới (1883) nếu so với lịch sử lâu đời của nhân tướng học trong văn hóa Phương Đông. Nếu so sánh đối tượng và tiêu chí nghiên cứu thì giữa nhân trắc học và nhân tướng học có nhiều điểm chung. Tuy nhiên trong khi "tiêu chí đo lường" của nhân tướng học rất phong phú thì nhân trắc học truyền thống chỉ dựa trên 10 số đo căn bản trên cơ thể con người. Ở một góc độ nào đó thì Nhân tướng học chính là nhân trắc học của người phương Đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quay lại chủ đề, mình cho rằng buổi nói chuyện chưa bám sát chủ đề là vì 2 lý do:&lt;br /&gt;a. Diễn giả là người có kinh nghiệm về nhân tướng học (và có thể là các kiến thức khác liên quan đến khoa học huyền bí phương đông), chứ chưa hẳn là chuyên gia nhân trắc học (theo nghĩa rộng) và càng không phải là chuyên gia nhân trắc học trong quản trị nhân sự. Dẫn đến lan man, không đúng chủ đề cần thảo luận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b. Thính giả, vì không có những hiểu biết căn bản về nhân trắc/nhân tướng học và vì những quan tâm "ngoài luồng" của mình (về các vấn đề liên quan đến diễn giả, về "hậu vận" của bản thân) đã liên tục đưa buổi nói chuyện đi chệnh hướng. Chẳng hạn có bạn "bổng dưng lại ... hỏi" về Người Maya, ngày tận thế. Lại có bạn hỏi về chuyện đuổi mưa đại lễ...Đồng ý rằng có nhiều bạn tham dự chỉ để "mục kích sở thị" bác NVTA, xem thử bác có phải là người thế nào mà lại có những phát biểu ghê gớm như vậy (như mình chẳng hạn, he he), lại có người tới với hy vọng có duyên được Thiên sứ đuổi mưa xem cho 1 quẻ hậu vận .v.v. Với thời gian hạn hữu hơn 1 tiếng đồng hồ, cho dù là ...bố của thiên sứ cũng khó lòng mà đáp ứng hết được chứ huống hồ là thiên sứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói chung buổi nói chuyện tối qua chỉ mới dừng lại ở mức "Nhân tướng học for newbie" hay chính xác là buổi nói chuyện phiếm về nhân tướng học chứ chưa thực sự là buổi nói chuyện nghiêm túc về "Nhân trắc học trong quản trị nhân sự" (vốn cần nhiều thời gian và cũng cần nhiều diễn giả hơn, thậm chí phải có cả những chuyên gia về nhân sự có am hiểu về nhân trắc chứ không phải chỉ một chuyên gia về nhân tướng không am hiểu nhiều về quản trị nhân sự). Ở một góc nhìn lạc quan hơn, dù sao buổi nói chuyện cũng thỏa mãn được không ít người, những người có ý định gặp gỡ trực tiếp phù thủy đuổi gió ngăn mưa ( hay chém gió ngăn mưa) , những người đang ganh tỵ và muốn tranh đua với nữ hoàng dao kéo Phi Thanh Vân, mong muốn tìm một lời khuyên trước khi quyết định 1 lần sửa mũi vạn bước lên mây. Hay kể cả những người có ý định relax cuối tuần...:)). ( mình thấy có nhiều người hỏi về vấn đề "nhân tướng và dao kéo", thực ra không cần phải tới bác Tuấn Anh đâu, ai cũng biết muốn nổi tiếng thì không cần sửa mũi, thay vào đó cứ việc độn Silicon vô ngực, càng nhiều càng tốt :D )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3 Thay lời kết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a. Về Nhân tướng học nói riêng và khoa học huyền bí phương Đông nói chung.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là dân tự nhiên, bạn nghĩ thế nào về nhân tướng học ? Nói như bác NVTA, nó không có 1 cơ sở khoa học nào, nhưng nó đã tồn tại, và vì nó tồn tại đến mấy ngàn năm không bị đào thải cho nên chắc chắn nó phải dựa vào một lý thuyết nào đó, một siêu lý thuyết đã bị đánh mất ở một nền văn minh cực thịnh mà tới bây giờ các nhà khoa học vẫn đang tìm kiếm trở lại. Siêu lý thuyết đó (mà NVTA tạm gọi là lý thuyết Âm dương Ngũ Hành trước khi tìm ra nó) phải chăng cũng chính là lý thuyết mà mấy chục năm cuối đời Einstein vẫn mãi miết đi tìm (và đã thất bại) - thuyết trường thống nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NVTA cho rằng nhân tướng học (cũng như các khoa học huyền bí khác) hoàn toàn có thể được xem là một lý thuyết khoa học vì nó có đầy đủ các yếu tố cấu thành của một lý thuyết khoa học: tính nhất quán, tính hoàn chỉnh, tính hợp lý.... kể cả tính tiên tri. Mình thì nghi ngờ ở tính tiên tri này, nó có thật sự có tính tiên tri hay chỉ là một sự ám thị tri giác, kiểu như 10 lần thầy phán sai thì không ai nhớ nhưng chỉ cần 1 lần phán đúng là khen thầy giỏi, đồn đoán lung tung. Dĩ nhiên mình không hồ đồ tới mức phủ định cả một đặc trưng văn hóa đã tồn tại mấy ngàn năm, nhưng điều quan trọng của người làm khoa học, và cả người đam mê khoa học là "phải biết đặt câu hỏi" như Einsteins từng nói. Mình có thể tin vào một vài điều huyền bí, nhưng dù sao vẫn thiếu một xác tín.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b. Về vấn đề quản trị con người hiện đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cổ nhân dạy: Dụng nhân như dụng mộc. Quản lý con người là cả một nghệ thuật, nó bao gồm nhiều thứ hơn là việc phát hiện năng lực của mỗi cá nhân hay níu giữ cho công ty những người tài giỏi. Trong nghệ thuật quản trị nhân sự hiện đại, người quản lý giỏi không hẳn chỉ là người tìm ra và sở hữu được nhiều người giỏi. Người quản lý giỏi còn phải là người giải quyết bài toán tối ưu hóa một cách xuất sắc, sắp xếp đúng người đúng việc, đồng thời có sức ảnh hưởng đến nhân viên của mình, giúp họ trở nên hoàn thiện hơn, giỏi hơn, nhận thức rõ về khả năng của mình hơn sau mỗi công việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân trắc học (chứ không phải nhân tướng học) nếu tồn tại như một phương pháp đánh giá trong quản trị nhân sự thì theo mình, nó chỉ có giá trị tham khảo bước đầu, bởi vì tính khách quan của nó (tướng mạo trời sinh mà). Cuối cùng, vấn đề cốt tử trong quản trị con người vẫn là cái tâm, cái tầm của người lãnh đạo mà thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-8425384849612446419?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/8425384849612446419/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/toi-qua-ghe-fahasa-tham-du-buoi-noi.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8425384849612446419'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/8425384849612446419'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/toi-qua-ghe-fahasa-tham-du-buoi-noi.html' title='Vài nhận xét'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-9222826662146823217</id><published>2010-10-20T21:30:00.000-07:00</published><updated>2010-10-21T00:34:10.257-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Tự vấn 1</title><content type='html'>Girl lạ: Dạ của chú hết 2 ngàn.&lt;br /&gt;Neitcouq: Chú gì mà chú. Tại dạo này anh làm biếng cạo râu thôi.&lt;br /&gt;Girl lạ: Dạ của anh hết 2 ngàn.&lt;br /&gt;Neitcouq: Đọc gì mà chăm chú thế ?&lt;br /&gt;Girl lạ: Dạ đọc truyện ma.&lt;br /&gt;Neitcouq: Ơ, xinh thế kia mà đọc truyện ma !&lt;br /&gt;Girl lạ: Dạ xinh mới đọc truyện ma chứ.&lt;br /&gt;Neitcouq: Thế có ma nào dễ thương đeo kính cận không ?&lt;br /&gt;Girl lạ (ngước đôi mắt ngây thơ qua đôi kính cận) : hi hi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự vấn: Sao dạo này mình dẽo mồm thế không biết. Ngày xưa mình hay chửi thằng Đạo vì cái thói trăng hoa mồm miệng này, giờ lại có nguy cơ mắc phải. Nghiêm túc kiểm điểm và bỏ gấp thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-9222826662146823217?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/9222826662146823217/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/tu-van-1.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9222826662146823217'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9222826662146823217'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/tu-van-1.html' title='Tự vấn 1'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6708346569962537701</id><published>2010-10-19T02:43:00.000-07:00</published><updated>2010-10-19T03:25:25.851-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Thầy và trò....