Jul 22, 2013

7:59 PM - No comments

Yêu dê có bị thất tình ?

1/ Có khi nào bạn ngủ dậy vào 1 buổi sáng và bổng nhiên thấy rằng mình thật sự là một nhân vị nhạt nhẽo. Một gã vô vị và rởm đời ?

2/ Tôi không muốn mình trở thành một gã điên, dù là điên giả hay điên thật. Tuy nhiên tôi đã từng ước mình làm được như Bùi Giáng: bỏ học bỏ nhà lên núi chăn dê đôi mùa. Thì ước vậy thôi, chăn dê không phải cứ muốn là được. Bùi Giáng có tiên cốt, thằng tôi trần tục chán chê đời.

3/ Tôi nhớ câu này trong Pride and Prejudice:
A lady's imagination is very rapid; it jumps from admiration to love, from love to matrimony in a moment. 

(Trí tưởng tượng của đàn bà thật ác liệt, nó nhảy từ sự ngưỡng mộ qua tình yêu, từ tình yêu qua hôn nhân chỉ trong tích tắc)

Cuối cùng thì Darcy vẫn không thoát khỏi Elizabeth Bennet. Đã không tránh được thì nhanh hay chậm có hề gì ?

4/ Em nhớ hay không hồn hoa dại cỏ
Những ngậm ngùi đầu núi canh khuya
Vàng cao gót nai đầu buông hãi sợ
Gió cây rung trút lá mộng tan lìa...

Anh nằm xuống để nhìn lên cho thỏa
Anh thấy lòng mở rộng đón trời xanh
Chìm ngây ngất vào trong đôi mắt lả
Anh lim dim cho chết lịm hồn mình,

Một đoạn trong bài Nỗi lòng Tô Vũ mà Bùi Giáng viết lúc chăn dê. Em ở đây không phải là cô gái nào đâu, chỉ là mấy con dê cái thôi.

Tôi tự hỏi, yêu dê có bị thất tình ?

Jul 21, 2013

9:35 PM - 3 comments

Trời ơi

1/ Tôi cũng có 1 account facebook. Ở trên đó thỉnh thoảng tôi hay để status vui vui chọc cười mọi người. Một vài thứ là sự thật, vài thứ khác tôi phịa ra hay nói quá lên. Nói chung tôi dùng fb để nói nhảm.

Có nhiều cách để xài fb, có người dùng nó để chia sẻ với bạn bè những nơi họ đến, những công việc họ đang làm trong ngày. Có người dùng fb để cho cả thế giới biết tâm trạng hiện tại của họ. Có người dùng fb để tỏ tình, cũng có người dùng fb để chửi thề...  Nhưng cho dù có theo cách nào đi nữa, giữa cái chốn xô bồ ấy, người ta khó giữ lòng mình được tỉnh lặng.

Fb như một thành phố rộng lớn và náo nhiệt. Blogspot như một khu vườn cũ kỹ ở quê nhà, nơi tôi tìm về chốn bình yên.

2/ Tôi thường ra những quyết định trong cơn say. Toàn những quyết định liên quan đến tình cảm. May quá, tôi không phải là doanh nhân.

Đó là những quyết định mà trong lúc tỉnh, tôi không đủ can đảm để làm. Nhưng sau cơn say, tôi đủ can đảm để chấp nhận.

Tôi đã viết cho nàng 1 lá thư. Toàn chuyện vớ vẩn, nghĩ lại còn mắc cười. Cuộc đời có cái gì là không vớ vẩn ?

3/ Tôi chưa bao giờ cho nàng thấy là tôi cực kỳ ngờ nghệch, cực kỳ yếu đuối và cực kỳ dễ bảo như thế nào. Đàn bà mà cho họ thấy nhiều ưu điểm của ta quá, họ sẽ rời xa ta. Vì họ biết họ không còn cơ may nào để tham gia vào quá trình giáo dục ta thành một người hoàn hảo nữa. Họ sẳn sàng bỏ ta để đi với 1 gã trời ơi đất hỡi nào đó chỉ vì cái khao khát được làm mẹ làm chị của mình. Một kiểu tiếng gọi nơi hoang dã.

4/ Làm thế nào để tôi tự biến mình thành 1 gã trời đất hỡi.

5/ Thơ của thầy tôi. Rảnh tôi sẽ phổ nhạc.

Người ta xuôi ngược kiếm tiền,
Tôi ôm quá khứ xuôi miền tuổi thơ.
Quay về cái thuở dại khờ,
trở về cái buổi ngu ngơ tình đầu.
Lạy trời cho được gặp nhau,
Người xưa ơi ở nơi đâu giờ này.
Biết em còn nhớ những ngày,
Đôi ta chung lớp dắt tay đến trường.
Đường thôn nhạt nắng, mờ sương.
Cỏ cài chân dép, hương vương tóc thề.
Bởi là cái gã nhà quê,
Nên tôi mãi cứ vụng về đấy thôi.
Hai người mà chẳng nên đôi,
Lỡ làng thuở ấy giờ ngồi nhớ thương.
Bóng hình ai mãi vấn vương,
Đường quê sương sớm, sân trường giờ chơi.
Lặng nhìn em giữa mọi người,
Hồn nhiên, nhí nhảnh em cười tôi đau.
Bao lần qua ngõ nhà nhau,
Ngập ngừng chân bước nhưng đâu dám vào.
Hỏi ai mượn sách qua rào,
Câu thơ viết vội gấp vào giả quên.
Xóm khuya chừng vắng ánh đèn,
Nhìn sang vẫn thấy bóng em chập chờn.
Trách sao chẳng giận, chẳng hờn,
Rụt rè, vụng dại cô đơn nửa đời.
Chắp tay xin lạy ông trời,
Cho tôi trở lại cái thời học sinh...

Jul 3, 2013

9:51 PM - 2 comments

Thử

Có lần, vì muốn biết bằng cách nào hai chiếc bánh thép quay tròn trong cái máy xay nước mía có thể ép 1 cây mía ra bã thế kia, mình đã đút 2 ngon tay vào đó. Kết quả là 2 ngón tay mình nát bét.

Rồi có lần, vì muốn biết tình cảm người ta thế nào, mình giả vờ lờ họ trong 1 thời gian dài để xem họ quên hay nhớ mình. Và rồi quên thật.

Đôi khi tri thức được đánh đổi bằng cả nỗi đau và sự mất mát.