Showing posts with label 4you. Show all posts
Showing posts with label 4you. Show all posts

May 23, 2010

11:35 PM - 7 comments

Ai bảo ?

From Neitcouq's blog

Văn xuôi xuống dòng. Viết trong lúc đói.

Ai bảo ?

Ai bảo em kể với anh về tuổi thơ buồn man mác
Em khóc trên cây phượng già khi ba bán cả bầy heo ?

Ai bảo em kể với anh mỗi lần ba giận mẹ
Em đứng giữa 2 người, bàn tay nhỏ bấu víu cánh tay thô?

Em kể anh nghe chi những ngày anh hai nhập viện
Mẹ đi cả ngày, em một mình lem luốc chẳng ai lo ?

Em kể anh nghe chi ?

Kể chi về những cánh đồng xanh rì rào gió...
Nuôi lớn giấc mơ em.

Em để anh thấy chi những giọt nước mắt chực lăn
Khi em nói với anh về mẹ...

Để anh muốn ôm em thật chặt
Để anh muốn đưa em tìm lại tuổi thơ
Để anh yêu em không biết tự bao giờ

Ai bảo em nũng nịu, vô tâm, cứng đầu, ngốc nghếch
Để dù giận em kiểu gì anh vẫn cứ yêu em...

Apr 11, 2010

Lối cũ ta về...


Anh vẫn chưa được phép cùng em đi trọn con đường. Tụi mình không còn nhiều thời gian, nhưng anh không hề muốn vội vã. Em à, hãy thử một lần để con tim đập hết nhịp đập tự nhiên của nó...Anh tin vào ngày đó, lối cũ của em cũng sẽ là lối cũ của anh, lỗi cũ của chúng ta. Anh có đủ kiên nhẫn mà, em có đủ can đảm không ? Yêu nhau cũng cần ít nhiều can đảm đấy em ạ.

Ngày đó, anh sẽ đủ tự tin và yêu thương để tặng em bài hát này.

LỐI CŨ TA VỀ

Lối cũ ta về (D)Dường như nhỏ lại(G)
Trời xanh xanh mãi (A7), một màu ấu thơ (Bm)
Lối cũ ta về (D), dừng chân trước thềm (G)
Chờ nghe trong gió (A7), thoảng hương ngọc lan (D)...

ĐK:

Dù gió có trút lá úa xuống vườn chiều (G)
Bước chân ai đem lang thang về cô liêu (F#m)
Chốn xa xôi kia bao nhiêu kỷ niệm cũ (G)
Em đã quên (D) hay là vẫn mang theo (Em)

Dù cho bên anh nay em không còn nữa (G)
Biết chăng trong con tim anh luôn hằng nhớ (A7)
Người yêu ơi (G) nay em đã bỏ anh đi (D)
Sao em nỡ bỏ anh đi mãi (A7)...

Lối cũ ta về, chiều buông nắng vàng
Trời tuôn lá úa, hồn buồn xốn xang
Lối cũ ta về, vườn xưa có còn
Hoàng hôn buông xuống, thoảng hương ngọc lan

Lối cũ ta về, sỏi nghiêng gót giày
Chiều nghiêng mắt nắng buồn chờ tóc mây
Lối cũ ta về dừng chân trước thềm
Tìm trong nỗi nhớ, nụ hôn đầu tiên...

PS: Anh sẽ đệm guitar ở cung D chứ không phải C. C nghe buồn lắm. Yêu em. Đã yêu em ;).



Apr 3, 2010

9:38 PM - No comments

Nhỡ...

Năm đó anh học lớp 5, một ngày đầu tháng 10 ta, ngoại anh trở bệnh. Ngoại đau từ chiều hôm trước. Đêm đó cả nhà thức trắng, trừ anh và mấy đứa em còn quá nhỏ. Thường thì anh vẫn ngủ với ngoại nhưng đêm đó phải sang nằm bên giường của má.