</title><content type='html'>Lên bệnh viện thăm thầy. Khoa thần kinh ngoại của bệnh viện Chợ Rẫy chật ních những người. Toàn là ca nặng. Thầy nhập viện 10 ngày mà không có giường, vẫn phải nằm ở ngoài hành lang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy bảo hàng ngày nằm đó chứng kiến cảnh ra vào liên tục, nhiều ca bệnh viên lắc đầu trả về, riết rồi muốn lạc quan cũng khó. Thầy bảo đang chờ án tử hình, chụp phim mấy lần mà vẫn chưa có kết quả. Cũng dễ hiểu vì sao thầy bi quan như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy bảo ngày xưa đi bộ đội dọc ngang khắp các chiến trường mà chẳng bị một vết thương nào, đối diện với các chết sao mà nhẹ nhàng. Còn giờ nằm bệnh viện mấy ngày, nghĩ tới cái chết không khỏi nặng nề. Mình nói thanh niên miền Bắc hồi đó được tuyên truyền tốt, vác súng đi B khác gì Kinh Kha đi hành thích vua Tần, quyết xanh cỏ đỏ ngực, chết chóc kể vào đâu. Thầy nói ừ, vát súng đi trong tiếng nhạc hào hùng, chỉ muốn chạy ngay ra chiến trường, xẻ dọc Trường Sơn vào Nam, dọc đường gặp mấy em văn công hay thanh niên xung phong là vui thôi rồi, quên cả bom đạn. Tự dưng mình nhớ tới câu thơ của Quang Dũng: Khèn lên Man điệu nàng e ấp/ Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ...Ngày xưa thầy giảng bài này hay lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy là bộ đội thông tin cấp sư đoàn. Thầy nói thầy chỉ xuống tới cấp sư đoàn là hết. Hầm của thầy lúc nào cũng bên cạnh hầm của tham mưu sư đoàn, nên an toàn của thầy ngang với sư đoàn trưởng (ak, hèn chi đi lính mấy năm mà không có vết thương nào, thầy xạo ghê !). Ngày xưa thầy dọc ngang chiến trường Bình Long, Bình Phước, có khi xuống cả Củ Chi phối hợp với du kích địa phương. 30/4 thầy cũng vào Sài Gòn, sau đó 1 năm liền đóng quân ở Bình Dương, gần Sóng Thần bây giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình hỏi sao lúc đó thầy hông ở lại quân đội, giờ chắc VIP rồi. Thầy nói đi bộ đội 6,7 năm trời, được về nhà là mừng lắm còn nghĩ chuyện ở lại làm gì nữa. Thầy đi bộ đội năm 17 tuổi, lăn lộn mấy năm trời ở chiến trường ác liệt miền Đông, giải ngũ,  thầy về học đại học sư phạm Vinh. Ngày xưa mình còn đi học, thầy chưa từng chia sẻ những điều này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thầy bảo đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, thầy ngộ ra được nhiều điều hay mà bình thường không thấy được. Thầy bảo thầy giống như Jack London trong "Tình yêu và cuộc sống" đứng giữa sự sống và cái chết, chợt nhận ra nhiều điều. Đợt này về, thầy sẽ nghỉ hưu luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một điều mà mình chưa có dịp nói với thầy. Thực ra không phải chỉ khi trực tiếp đứng giữa sự sống và cái chết con người mới nhận ra được nhiều điều. Mà khi thấy những người mình thương yêu và quí trọng đứng giữa sự sống và cái chết, con người ta cũng tự nhận thấy được nhiều điều thú vị lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tin nhắn của thầy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0); font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Tạm về cõi thực. Cảm ơn nhiều. Quyết chiến đấu với bệnh bằng tấm lòng của các em đã dành cho thầy. Trực.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6708346569962537701?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6708346569962537701/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/thay-va-tro.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6708346569962537701'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6708346569962537701'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/thay-va-tro.html' title='Thầy và trò....'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5656339365182177042</id><published>2010-10-13T21:29:00.000-07:00</published><updated>2010-10-14T03:22:33.486-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Poem'/><title type='text'>Thuật hoài</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;Thế sự du du nại lão hà?&lt;br /&gt;Vô cùng thiên địa nhập hàm ca.&lt;br /&gt;Thời lai đồ điếu thành công dị,&lt;br /&gt;Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.&lt;br /&gt;Trí chủ hữu hoài phù địa trục,&lt;br /&gt;Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà.&lt;br /&gt;Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,&lt;br /&gt;Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Thuật hoài là bài thơ duy nhất còn lại của &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%B7ng_Dung"&gt;Đặng Dung&lt;/a&gt;. Hình như trong sách giáo khoa PTTH có giới thiệu bài thơ này. Search trên mạng thì thấy có khá nhiều bản dịch, thất ngôn bát cú có, lục bát có, song thất lục bát cũng có. Hai bản dịch được xem là thông dụng nhất là của cụ Tản Đà và cụ Phan Kế Bính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;    &lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);font-size:130%;" &gt;Bản dịch của Tản Đà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Việc đời man mác, tuổi già thôi!&lt;br /&gt;Đất rộng trời cao chén ngậm ngùi.&lt;br /&gt;Gặp gỡ thời cơ may những kẻ,&lt;br /&gt;Tan tành sự thế luống cay ai!&lt;br /&gt;Phò vua bụng những mong xoay đất,&lt;br /&gt;Gột giáp sông kia khó vạch trời.&lt;br /&gt;Đầu bạc giang san thù chửa trả,&lt;br /&gt;Long tuyền mấy độ bóng trăng soi.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;    &lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);font-size:130%;" &gt;Bản dịch của Phan Kế Bính&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Việc đời bối rối tuổi già vay,&lt;br /&gt;Trời đất vô cùng một cuộc say.&lt;br /&gt;Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,&lt;br /&gt;Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.&lt;br /&gt;Vai khiêng trái đất mong phò chúa,&lt;br /&gt;Giáp gột sông trời khó vạch mây.&lt;br /&gt;Thù trả chưa xong đầu đã bạc,&lt;br /&gt;Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Neitcouq mạn phép dịch lại bài thơ này, như một cách tưởng nhớ đến thầy của mình - người đang chiến đấu hàng ngày với căn bệnh hiểm nghèo tại bệnh viện Chợ Rẫy.  Cầu mong cho thầy chóng khỏe.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);font-size:130%;" &gt;Bản dịch của Neitcouq:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;Việc đời dang dỡ đã già sao ?&lt;br /&gt;Vũ trụ mênh mông thế cuộc nào.&lt;br /&gt;Được thời sĩ tốt làm nên chuyện&lt;br /&gt;Lỡ vận anh hùng nuốt hận đau.&lt;br /&gt;Phò chúa những mong vần thế cục&lt;br /&gt;Rửa binh nào kéo được sông trời.&lt;br /&gt;Nợ nước chưa đền đầu đã bạc&lt;br /&gt;Gươm mài còn sáng bóng trăng soi.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5656339365182177042?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5656339365182177042/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/thuat-hoai.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5656339365182177042'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5656339365182177042'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/thuat-hoai.html' title='Thuật hoài'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1981927413860906550</id><published>2010-10-10T22:22:00.000-07:00</published><updated>2011-04-25T00:53:49.587-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Tech'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><title type='text'>Vài tip nhỏ phòng giúp chống virus máy tính</title><content type='html'>Có nhiều bạn sử dụng máy tính sau 1 thời gian thấy máy chạy rất chậm, chương trình khởi động mất thời gian hoặc khi vận hành hay bị lỗi...Dùng phần mềm quét virus để kiểm tra thì phát hiện cả ngàn con. Quét đi quét lại nhiều lần vẫn không hết. Nhiều trường hợp nghiêm trọng phải cài lại máy. Nói chung là rất tốn thời gian và công sức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình đưa ra đây vài tip nhỏ, hy vọng sau khi đọc xong mọi người có thêm 1 chút ít kinh nghiệm trong việc phòng chống virus cho máy tính của mình. Đây chỉ là những tip đơn giản dành cho những ai không hiểu nhiều lắm về máy tính, dân pro thì khỏi bàn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 0, 0);font-size:130%;" &gt;Các nguồn lây lan chủ yếu:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có nhiều kịch bản để virus xâm nhập vào máy tính của bạn, mình chỉ liệt kê ra đây 1 số phương thức lây lan chủ yếu, xếp loại giảm dần theo mức độ thường gặp :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ Qua các phần mềm gởi nhận message: Yahoo, Google talk, Skype ...