Tin nhắn:
Da Lat: Hey, SG lanh hok a, em sap thanh da roi ne. Hu hu...lanh wa !
SG: Uhm, moi bat dau lanh tu hom qua em.
Da Lat: Nho mat ao am nhen. A ma benh em dau long lam lam.
SG: Thanks. Sang gio nhac bao nhieu nguoi mat ao am roi e.
Da Lat: Da 2. Anh voi lai nguoi yeu cua em thoi.
Bình: Gái Đà Lạt, đẹp nên có quyền.
Vu vơ: SG bắt đầu lạnh. Nhớ giữ cổ nha em. Kẻo xoang lại phát. Nhắc vậy thôi, em đẹp nên em có quyền.
Sang đông rồi đó.

Trên blog anhbasam.com có đăng 1 hình tấm hình khá thú vị (lấy lại từ rfi tiếng Việt). Bên phải là thủ tướng Nhật Bản Naoto Kan, bên trái là đồng nhiệm người Trung Quốc ông Ôn Gia Bảo. Người ở giữa thì "ai_cũng_biết_là_ai_đó".
Ngày xưa...
Khi còn theo đuổi em, bị em cho leo cây nhiều lần. Giận. Nhưng trót thương rồi. Biết phải làm sao ?
Có hôm từ đầu tuần đã book lịch hẹn em cuối tuần cafe. Cuối tuần chẳng thấy em đâu, gọi điện thì nghe giọng em hốt hoảng: - Trời ơi, em quên mất. Giờ có việc quan trọng, để khi khác nha anh !
Giận. Nhưng trót thương rồi. Biết phải làm sao ?
Có hôm, chờ em trước nhà đưa sách cho em. Em bảo đợi em nửa tiếng. 30 phút sau gọi điện cho em. Em bảo em không ra được. Em làm biếng make-up !
Giận. Nhưng trót thương rồi. Biết phải làm sao ?
Có nhiều hôm như thế...
Giận. Nhưng trót thương rồi. Biết phải làm sao ?
Ngày nay....
Lâu lắm rồi không gặp.Hẹn em cf. Em đến sớm cả nửa tiếng. Sợ em ngồi lâu, anh vội vã đầu không kịp chải.
Bạn em gọi điện. Chờ em ở quán gần nhà. Em hẹn 8h.
Bạn em gọi điện. Chờ em ở quán gần nhà. Em hẹn 8h30.
Bạn em gọi điện. Chờ em ở quán gần nhà. Em bảo em đi công chuyện. Em không về kịp.
Bạn em gọi điện. Chờ em ở quán gần nhà. Em bảo chờ em 10 phút nữa em về...
Bạn em gọi điện...
Anh vẫn nói, vẫn cười, vẫn đùa, vẫn trêu chọc em...(biết làm gì hơn ?). Nhưng có một ý nghĩ bất chợt làm anh giật mình. Và chua xót.
Ngày xưa, anh cũng thế sao em ?