Nửa đêm, anh tỉnh dậy trong tiếng rên đau đớn của ngoại và tiếng ồn ào của cả nhà. Lúc đó, anh đã muốn bật dậy để chạy đến bên ngoại - người mà ai ai cũng nói là thương anh nhất nhà, chỉ để cầm tay ngoại và hỏi: Ông ơi, ông có đau lắm không ? Nhưng phần vị sợ, phần vì ngoái ngủ, thay vì tung người dậy, anh đã nằm yên trong chăn.

Anh nghe ngoại gọi lớn: "Con tôi đâu ! cháu tôi đâu !". Rồi anh nghe cả nhà cùng òa khóc...
Lúc đó anh mới bật dậy. Nhưng đã quá trễ để ngoại có thể nghe được anh nói bất cứ điều gì...

Cho tới giờ, đó là điều hối tiếc lớn nhất của anh. Anh đã có thể ở bên ngoại, nhìn gương mặt phúc hậu của ngoại, cầm tay và nói một câu cuối cùng với người ông anh yêu quí nhất trên đời. Anh đã có thể làm như vậy, nhưng anh đã không làm như vậy...Đứa trẻ 10 tuổi đã không làm như vậy, để đến bây giờ chàng trai trưởng thành vẫn còn ân hận khi nghĩ về điều đó...

Sau này biết nghĩ, anh mới thấy rằng cuộc sống thật vô thường, con người ta thật sự không có nhiều cơ hội để ở bên cạnh người mình thương yêu, hay bày tỏ lòng thương yêu của mình. Chẳng ai biết được ngày mai, chẳng ai dám "sure" với lời chào : See you next time ! Đó cũng là nguyên nhân để anh nghĩ rằng, con người ta rất nên sống hết mình và trân trọng từng cơ hội có được bên cạnh những người mình yêu thương quí mến, vì chẳng ai biết đâu là lần cuối cùng của chúng ta cả.

Anh lại linh tinh rồi. Thực ra 7h sáng nay anh thi. Cả ngày chẳng học được gì nên đêm nay không ngủ. Lúc tối call cho em, em lại reject và như mọi lần, cũng không buồn nhắn tin lại. Anh biết em chẳng bận bịu gì, có lẽ đơn giản chỉ là vì em đã làm thế. Anh đã nghĩ, nếu đây là lần cuối cùng anh call em ? Ồ, chắc em vẫn lại dùng tới phím End vô cảm thôi nhỉ, làm sao em có thể biết được đâu là lần cuối cùng, mà lần cuối cùng thì đã sao... Hình như cái tư duy nhảy như khỉ của anh đã dấn đến entry này, anh chẳng biết nữa, viết tới đây thì anh cũng quên mất tại sao mình viết rồi.

Nhưng điều này thì anh nhớ, lúc chiều có một người comment trong entry "Nhầm" của anh, đại để anh bạn này bảo anh đã chọn nhầm đối tượng. Dĩ nhiên là anh biết mình đang nhầm cái gì.

Mar 31, 2010

5:38 AM - 4 comments

Nhầm

Anh vẫn thường triết lý với tụi bạn và lũ em út rằng : "Hai yếu tố chính để một "công cuộc" tán gái thành công, đó là sự chân thành và lòng kiên trì. Một đứa con gái sẽ nhìn vào sự chân thành của thằng con trai để cảm mến và trông vào lòng kiên trì để tin tưởng..." Đó là một trong số ít những điều anh nói ra mà anh thật sự xác tín.

Thực ra anh đã nghĩ, khi một người đàn ông thể hiện sự chân thành trước một người phụ nữ, và cho dù anh ta không được đáp lại tình cảm bởi nhiều lý do (cuộc sống mà, có thiếu gì lý do để người ta không đến được với nhau, em nhỉ), thì ít ra anh ta cũng được tôn trọng.