&lt;br /&gt;2/ Qua USB&lt;br /&gt;3/ Qua các trang web đen, các trang chia sẻ, download keygen, phần mềm bất hợp pháp. Về bản chất là 1 đường link chứa link virus, troyan, worm giống như phương thức 1.&lt;br /&gt;4/ Qua việc cài đặt các phần mềm không rõ nguồn gốc, các bản vá, key gen dùng để bẻ khóa các phần mềm bất hợp pháp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi đã biết được các nguồn lây lan chủ yếu của virus, việc phòng chống thực sự không có gì "huyền bí" cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(102, 0, 0);font-size:130%;" &gt;Phòng chống:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều kiện tiên quyết là máy tính của bạn phải có một anti virus software &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;chạy thường trú và có khả năng update thường xuyên&lt;/span&gt;. Hai yêu cầu này giúp chương trình duyệt virus bảo vệ máy tính của bạn mọi lúc mọi nơi và đồng thời nhận dạng được những dòng virus mới nhất..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sau đây là cách phòng ngừa tương ứng với từng kịch bản vừa nêu ở trên:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ Tuyệt đối &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;không click vào những đường link lạ trên cửa sổ messenger&lt;/span&gt;. Làm thế nào để phân biệt được link lạ với link không lạ ? Câu trả lời rất đơn giản, link lạ nghĩa là link vào những website không quen thuộc. Bạn có thể phân loại dựa vào kinh nghiệm lướt net và trực giác của mình. Trường hợp vẫn muốn lick vào (người ta hay chết vì tính hiếu kỳ), có thể có 2 cách giải quyết:&lt;br /&gt;- Xác nhận lại với người đã gởi message về đường link đó.&lt;br /&gt;-Surf gián tiếp qua 1 trang khác, chẳng hạn &lt;a href="http://translate.google.com.vn/"&gt;google translate&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Trước khi cắm bất kỳ 1 thiết bị ngoại vi nào vào máy tính thông qua cổng usb, đảm bảo rằng phần mềm chống virus của máy vẫn đang chạy. Sau khi cắm vào, tốt nhất nên dùng phần mềm chống virus đó quét 1 lần trên ổ đĩa vừa cắm vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Tuyệt đối không bao giờ double click lên ổ đĩa ubs để truy cập vào các thư mục bên trong nó&lt;/span&gt;. Thay vào đó làm ơn hãy duyệt thư mục bằng tiện ích explorer của Windows.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Không nên vào các trang web đen, các trang chia sẻ software lạ. Trường hợp bắt buộc phải download software hay tài liệu, tốt nhất là vào những trang đã được biết đến rộng rãi, có nhiều thành viên và có độ tin cậy. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Trước khi download, nên đọc 1 lần qua các comment bên dưới&lt;/span&gt;. Điều này thật sự hữu ích vì nó có khả năng giúp bạn phát hiện link có virus nếu như ai đó đã phát hiện và gởi comment cảnh báo cho những người sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4/ Một vài người có nhu cầu down những phần mềm thương mại có chứa các bản vá (patch) hoặc file keygen tạo key để crack. Trong những bản patch hay keygen này rất có khả năng kèm theo virus. Trường hợp bất khả kháng, hãy nhớ rằng &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;chỉ nên download ở những trang chia sẻ có độ tin cậy cao và đọc kỹ comment của những người trước&lt;/span&gt;. Một điều tối quan trọng là phải bảo đảm khi cài đặt, antivirus của bạn đang chạy thường trú và đã update dữ liệu virus mới nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Chống ?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dĩ nhiên đó là điều chẳng ai muốn. Nhưng rồi cũng có 1 lúc nào đó máy tính của bạn thực sự bị virus xâm nhập cho dù bạn đã thực hiện hết tất cả những phương thức phòng ngừa nêu trên. Làm gì được nữa, giặc tới nhà thì đánh thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1/ Hãy &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;update ngay antivirus của bạn để nó cập nhật dữ liệu mới nhất&lt;/span&gt;. Tiến hành quét. Khởi động và quét lại lần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Nếu vẫn còn ? Antivirus của bạn mặc dù không thể duyệt hết nhưng ít ra nó sẽ nhận biết được tên của con virus. &lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Hãy search trên google để có thông tin về con virus này&lt;/span&gt;. Rất có thể bạn sẽ có được thông tin về cách hóa giải nó bằng tay (không phải diệt tự động) hoặc là antivirus nào có thể diệt được nó. Nếu dòng virus không quá mới, bạn hầu như sẽ tìm được phương pháp diệt chúng khi search trên google.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gợi ý nhỏ: với những virus xuất phát từ Vietnam, BKAV duyệt rất tốt. Thường thì BKIS có thể tung ra bản update để diệt virus chỉ sau khi nó vừa xuất hiện 1-&amp;gt;3 ngày. Những virus từ nước ngoài thì ngược lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn có thể xem &lt;a href="http://anti-virus-software-review.toptenreviews.com/v2/"&gt;link này&lt;/a&gt; để biết các antivirus được xếp loại như thế nào, qua đó có thể lựa chọn cho mình antivirus thích hợp. Bản thân tôi thích dùng NOD32 vì tính gọn nhẹ và tốt rất ít bộ nhớ của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Chỉ dành cho các Eva: nếu bạn thực sự vô phương với con virus khó chịu đang ở trong máy sau khi đã đọc là làm theo những tip của bài viết này ? Hãy tóm ngay 1 anh chàng IT nào gần nhất ! Tôi chưa thấy một gã IT nào vừa thiếu galant vừa không mê gái cả ;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1981927413860906550?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1981927413860906550/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/tai-tip-nho-phong-giup-chong-virus-may.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1981927413860906550'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1981927413860906550'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/tai-tip-nho-phong-giup-chong-virus-may.html' title='Vài tip nhỏ phòng giúp chống virus máy tính'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-56779450878136795</id><published>2010-10-08T19:32:00.000-07:00</published><updated>2010-10-08T20:28:57.823-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Nobel hòa bình</title><content type='html'>Nobel hòa bình luôn là giải thú vị nhất trong tất cả các giải Nobel được trao hàng năm.Năm ngoái khi tổng thống Mỹ vừa mới đắc cử Barack Obama nhận giải này, đã có nhiều chỉ trích cho rằng ông chưa làm gì để xứng đáng với giải thưởng đó. Mình có viết 1 entry nho nhỏ và cho rằng đó là &lt;a href="http://neitcouq.blogspot.com/2009/10/nobel-cho-obama-tu-anh-cuoc-en-khich.html"&gt;sự đánh cuộc&lt;/a&gt; của Nobel Committee.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nobel năm nay cũng thú vị không kém khi nó gây ra 1 làn sóng tranh cãi dữ dội (ít nhất là về phía nhà nước Trung Quốc) vì được trao cho 1 nhà bất đồng chính kiến nước này, ông Lưu Hiểu Ba - người đang thọ án 11 năm tù vì mang tội chống phá lật đổ nhà nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung Quốc với dân số đông nhất thế giới, với niềm tự hào đã đóng góp những phát minh quan trọng cho sự phát triển của nhân loại, từ lâu vẫn mong mõi ai đó sẽ đem về cho quốc gia giải Noble đầu tiên. (Đã có những giải Nobel trao cho người Trung Hoa, nhưng không phải quốc tịch Trung Quốc). Vậy mà giải Nobel đầu tiên của người Trung Quốc này (mặc dù không phải là giải Nobel khoa học như họ mong muốn, nhưng dù sao cũng là giải Nobel) lại đưa họ vào thế phải uống một chén đắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Liu Xiaobo is a convicted criminal sentenced to jail by Chinese justice. His acts are in complete contradiction to the purpose of the Nobel Peace Prize&lt;/span&gt;" - CNN dẫn lời &lt;a href="http://edition.cnn.com/2010/WORLD/asiapcf/10/08/china.nobel.react/index.html?hpt=T2"&gt;Mã Triều Húc&lt;/a&gt;.  Bắc Kinh gọi đây là "Sự phỉ báng", chỉ có điều không biết phỉ báng cái gì, phỉ báng TQ hay phỉ báng giải Nobel.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Truyền thông trong nước thì không thấy giật title theo &lt;a href="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/201041/20101007211549.aspx"&gt;kiểu thông thường&lt;/a&gt;, chỉ thấy các title theo kiểu: "&lt;a href="http://www.sggp.org.vn/thegioi/2010/10/239674/"&gt;Trung Quốc phản đối...&lt;/a&gt;".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thử đặt giả thuyết một nhà bất đồng chính kiến nào đó của nước mình đoạt giải Nobel ngay khi vừa bị nhốt vào tù vì tội "Chống phá lật đổ chính quyền", quả là một tình huống éo le nhưng xác suất không hề nhỏ nhỉ ?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-56779450878136795?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/56779450878136795/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/nobel-hoa-binh.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/56779450878136795'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/56779450878136795'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/nobel-hoa-binh.html' title='Nobel hòa bình'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-7956552620124092528</id><published>2010-10-07T00:33:00.000-07:00</published><updated>2010-10-07T00:44:12.782-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Nhớ NT</title><content type='html'>&lt;table style="width: auto;" align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com.vn/lh/photo/aKyKII19NwUtubKpvmqDxw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TK13eUZ4tdI/AAAAAAAAA8c/GrKw43hOgXE/s800/IMG_0026.JPG" width="600" height="800" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com.vn/neitcouq/NhaTrang?feat=embedwebsite"&gt;Nha Trang&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mình thích con đường này. Bé Uyên bảo cái tháp xấu hoắc. Nhưng mình nghĩ không có cái tháp, con đường sẽ đơn điệu lắm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự nhiên thấy nhớ Nha Trang. Nhớ con đường Trần Phú trải dài theo bờ biển đầy nắng. Nhớ buổi sáng sôi động trong quán cafe Bốn Mùa với tách cafe đậm đà hương vị miền Trung mà Sài Gòn không dễ gì tìm được. Nhớ nước biển xanh trong giữa trời mùa hạ. Nhớ cát trắng mịn màng như làn da của thiếu nữ non tơ. Nhớ buổi tối một mình lang thang giữa con đường tĩnh lặng, chợt thèm biết mấy chút hơi ấm từ bàn tay bé nhỏ của ai kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ cả cái đám xe ôm láu cá, chuyên dàn cảnh lừa lấy tiền của khách du lịch. Chút xíu nữa là mình trở thành nạn nhân thứ xxx của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng chả thèm nhớ Vinpearl. It's just for children !.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình yêu cái thành phố bé nhỏ này mất rồi. Yêu ngay từ lần gặp đầu tiên. Yêu như thể mình yêu một người con gái vậy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-7956552620124092528?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/7956552620124092528/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/nho-nt.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7956552620124092528'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7956552620124092528'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/nho-nt.html' title='Nhớ NT'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TK13eUZ4tdI/AAAAAAAAA8c/GrKw43hOgXE/s72-c/IMG_0026.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1115148169591881616</id><published>2010-10-04T09:28:00.000-07:00</published><updated>2010-10-04T10:38:38.466-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Bất nhân !</title><content type='html'>Lúc tối có comment mấy dòng trên blog của TS &lt;a href="http://nguyenxuandien.blogspot.com/2010/10/ong-duong-trung-quoc-pr-cho-ai-nam-lac.html"&gt;Nguyễn Xuân Diện&lt;/a&gt; nhưng không vượt qua được sự "kiểm duyệt" của bác ấy. Thôi thì viết lên đây vài dòng, coi như là để ghi nhớ vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện về bộ phim Lý Công Uẩn - Đường tới thành Thăng Long tưởng thế là xong, coi như không nói nữa. Tuy nhiên mới đây, trả lời phỏng vấn tờ SGGP, nhà sử học Dương Trung Quốc đã có đôi lời phát biểu vô tình "khoấy động dân tình", kéo theo 1 loạt entry phản đối của các &lt;a href="http://nguyenxuandien.blogspot.com/2010/10/phai-chang-ong-duong-trung-quoc-nhuom.html"&gt;blogger&lt;/a&gt;. Ngay cả nhà văn - blogger "hiền hậu" Nguyễn Quang Lập cũng có &lt;a href="http://quechoablog.wordpress.com/2010/10/04/bac-tung-qu%E1%BB%9B-noi-chi-r%E1%BB%A9a-he/"&gt;entry&lt;/a&gt; lên tiếng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra, ở một khía cạnh ít cực đoan hơn, có thể hiểu những lời của bác DTQ như là 1 cách thể hiện sự cảm thông cho những người tiên phong làm phim về đề tài lịch sử ở VN. Lần đầu tiên làm một bộ phim lịch sử trong bối cảnh thiếu thốn cả về phim trường, biên kịch, đạo diễn, diễn viên, phục trang...và thậm chí là những khảo cứu nghiêm túc về bối cảnh lịch sử mà bộ phim diễn ra thực sự là một thách thức lớn. Tuy nhiên, sự thông cảm và "xề xòa" không đúng chổ của bác DTQ, tôi cho rằng sẽ dẫn đến sự dễ dãi. Sự dễ dãi trong văn hóa là 1 điều hết sức nguy hiểm. Đáng lẽ ra trong 1 thời điểm nhạy cảm thế này, bác DTQ, với tư cách là 1 nhà sử học, 1 đại biểu quốc hội không nên có những phát biểu như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản thân tôi cho rằng, nó đơn giản là một cách nhìn nhận vấn đề của một cá nhân. Mà đã là một cách nhìn chủ quan của một ai đó, có thể ta đồng tình, có thể không. Nếu không đồng tình, chúng ta có quyền phản biện. Xin lưu ý là phản biện trực tiếp trên chính những luận điểm mà chúng ta không đồng tình đó, chứ không phải dùng những thủ thuật ngụy biện không nên dùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là một tiến sĩ, tôi nghĩ bác NXD hơn ai hết hẳn phải phân biệt đâu là tranh luận có văn hóa, đâu là &lt;a href="http://tuanvannguyen.blogspot.com/2010/05/thoi-nguy-bien-o-nguoi-viet.html"&gt;ngụy biện trong tranh luận&lt;/a&gt;. Nếu chỉ vì những phát biểu của bác DTQ "đi ngược" lại ý kiến số đông  mà cho xuất bản &lt;a href="http://nguyenxuandien.blogspot.com/2010/10/mo-ho-so-ve-ong-duong-trung-quoc.html"&gt;1 loạt các entry&lt;/a&gt; có ý đã phá tư cách cá nhân là không công bằng, nếu không muốn nói là bất nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể hiểu tâm lý bài Trung hiện tại đang hiện hữu trong nhiều người Việt Nam, trong đó có không ít  các nhân sĩ trí thức.  Nhưng nếu không tỉnh táo, chúng ta rất dễ bị cuốn vào vòng xoáy đó, thấy cái gì liên quan một tý đến Trung Quốc cũng bài bác, dần đà dẫn đến cực đoan, mù quán. Chẳng hạn như &lt;a href="http://nguyenxuandien.blogspot.com/2010/09/nhuc-qua-giua-thu-o-minh-ma-no-chui.html"&gt;entry &lt;/a&gt;&lt;a href="http://nguyenxuandien.blogspot.com/2010/09/nhuc-qua-giua-thu-o-minh-ma-no-chui.html"&gt;này&lt;/a&gt;, sao lai đổ thừa cho Trung Quốc ? Từ "khách" trong "khách Việt" làm thế nào mà có thể hiểu nó một cách thô thiển trong mối tương quan "chủ - khách" ? Nếu bớt cực đoan đi, hiểu nó theo nghĩa của chữ khách trong "khách giang hồ", "khách (Việt) thập phương" thì có vấn đề gì để nói ? Huống hồ nó là một câu đối chữ Nôm - chữ của ông cha mình, chứ có phải chữ của "người ta" đâu ? Hay bác tiến sĩ ở viện Hán Nôm vì lo cho vận nước quá nên nhìn đâu cũng thấy nguy cơ ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bất cứ tình huống nào, người tri thức cũng nên giữ sự lương thiện tri thức. Ngòi bút có sứ mạnh "đâm mấy thằng Tây bút chẳng tà" nhưng nếu sử dụng nó một cách phóng túng, bất cẩn, có thể "đâm ngược" lại người mình. Đó sẽ là một sai lầm không gì có thể bù đắp.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1115148169591881616?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1115148169591881616/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/bat-nhan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1115148169591881616'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1115148169591881616'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/10/bat-nhan.html' title='Bất nhân !'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-1668076375009019157</id><published>2010-08-29T23:11:00.000-07:00</published><updated>2010-08-30T09:21:28.807-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Suy ngẫm'/><title type='text'>Đôi dòng cho nhóc...