Nhưng có lẽ anh nhầm.

Mar 11, 2010

9:41 PM - 2 comments

Lan man

Chiều nay anh lên lớp, trễ hết 20 phút. Hồi giờ vẫn vậy, anh vẫn thường hay tới lớp trễ. Hình như lúc nào anh cũng trễ một cái gì đó.

Thầy giảng hay vừa phải nhưng anh không thích nghe. Từ lâu lắm rồi, anh đến lớp chỉ để không phải đối diện với cảm giác bỏ học ít nhiều tội lỗi. Hôm nay anh lên lớp vì chẳng còn nơi nào để đến, mà anh lại không muốn về nhà quá sớm...

Từ hôm biết pass wifi của trường, hôm nào anh cũng ôm theo máy tính. Mặc thầy giảng, anh online làm những gì mình thích, đôi khi chỉ để chờ xem em có online không. Thỉnh thoảng anh ngước lên làm bộ chăm chú lắng nghe. Đã có lúc anh nghĩ, nếu không có em anh vẫn sống được, dù nhớ nhung một chút, đôi khi nhiều chút nhưng chưa đến nỗi phải phát điên lên, nhưng nếu không có computer ( dĩ nhiên là phải kết nối internet), anh tin là mình sẽ nổi khùng lên mất.

Lúc về, anh ghé qua trường, trường cũ, ĐHKHTN ý. Lâu lắm rồi anh không ghé. Anh định vào thư quán mua vài cái đĩa. Nhìn tập catalogue cũ mèm và nhàu nát, anh biết giờ người ta đã không còn chú trọng đến việc kinh doanh đĩa software nữa. Internet bây giờ băng thông rộng, người ta có thể dễ dàng tìm cho mình một phần mềm chỉ bằng vài cái click chuột và sau đó mất đôi phút để download, ai dại gì chạy ra ngoài để mua đĩa CD nữa chứ.

Anh đã kể với em chưa nhỉ ? ngày xưa thư quán trước trường anh có cô gái đứng quầy dễ thương lắm, bọn anh vẫn thường ra đó mua đĩa chương trình. Lần nào vào đó, anh cũng tranh thủ đùa vài ba câu, quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là : khỏe không em ? em càng ngày càng xinh ra nhỉ....Ấy vậy mà cô ấy nhớ, lần nào anh vào cô ấy cũng mĩm cười chào anh. Hồi đó anh nhớ tên cô ấy, nhưng giờ quên mất. Thời gian ác thật, chỉ vài năm thôi mà ngay cả cái tên của một người con gái dễ thương như thế anh cũng có thể quên được. Dạo trước quay lại đã không còn thấy cô ấy với nụ cười xinh xinh nữa, thay vào đó là một anh chàng đứng tuổi trông ...phát ghét. Mỗi lần vào thư quán mua đĩa anh lại nhớ tới cô ấy và tự hỏi, cô bé ấy lấy chồng chưa nhỉ. Hỏi chỉ để hỏi thôi, ai như cụ Enstein từng nói: Điều quan trọng là không bao giờ ngừng đặt câu hỏi mà...

Anh lan man đi đâu thế nhỉ ? À, anh đi mua đĩa chương trình, nhưng chổ đó không có. Anh chạy tà tà xuống Bùi Thị Xuân rồi rẽ qua Sương Nguyệt Ánh. Anh nhớ ngày xưa anh từng mua đĩa ở đó một lần, có một ki ốt nhỏ thôi, trên đường Sương Nguyệt Ánh có bán đĩa CD, phần lớn là đĩa Game. Ông chủ trẻ rất sành về đĩa, chỉ cần nói tên phần mềm là đưa ra ngay, nhiều khi khách không mất công tìm. Con đường bây giờ thay đổi nhiều quá, toàn nhà hàng với quán nhậu, hai bên đường đậu la liệt ô tô, chả bù cho ngày xưa, con đường lúc đó vẫn thênh thang lắm.