</title><content type='html'>Nhận được tin nhắn offline của nhóc. Chắc là nhóc đang buồn lắm, đang cô đơn lắm. Chẳng biết có chuyện gì với nhóc nữa, nhưng rõ ràng là chuyện không bình thường. Nhóc luôn có những chuyện không bình thường. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhóc bảo, nhóc cảm ơn vì đã chấp nhận nhóc như một người bình thường. Anh bật cười vì dòng tin nhắn đó. Nhóc có gì không bình thường cơ chứ? Nhóc  là một cô gái có cá tính mạnh mẽ của một thằng con trai, nhóc có cái nhìn bướng bỉnh và thách thức với cuộc đời. Và vì nhóc là một cô gái, nên nhóc vẫn không lìa bỏ được sự yếu đuối rất bản năng của một người đàn bà: nhóc biết cô đơn và sợ hãi. Thằng con trai trong nhóc luôn dẫn dắt nhóc đi xa hơn bất kỳ một đứa con gái thông minh nào có thể đi được trong tư duy, trong nhận thức, trong cảm xúc... Đứa con gái trong nhóc sợ hãi và trốn tránh điều đó. Đó chính là vấn đề của nhóc, là ngọn nguồn của sự bất bình thường trong nhóc, là nỗi đau của nhóc, là bi kịch chưa hóa giải được của nhóc..Chỉ có vậy thôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhóc bảo nhóc cảm ơn vì đã không định biến tình cảm của hai anh em thành một thứ khác đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là thứ gì nữa hả nhóc, khi đó là thứ anh muốn cất giữ, vì đó là thứ trong sáng nhất mà anh có thể có, với nhóc. Nhóc biết không, có 2 thứ mà một người có thể tự tin sở hữu tuyệt đối, đó là tình máu mủ và tình bạn chân chính. Tình yêu thì không, mặt dù gần như cả thế giới này phát rồ lên vì nó, gắn cho nó mọi thứ quyền năng...Anh chỉ muốn là một lão gác cổng già trong lâu đài tính cách của nhóc. Còn nhóc, là tiểu thư đang ngự trong lâu đài ấy. Lão gác cổng trung thành thật sự mong cô chủ nhỏ có thể thoát khỏi lâu đài u ám ấy để ra ngoài kia với nắng và gió, với tiếng đời náo nức lăn. Một hôm nào nhớ lâu đài xưa, cô chủ nhỏ có thể ghé về thăm nó, cùng ông lão gác cổng già tội nghiệp ôn lại từng ngõ ngách của lâu đài, để nhớ, để quên, để thăng bằng, để rồi lại ra đi. Anh - lão già gác cổng trung thành chỉ có thể làm được cho nhóc đến thế...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 8, vì muốn thanh thản quên 1 vài điều, anh đã nghĩ rằng mình sẽ không viết những entry. Nhưng ngày cuối cùng của tháng 8, anh đã viết, vì muốn nói với nhóc điều này: rất lâu rồi, anh thương nhóc, như thương một đứa em trai.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-1668076375009019157?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/1668076375009019157/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/08/oi-dong-cho-nhoc.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1668076375009019157'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/1668076375009019157'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/08/oi-dong-cho-nhoc.html' title='Đôi dòng cho nhóc...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-7342811667757055776</id><published>2010-07-28T07:35:00.000-07:00</published><updated>2010-07-28T07:41:15.775-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Just4Me'/><title type='text'>Ký ức vụn...</title><content type='html'>Dạo ấy, chiều nào cũng lang thang ra cây cầu mới xây bắt qua con kênh Nhiêu Lộc, trên đường đi không quên mua thêm vài điếu jet. Rồi ngồi trên thành cầu tư lự nhả từng khói thuốc, rồi mơ về tương lại, rồi nghĩ về quá khứ. Rồi nhìn xuống dòng nước đục ngầu, rồi nhìn lên dòng người nhỏ bé đang hối hả ngược xuôi phía cây cầu Lê Văn Sỹ xa xa. Rồi thấy rõ mồn một dòng đời đang trôi đi đôi lúc nhất nhanh, đôi khi vô cùng chậm. Rồi buồn. Rồi lững thững về nhà khi tiếng chuông chùa buông từng hồi thong thả...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ thế hơn 2 tháng trời, không học không thi. Ngày cuối cùng, bạn bè còn ở trong phòng thi hý hoáy thì có đứa đã nhảy tàu về quê. Má hỏi thi cử thế nào, cười: dạ cũng được. Kỳ đó rớt hết. Trường gởi giấy báo về nhà, má điện vào, khóc. Nợ gần 30 tín chỉ. Sợ nhất là phụ nữ khóc, hứa với má sẽ ra trường đúng thời hạn. Hứa ẩu !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyết rời xa chiếc cầu bắt qua dòng kênh đen ngòm và tiếng chuông chùa buông từng hồi thong thả trong cái tấp nập của buổi chiều Sài phố tan ca, chuyển nhà ra ngoại thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra quận 2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa tránh được nỗi buồn bất định thì lại gặp phải những ngày vui thái quá. Tưởng quận 2 yên bình, ai ngờ còn đông vui hơn quận 3. Chủ nhật nào cũng tụ tập cả đám anh em bạn bè ở quán cafe Hồng Phát, lần nào tính tiền cũng cả trăm ngàn. Cafe hồi đó 6.000/ly chứ không phải 16.000/ly như bây giờ. Ngồi chán thì kéo nhau qua quán "Những người bạn" đối diện bia bọt. Rần rần lên thì chạy qua 68 matxa. Mấy đứa con gái trong Những người bạn và 68 quen hết trọi. Ăn chơi mát trời như vậy nên chẳng thằng nào còn tiền, học phí nhà gởi vào là đem chia cho anh em mỗi thằng một ít sống qua ngày với giao kèo khi nào cần hô lên một tiếng là trời sập cũng phải trả lại ngay. Kỳ nào cũng có tên trong danh sách sinh viên bị đình chỉ thi vì nợ học phí. May là trường dễ, chỉ cần trước giờ thi 5 phút chạy lên phòng đào tạo đóng tiền cầm cái biên lai là giám thị cho vào. Lần nào làm bài xong ký tên vào danh sách cũng để ý thấy nó bị gạch ngang bằng một đường rất thẳng - dấu hiệu xóa sổ dành cho bọn sinh viên chây ỳ học phí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chơi, nhưng cũng có học. Thực ra học cũng không nhiều, mà đa phần là tự học, không hiểu sao lẹt ẹt rồi cũng qua hết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cái sự học cũng nghiệt ngã lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phòng chật, mấy chiếc xe máy dựng ngoài trời, tối ngủ chỉ khóa cổng ngoài còn cửa phòng lúc nào cũng mở toang. Có hôm anh Bửu dắt chiếc xe của ảnh vào rồi khóa cổ lại đóng cửa ngủ, sáng ra anh Toại chửi cho một mớ vì cái tội ích kỷ. Từ đó xe bỏ hết ở ngoài. Dẫu vậy sợ mất nên không dám ngủ. Đêm nào cũng phim ảnh ti vi, cờ quạt cho đến lúc người ta ngủ hết còn lại một mình thì mới bắt đầu học bài. Đến 6h lúc mấy anh dậy đi làm hết thì mới lăn ra ngủ. Thương nhất là cái chiếu, lúc nào cũng có ít nhất một người nằm trên đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm thức ngày ngủ nên có khi cả tháng trời không lên lớp, bạn bè chả biết lấy một đứa. Quanh đi quẩn lại chỉ chơi với mấy thằng từ hồi ở KTX năm nhất. Lần nào làm đồ án cũng làm chung với thằng Đạo, cái thằng đạt kỷ lục sinh viên IT năm 3 không biết gõ tiếng Việt có dấu. Có lần 2 đứa làm chung đồ án, bảo nó đánh word, nó không biết làm thế nào để chuyển từ VNI sang TELEX. Chỉ nó chỉnh được rồi, nó ngồi mỗ như mỗ cò, ghét quá bảo thôi để tao type cho rồi, nhiệm vụ của mầy là ngồi đó nói tào lao cho tao đỡ buồn. Vậy mà 5 phút sau đã thấy nó ngáy khò khò, sáng dậy dụi mắt hỏi: mày gõ từ đêm qua tới giờ chưa xong hả ? Nghe thiệt muốn quánh gì đâu ! Có lần nó làm đồ án chung với thằng Trí. Nó qua nhà thằng Trí ở 2 ngày rồi về, mặt mày bơ phờ. Hỏi: đồ án mày làm xong hết chưa ? Nó cười: tao coi hết phim sex lưu hành ở VN rồi...Chả là nhà thằng Trí có ổ đĩa 80G chứa toàn phim sex (hồi đó có được ổ 80G là VIP lắm rồi), nó hay khoe nên mấy thằng con trai trong lớp ai cũng biết. Mà sở thích của thằng Đạo, mình hay nói đùa, chính là hút thuốc lá coi phim sex...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-7342811667757055776?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/7342811667757055776/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/ky-uc-vun.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7342811667757055776'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7342811667757055776'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/ky-uc-vun.html' title='Ký ức vụn...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-7257120820484544698</id><published>2010-07-21T08:11:00.000-07:00</published><updated>2010-07-21T08:39:49.569-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Just4Me'/><title type='text'>Cái kon Vợ mầy Huy !</title><content type='html'>&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Vậy là bạn Huy nó sắp lấy vợ.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Vậy là sau này có chán nhà chán cửa chán người chán đời cũng không còn chỗ nào cho mình xách ba lô tá túc cả tháng nữa.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Vậy là sau này mất nhiều nhiều kèo nhậu ...miễn phí. Dạo trước có thằng kon éo biết nhậu nhẹt nhưng lâu lâu buồn buồn lại mua bia mua mồi về hý hoáy làm một mình, làm xong kêu một đám giang hồ tới nhậu, nhậu xong đám giang hồ thằng thì lăn ra ngủ, thằng thì bỏ về, bỏ cho thằng kon tự dọn dẹp nhà cửa, lau rửa chén bát...Giờ thì thằng kon hết buồn rồi, mà có buồn chắc cũng không còn tổ chức ăn nhậu.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Vậy là nửa đêm say rượu, mất đi một đứa có thể gọi điện kêu đầu dậy nói chuyện bất kể giờ giấc.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Vậy là sau này đi nhậu, chẳng có đứa nào kèm về nhà vào lúc 1,2h sáng.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;Ak! Cái con ...vợ mầy Huy (mặc dù cái con vợ của nó cũng là bạn cùng lớp với mình, hi hi)!&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0);font-size:180%;" &gt;&lt;br /&gt;Update:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình và bạn Trọng hẹn nhau Chủ nhật tuần này sẽ dợt vài bài hát. Nhân dịp đám cưới bạn Huy, mình sẽ tổ chức 1 live show nho nhỏ có tên gọi :"QT và những người bạn".&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Bạn Trọng đăng ký bài Tuổi hồng thơ ngây :D (Note: mình đã khuyên bạn Trọng là nếu mầy hát bài đó thằng Huy nó sẽ không cho mầy mượn tiền nữa, tệ hơn nó sẽ đòi lại hết số tiền đã cho mày mượn, nhưng bạn Trọng không nghe, nói hát bài đó mới hợp tâm trạng của bạn Trọng)&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Bạn Nghị bảo nếu bạn Nghị bay vào được, bạn Nghị sẽ hát bài Không tên cuối cùng của Vũ Thành An, bạn Trọng sẽ đích thân đệm đàn cho bạn Nghị.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Bạn Tiến sẽ trình bày ca khúc rất ư là rát rưởi của Lưu Chí Vỹ: Người ấy và tôi em phải chọn.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Sau đó "Hội những người thất tình bạn Sương" sẽ hợp ca 1 bài vô cùng rát rưởi khác: Cô ấy chọn anh không chọn tôi. Mình nghĩ chắc sẽ thiếu Mic ;))&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Chương trình sẽ tiếp tục theo hướng nào thì còn tùy theo độ cồn lúc đó ở mỗi người. Các bạn sẽ thống nhất đi sớm trước 1 tiếng. Tới lúc làm lễ thành hôn có đứa nôn mửa là vừa.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Sẽ tiếp tục update nếu có phát kiến nào mới hơn.&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-7257120820484544698?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/7257120820484544698/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/vay-la-ban-huy-no-sap-lay-vo.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7257120820484544698'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/7257120820484544698'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/vay-la-ban-huy-no-sap-lay-vo.html' title='Cái kon Vợ mầy Huy !'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-6810335805904102733</id><published>2010-07-18T20:41:00.001-07:00</published><updated>2010-07-18T20:41:50.308-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Sql'/><title type='text'>DataSet vs DataReader</title><content type='html'>Here're some useful links about comparing the difference (including advanted and disadvanted) between DataSet vs DataReader and also some methods use to convert between them.&lt;br /&gt;http://articles.sitepoint.com/article/dataset-datareader&lt;br /&gt;http://www.c-sharpcorner.com/UploadFile/arnoldpark/SQLDataReaderVSDataSet11302005011454AM/SQLDataReaderVSDataSet.aspx&lt;br /&gt;http://authors.aspalliance.com/stevesmith/articles/convertReadertoSet.asp&lt;br /&gt;http://stackoverflow.com/questions/510153/best-method-for-populating-dataset-from-a-sqldatareader&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-6810335805904102733?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/6810335805904102733/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/dataset-vs-datareader.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6810335805904102733'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/6810335805904102733'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/dataset-vs-datareader.html' title='DataSet vs DataReader'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5635824217774301197</id><published>2010-07-16T00:29:00.000-07:00</published><updated>2010-07-16T00:42:50.273-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='NET'/><title type='text'>No persister for...</title><content type='html'>Okie, this error message easily occurs when you're working with NHibernate.&lt;br /&gt;If you show this message, try this:&lt;br /&gt;1/Right click your mapping file (your-mapping-file.hbm.xml)&lt;br /&gt;2/Select Properties&lt;br /&gt;3/Change "Build Action" property to "&lt;span style="color: rgb(51, 51, 255); font-weight: bold;font-family:lucida grande;" &gt;Embedded Resource&lt;/span&gt;"&lt;br /&gt;Hope this help !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5635824217774301197?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5635824217774301197/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/no-persister-for.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5635824217774301197'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5635824217774301197'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/no-persister-for.html' title='No persister for...'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-9000022760836863038</id><published>2010-07-13T22:44:00.000-07:00</published><updated>2010-07-13T22:48:36.721-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Just4Me'/><title type='text'>Violent &amp; Peaceful</title><content type='html'>&lt;table style="width: auto;" align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com.vn/lh/photo/H1nMHLcNyYcHrRmY-oS0FCkTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TD1OUXuuqPI/AAAAAAAAA5o/5l1DFZtZjSQ/s400/IMG_0110-1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com.vn/neitcouq/NeitcouqSBlog?authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq's blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: center; color: rgb(51, 51, 255);"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nha Trang - 10/7/2010&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-9000022760836863038?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/9000022760836863038/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/violent-peaceful.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9000022760836863038'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9000022760836863038'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/violent-peaceful.html' title='Violent &amp; Peaceful'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TD1OUXuuqPI/AAAAAAAAA5o/5l1DFZtZjSQ/s72-c/IMG_0110-1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-9186133143825519247</id><published>2010-07-07T08:38:00.000-07:00</published><updated>2010-07-07T08:53:30.805-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Just4Me'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Viết lách'/><title type='text'>Bên kia sông</title><content type='html'>&lt;table style="width: auto;" align="center"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com.vn/lh/photo/dG-QQZbj0opIAEVE3MBzxykTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TDSep0lBK0I/AAAAAAAAA5Q/uyJIRu6rekI/s400/4.