Anh chạy hết đường Sương Nguyệt Ánh mà chả thấy cái ki-ôt cũ đâu cả. Anh chợt thấy vui vì sự ngây thơ của mình. Con đường mặt tiền hai bên dày đặt những quán cà phê, nhà hàng sang trọng thế kia, làm gì còn chổ cho môt ki-ôt bán đĩa CD cũ kỹ tồn tại nữa chứ ! Hoặc anh là người hoài cổ, hoặc anh là kẻ ngây thơ không có tư duy kinh tế thì mới có ý định tìm lại nó trong một con phố thế này. Anh suýt phải bật cười vì ý nghĩ, có lẽ anh đủ cả 2....

Thực ra tối nay anh đã có thể ngồi đâu đó với em, nhâm nhi cafe, nói một vài câu chuyện linh tinh hài hước, nghĩ ra câu gì đó để làm em cười, anh cũng cười, có thể anh sẽ thú nhận rằng anh đã rất nhớ em, nhìn vào mắt em xem thử em sẽ phản ứng thế nào... Thế thôi, rồi tính tiền, rồi anh lên xe anh, em dắt xe em, rồi ...về. Nếu anh galant, mà cũng chả cần galant em nhỉ, anh vẫn muốn ở bên em đến khi nào có thể mà, anh sẽ tà tà chạy theo em cho đến chổ cây xăng trước nhà như mọi lần, ráng hét lên một câu cho át cả tiếng ồn của đường phố Sài Gòn lúc nào cũng đầy những tạp âm, để em có thể nghe được: Anh về nhé ! em ngủ ngon !

Nếu cứ mãi như vậy, anh sợ cafe sẽ chẳng bao giờ đậm đà lên được đâu em.

Thực ra anh không thích cafe lắm. Anh cũng không muốn chờ em hay để em chờ ở một quá cafe nào đó. Tại sao người ta lại phải chờ nhau ở một quán cafe nhỉ ? Anh không muốn để em chạy xe một mình, anh càng không muốn cả đời cứ chạy song song với em và tranh giành em với Sài Gòn đầy tạp âm chỉ để nói một câu chúc ngủ ngon mà đáng lẽ phải được nói với một ngữ điệu khác, trong một khung cảnh khác.

Anh không thích cafe, và nếu giữa đường bổng nhiên em cũng không thích cà phê (em thì vẫn hay thế lắm), anh có thể chở em đi ăn gà nướng chẳng hạn, hay lòng vòng qua những con phố nhỏ yên ắng, không bụi bặm, không quá ồn ào bởi tiếng còi xe. Sài Gòn giờ hiếm những nơi như thế lắm, may mà anh biết được một vài nơi như vậy, cũng gần chổ em ở thôi. Anh muốn lời chúc em ngủ ngon hay những gì đại loại thế phải được phát ra ở một âm vực thấp, bằng một giọng đầm ấm và trìu mến nhất có thể, anh không muốn ai khác ngoài em có thể nghe thấy điều đó, anh không muốn Sài Gòn nghe thấy điều đó, anh không muốn nó hòa tan trong sự hỗn tạp...Trên tất cả, anh muốn được gần em hơn, bắt đầu từ khoản cách vật lý...

Ơ, anh lại lan man đi đâu nữa rồi. Thôi, em ngủ ngoan và bình yên nhé ! Anh vẫn yêu em mà.

Mar 5, 2010

5:46 PM - No comments

Từ Con đường màu xanh đến Lâu đài tình ái




Dạo đó Quân xuống nhà, 2 đứa nói chuyện thế nào lại nhắc tới Nguyệt, thế là nó bật máy tính, mở bài Con đường màu xanh. Nó ngồi nghe nguyên cả 1 buổi trưa, từng điếu một hút hết cả gói Jet, nhìn cái mặt nó ngu thấy tội. Anh hút với nó 1 điếu, thuốc nặng, khói bay ra két nghẹt, hút hết một điếu đã muốn xây xẩm mặt mày.