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family: arial,sans-serif; font-size: 11px; text-align: right;"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com.vn/neitcouq/NeitcouqSBlog?authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq's blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Cô qua thăm anh. Lần nào cũng vậy, anh chỉ hẹn cô ở mỗi quán cafe cũ, vẫn chọn chiếc bàn cũ sát gờ đá nhô ra mặt sông. Mỗi lần qua cô đều báo trước anh vài mươi phút, và lần nào anh cũng bảo cô chờ anh ở chổ cũ. Ấy vậy mà khi cô tới, đã thấy anh ngồi đó, đúng chiếc bàn đó, đôi mắt xa xăm hướng vào một nơi nào đó phía bên kia con sông. Đôi lần cô muốn đổi chổ, nhưng chẳng khi nào cô đến trước anh. Riết rồi cũng thành quen, cô cũng thích chiếc bàn đó, thích vòm đá đó, thích cái cảm giác chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm ngay vào dòng sông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thường thì mỗi lần gặp nhau, cô lại có một chuyện gì đó để thao thao bất tuyệt kể với anh. Hôm thì chuyện một anh chàng làm cùng công ty bổng dưng nỗi hứng tặng cho phòng cô mỗi người một bông hồng, riêng cô được tới hai bông, hôm thì con chó Nhật của nhà hàng xóm qua chơi khi về tha luôn cả chùm chìa khóa, báo hại cô phải đi làm trễ...Đại loài những chuyện rất trời ơi mà chỉ cô mới có, và chỉ anh mới kiên nhẫn ngồi nghe. Nhưng hôm nay họ im lặng. Không phải vì cô hết chuyện, lúc nãy trên đường qua đây, cô đã thử nhớ lại một vài chuyện vui vui gần đây nhất để kể anh nghe. Thậm chí cô còn bật cười một mình khi nghĩ tới cảnh anh chăm chú lắng nghe cô nói với thái độ rất nghiêm túc, đôi lúc còn gật gật đầu khích lệ để rồi đến cuối cùng, anh lại bảo cô là đồ dở hơi kể toàn chuyện nhảm ! Ấy là anh trêu cô, nhưng cô vẫn thích thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay cô biết anh không vui, cô không muốn kể những câu chuyện cô dự định dành cho anh. Thay vào đó, cô hỏi anh tại sao không một lần anh hẹn cô ở bên kia sông, tại sao cứ mãi là cái quán này. Anh bảo anh không thích qua sông, bên đó chỉ có sự ồn ào và phù phiếm. Anh bảo nếu anh qua sông lúc này, anh phải mang theo cả những nỗi buồn của mình. Anh chỉ cho cô chiếc xà lan chở cát đang trôi nặng nề trên dòng sông, anh bảo nỗi buồn của anh còn nặng hơn cát, nó chất đầy một xà lan như vậy, và nếu nó gặp phải một cơn gió, nó sẽ nặng thêm, nặng thêm và chìm nghỉm dưới dòng sông sâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô hỏi anh về người ấy. Anh bảo người ấy đã bay mất rồi. Anh bảo người ấy là một cơn gió lạ, cô cũng là một cơn gió lạ. cô là một cơn gió nghịch mùa, thỉnh thoảng vượt sông về thăm anh. Anh bảo hầu hết phụ nữ đều có thiên hướng trở thành một cơn gió lạ của một người đàn ông nào đó. Rồi chỉ ra dòng sông, anh bảo chẳng ai tắm được trên đó hai lần, cũng như những cơn gió, chẳng bao giờ có thể thực sự trở về, cho dù anh có đợi chờ, cho dù người đó có là cơn gió nghịch mùa thích vượt sông như cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi anh xoay người, đặt nhẹ lên cô môi một nụ hôn. Một nụ hôn rất nhanh, nhanh đến mức cô không kịp bất ngờ, không kịp nhắm mắt, không kịp thể hiện sự từ chối hay hưởng ứng. Lúc cô lấy lại được bình tĩnh thì anh đã đứng dậy, nói với cô mà mắt vẫn nhìn sang bên kia dòng sông. Anh bảo hôm nay anh sẽ đưa cô về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là nụ hôn đầu tiên anh dành cho cô. Đó cũng là nụ hôn cuối cùng anh để lại phía bên này con sông cùng với những nỗi buồn chất đầy một xà lan. Giờ thì cô hiểu, thì ra mỗi lần ngồi ở đây chờ cô, anh đã không nhìn qua bên kia con sông, anh chỉ nhìn vào dòng nước. Anh đã cố tìm một nơi nào đó đủ sâu để trút bỏ chiếc xà lan của mình, trên dòng sông đang chảy rất chậm kia...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-9186133143825519247?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/9186133143825519247/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/from-neitcouqs-blog-co-qua-tham-anh.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9186133143825519247'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/9186133143825519247'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/from-neitcouqs-blog-co-qua-tham-anh.html' title='Bên kia sông'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TDSep0lBK0I/AAAAAAAAA5Q/uyJIRu6rekI/s72-c/4.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-4427192436447276604</id><published>2010-07-04T23:11:00.000-07:00</published><updated>2010-07-04T23:18:11.767-07:00</updated><title type='text'>New project: iPortfolio</title><content type='html'>1/ Time frame: 3 moths&lt;br /&gt;- July -&gt; Sep&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2/ Resource:&lt;br /&gt;-Cuong Tran&lt;br /&gt;-Tien Nguyen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3/ Tech Requirements&lt;br /&gt;-SharePoint 2007&lt;br /&gt;-SharePoint Designer - Plug-in MS Office 2007: Edit Master Page, ASPX page&lt;br /&gt;-VS Extension 2008 (SDK): Deployment &lt;br /&gt;-Web Part&lt;br /&gt;-ComponentArt 2010&lt;br /&gt;-.Net FrameWork&lt;br /&gt;-SSRs (MS Reporting Services)&lt;br /&gt;4/ Goodluck !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-4427192436447276604?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/4427192436447276604/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/new-project-iportfolio.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4427192436447276604'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/4427192436447276604'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/new-project-iportfolio.html' title='New project: iPortfolio'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-884735245392939563</id><published>2010-07-03T19:44:00.000-07:00</published><updated>2011-11-07T01:29:18.133-08:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Lê Thái Hoàng Kim</title><content type='html'>Đang giữa trận Đức - Arghentina, thằng Đạo còn gọi cho mình:&lt;br /&gt;-Chữ thái trong tiếng Việt có nghĩ là gì hả mầy ?&lt;br /&gt;Phải mất một hồi vòng vo diễn giải, dẫn từ thái thượng hoàng về tới thái dương rồi đến thái tổ, thái miếu...  thằng trời đánh đó mới tạm tha cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Mầy thấy cái tên Lê Thái Hoàng Kim thế nào ?&lt;br /&gt;-Cũng ...bình thường. Tên của đứa nào vậy ?( thú thật trong đầu mình nghĩ tới con bạn gái mới của nó )&lt;br /&gt;-Tên của tao, tao muốn đổi tên !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ ơi ! nhỏ giờ chỉ thấy cha mẹ đặt tên rồi đổi tên cho con, chứ to đầu như nó rồi mà bổng có hứng thay tên đổi họ, mình mới thấy lần đầu. Nghĩ cũng vui vui, mình liền trêu nó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ngoài hiệu sách có bán cuốn Đặt tên cho con. Mầy mua về đọc đi, xem thử có cái tên nào hay hay không. Nói chung 1 cái tên hay đọc lên phải thuận tai, không chỏi quá cũng không phô quá, không nặng quá cũng không nhẹ quá, trai thì phải có âm vực mạnh mẽ, gái thì phải nghe du dương. Đó là chưa kể nếu gặp phải các cụ ngày xưa sính chữ nho, họ còn chiết tự xem nó thuộc bộ nào, gồm những chữ gì, có dễ viết hay không, bộ chữ đó có đẹp, có vượng cách hay không...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy là mình nổ chơi cho vui, ai ngờ nó trả thiệt tình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Tao tra sách rồi, tên của tao được có 1 điểm à. Cái tên Lê Thái Hoàng Kim sách bảo được 6 điểm. Tao thích cái tên Kim. Tao mệnh Thủy, Kim sinh thủy, rất tốt !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời ơi, ngươi ta Nguyễn Kim đi bán đồ điện máy, nó Hoàng Kim chắc đi bán cà rem quá ! Trót phóng lao nên phải theo lao, mình chém gió luôn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ờ, Cái tên Xuân Đạo không được hay cho lắm. Xuân Đạo - con đường mùa xuân - đẹp nhưng bằng phẳng quá ! Mày mà cứ giữ cái tên này, mày cả đời an nhàn chẳng phải lo nghĩ gì nhưng rốt cuộc cũng chỉ có vậy à. Nếu mầy muốn làm cái gì đó to tát, muốn định danh mày trong cuộc đời thì phải tìm cái tên khác đi thôi. Mày thử xướng lên cái tên Trần Hưng Đạo, Võ Nguyên Giáp xem nào, cứ như là có trăm vạn hùng binh đứng sau cái tên ấy vậy. Rồi Mai Chí Thọ, Lê Đức Anh, Hà Huy Tập, Đồng Sĩ Nguyên, rồi Chu Huy Mân, Văn Tiến Dũng...(mình biết nó khoái mấy vị này lắm). Mày thấy chưa, đọc lên thôi là đã thấy không tầm thường rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ờ, tao cũng thấy thế, rồi Đặng Thành Tâm, Đoàn Nguyên Đức, đọc lên là thấy Đô la đầy nhà rồi !