Nguyệt là mối tình đầu của Quân, thời học sinh. Cũng gần 10 năm rồi mà nó không thể quên được. Nó bảo: mỗi lần nhớ tới Nguyệt, tao ngồi nghe bài Con đường màu xanh này, có bận nghe từ đêm tới sáng mà không thấy chán. Anh ngạc nhiên vì không ngờ nó chung tình đến vậy...

Đám cưới, nó hát tặng vợ bài Lâu đài tình ái. Giọng không hay nhưng tha thiết và rất thật. Anh biết nó hát với tất cả tấm lòng, đôi mắt nó sáng bừng lên hạnh phúc.

Quân đã không còn ngồi nghe 1 bài hát từ đêm đến sáng nữa. Nó đã hát. Không phải Con đường màu xanh mà là Lâu đài tình ái, hát cho 1 lần trong 1 dịp đặt biệt. Anh nghĩ, nó sẽ không bao giờ quên bài hát Con đường màu xanh. Nó đã nghe quá nhiều, nhưng nó sẽ không bao giờ hát. Con đường màu xanh chỉ để nghe mà thôi...

Có lẽ một ngày nào đó, anh cũng sẽ hát bài Lâu đài tình ái, với đôi mắt sáng bừng và khuôn mặt ngời lên hạnh phúc. Còn lại những bài hát của một thời, anh sẽ nhớ mãi lời của nó, mặt dù sẽ chẳng có cơ hội nào nữa để anh cất lên tiếng hát...

Em biết không, có những bài hát chỉ để nghe thôi...

Jul 8, 2009

5:35 AM - , 2 comments

30 phút

From Neitcouq's blog

-Hôm qua anh giận em lắm hả?
-Anh không ghét em đủ nhiều để có thể giận em được...

Anh không giận. Mặc dù anh đã chạy như điên từ Trảng Bom về TP chỉ vì cuộc hẹn 8h với em. Về Thủ Đức các bạn rủ ăn tối, anh từ chối, gởi Hoa ở lại để chạy một mình cho kịp. Anh đã chạy xe với chỉ 1 tay, tay kia anh cầm điện thoại, cách vài phút lại bấm lên xem giờ, anh sợ mình đến muộn. Anh sợ em phải chờ, hoặc tệ hơn, em không chờ...

Xe về tới cầu Sài Gòn, đồng hồ báo 7h 49 phút, tới cầu Đỏ: 7h 55 phút. Tới công viên Dương Quảng Hàm: 7h 58 phút. Anh mất 3 phút nữa để tới chổ hẹn, trễ mất 1 phút.

Nhưng anh đã mất tới 30 phút để chờ em. Trong mưa. Anh cởi chiếc áo mưa rách bươm vứt vào sọt rát trước cổng bệnh viện. Và chờ em. Trong mưa. 30 phút. Trong 30 phút, anh không cố tìm những lý do để em không đến, hay nghĩ về việc sẽ nói gì với em vào ngày hôm sau, anh chỉ lo đã có chuyện gì xảy ra trên đoạn đường dài em xuống thành phố vào buổi sáng. Lúc đó, anh đã ước mình có được 1 điếu thuốc trong tay...

Anh không giận, nhưng buồn. Anh từ chối khi bạn anh - 1 thằng cũng lỡ 1 cuộc hẹn vào buổi trưa với ai đó, nhưng đỡ hơn anh, người ta nhắn tin báo trước cho nó - gạ say. Anh không uống khi buồn. Thay vào đó, anh ngồi viết những dòng này, cho anh. Cũng như lúc sáng khi trò chuyện với em, có 1 tin nhắn mà anh cố tình giữ lại cho mình: "Anh thương em đủ nhiều để không thể giận em được..."