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;He he, lộ tẩy rồi nhé, thì ra mầy tính bỏ cái tên cha mẹ đặt ra để tự đặt một cái tên khác nhằm mưu cầu ...USD, sao mầy không đọc cả Bill Gates với Steve Jobs luôn đi hả thằng điên kia ? Nghĩ vậy nhưng hông nói vậy, tính mình là mình rất khoái chơi trò xúi trẻ con ăn cứt gà lắm, hi hi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ờ đổi đi ! Ngay cả Bác Hồ kia cũng năm lần bảy lượt đổi tên, từ Nguyễn Sinh Cung tới Nguyễn Tất Thành rồi Nguyễn Ái Quốc và cuối cùng tới Hồ Chí Minh mới có thể lưu danh. Vậy mà cũng chỉ mới có thu được 1 nữa giang san kìa ! Mầy nên chịu khó nghĩ thêm, nghĩ ra cái nào hay hay nói tao biết tao kiểm duyệt cho.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Ờ, được được, vậy hen !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó cúp máy rồi mà mình vẫn cứ buồn cười. Nếu một ngày nào đó bổng dưng thay vì gọi nó là Đạo, mình phải kêu 1 cái tên lạ hoắc nào đó kiểu như Lệnh Hồ Sung đi nhậu chứ mầy hay Dương Quá ơi đi kiếm thần tiên tỉ tỉ hok, hi hi, hổng biết lúc đó ông trời có sập không nữa. Trời thì chắc là khó sập, nhưng thằng điên này dám nó đổi tên thiệt lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tự nhiên mình cũng muốn đổi tên: Vi Tiểu Bảo hay Trần Quán Hy nhỉ? Có cái tên nào mà mới đọc lên đã thấy cả đoàn chân dài phía sau hok ta ?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-884735245392939563?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/884735245392939563/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/ang-giua-tran-uc-arghentina-thang-ao.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/884735245392939563'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/884735245392939563'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/07/ang-giua-tran-uc-arghentina-thang-ao.html' title='Lê Thái Hoàng Kim'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-5219880830449715802</id><published>2010-06-30T09:04:00.000-07:00</published><updated>2010-07-01T04:00:17.784-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Poem'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Wonder'/><title type='text'>Vĩnh biệt tháng 6</title><content type='html'>&lt;table style="width:auto;" align="center"&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com.vn/lh/photo/LwkMd48bo27WRHc-clsq8ikTOpKcY6ysOUVm3A50IVw?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TCttDdHoquI/AAAAAAAAA5A/QZT2tMGykL8/s400/1244092774_mua_gif.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial,sans-serif; font-size:11px; text-align:right"&gt;From &lt;a href="http://picasaweb.google.com.vn/neitcouq/NeitcouqSBlog?authkey=Gv1sRgCJ2QjtvBwMTuqgE&amp;feat=embedwebsite"&gt;Neitcouq&amp;#39;s blog&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;Tháng 6 đón anh bằng những cơn mưa, những giọt dịu êm muộn mằn thức ngủ. Em đã rất xa trong miền xưa cũ, anh giật mình cứ ngỡ mới hôm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 6 vừa sang anh tìm khắp hiên nhà, &lt;a href="http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Khuc-Mua-Hong-Nhung.IW6IBECI.html"&gt;tháng 6 không có bầy chim sẻ&lt;/a&gt;. Chỉ có anh và bạc đầu tuổi trẻ, yêu em từ thuở tóc còn xanh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 6 không em giấc ngủ chẳng yên lành, anh tự hỏi vì sao lại thế ? Tại anh, tại em hay tại đời rất tệ, vì sao chẳng thể yêu nhau ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 6 dài anh đếm những niềm đau, của chính mình tạo ra bởi những suy tư về được mất. Anh gạt mình quên một điều có thật, chưa khi nào ta thật sự gần nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm cuối cùng tháng 6 vẫn mưa ngâu, nhưng anh biết bình minh rồi sẽ đến. Dẫu không em ngày vẫn trôi trọn vẹn, chỉ có điều màu tím phủ hoàng hôn...&lt;br /&gt;30/06/2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4550759726921227716-5219880830449715802?l=neitcouq.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://neitcouq.blogspot.com/feeds/5219880830449715802/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/06/vinh-biet-thang-6.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5219880830449715802'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4550759726921227716/posts/default/5219880830449715802'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://neitcouq.blogspot.com/2010/06/vinh-biet-thang-6.html' title='Vĩnh biệt tháng 6'/><author><name>Neitcouq</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14701725974146789502</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='http://lh6.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TM5qwzfc3ZI/AAAAAAAAA9E/-BOrDbG51Bw/Me.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_dOW8xrM6t-4/TCttDdHoquI/AAAAAAAAA5A/QZT2tMGykL8/s72-c/1244092774_mua_gif.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4550759726921227716.post-9045802643461638208</id><published>2010-06-29T09:03:00.000-07:00</published><updated>2010-06-29T09:30:47.305-07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='Linh tinh'/><title type='text'>Đội bóng bất bại</title><content type='html'>Đội hình tiêu biểu của Nhật Bản vô địch thế giới năm 200x(*)&lt;br /&gt;Dành cho các fan của Naruto.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tiền đạo&lt;/span&gt;: Naruto, Sặc bựa Sasuke&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tiền vệ:&lt;/span&gt; Orochimaru, Uchiha Itachi, Hatake Kakashi, Jiraiya&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hậu vệ:&lt;/span&gt; Rooklee, Gaara, Madara Uchiha, Yamato&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thủ môn&lt;/span&gt;: Pain.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Naruto&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Với nguồn chakra vô tận của cữu vĩ hồ và khả năng biến thành tiên nhân bất cứ lúc nào, Naruto sẽ là một mẫu tiền đạo có sức bền khủng khiếp, hoạt động không mệt mõi trên hàng công của đối phương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Sasuke&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Một thiên tài của dòng họ Uchiha, chỉ cần 1 cái nhìn của Tả luân nhãn thôi là hậu vệ lẫn thủ môn của đối phương sẽ như người bị thôi miên, tha hồ cho sasuke trổ tài rê dắt bóng, đó là chưa kể đến các tuyệt chiêu khác như lửa thiên chiếu, thuật thiên điểu, khả năng triệu tập mãnh xà làm kinh hoàng đối phương...Sasuke sặc bựa - nhà hận thù học sẽ ra sân và thiêu đốt tất cả bằng ngọn lửa rừng rực hận thù...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Orochimaru &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Một trong tam nin huyền thoại, không còn gì để nói về khả năng của nhà bác học, nhà cấm thuật học, nhà mãng xà học này. Orochimaru xứng đáng với 1 vị trí tiền vệ trong đội hình Nhật Bản vô dịch Worldcup hơn bất cứ ai khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Uchiha Itachi: &lt;/span&gt;tốt nghiệp học viện Ninja khi mới 7 tuổi, một thiên tài Ninja của làng Lá. Vô cảm và tàn nhẫn, có thể làm bất cứ điều gì để dành chiến thắng, một ác quỉ trong một thiên thần. Sức mạnh của anh thậm chí còn hơn cả Orochimaru. Với đôi mắt Sharigan hỗ trợ cho công việc quan sát và đánh lừa đối phương, anh sẽ là một tiền vệ kiến thiết không thể thay thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Hatake Kakashi&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Một shonobi thiên tài, tốt nghiệp trường đào tạo Ninja khi mới 5 tuổi, thậm chí còn sớm hơn cả Itachi. Anh cũng có đôi mắt Sharingan với sức mạnh không thua kém gì đôi mắt của Itachi. Nếu anh và Itachi gác bỏ thù hận để cùng phối hợp cho 1 đội bóng đoàn kết, đây sẽ là cặp tiền vệ trong mơ của bất kỳ đội bóng nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Jiraiya&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Lại một Ninja nữa trong Sannin huyền thoại, sức mạnh của ông không thua kém Orochimaru, mặt dù tuổi cao nhưng được hỗ trợ bởi những nhẫn thuật bí truyền, khinh nghiệm và cả sự lãng mạn của lão tướng Jiraiya mà một điều cần thiết để làm nên 1 đội bóng vô địch. Chỉ có một điểm yếu ở vị trí này là khả năng Jiraiya đôi lúc sẽ mất tập trung do bản tính mê gái cố hữu, cũng phải thôi, người lãng m
