Jan 1, 2011

5:35 AM - 1 comment

Một câu chuyện hay...


Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Câu chuyện về con Nhện ở trên cửa miếu Phật Bà Quan Âm

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì ta không bao giờ có được và những gì đã mất đi vĩnh viễn!”. Phật chỉ gật đầu, rồi Ngài đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

Nhện nói: “Con vẫn tin rằng trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”

Phật nói: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không bao giờ ta có được và cái đã mất đi vĩnh viễn.”

Phật nói: “Nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người!”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng nghĩ rằng, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, người gặp con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm …

Dec 19, 2010

8:44 AM - No comments

Chuyện tình cây sơn trà.

From Neitcouq's blog
Xem phim Chuyện tình cây sơn trà trước khi đi ĐL mấy ngày, định viết vài dòng review nhưng bận quá lại thôi. Tối nay vừa đọc xong cuốn Nhật Ký của Nicholas Sparks, nghĩ về một tình yêu kinh điển và đầy cảm xúc. Và rồi chợt nhớ lại bộ phim này.

Chuyện tình cây táo gai không kể về một tình yêu kinh điển. Nhưng nó là một câu chuyện tình đầy cảm xúc, đầy cảm xúc bởi sự trong sáng và thánh thiện đến không ngờ.

Bối cảnh xảy ra trong những năm 75 của thế kỷ trước ở đất nước Trung Hoa. Sau cách mạng văn hóa một thời gian, hưởng ứng lời kêu gọi của Mao Trạch Đông, sinh viên thành thị đổ về nông thôn để tham gia lao động thực tiễn xây dựng xã hội chủ nghĩa, đồng thời rèn luyện bản thân. Tĩnh Thu, một cô gái thành thị có cha bị đưa đi cải tạo, mẹ luôn bị trù dập chèn ép vì bị xếp vào thành phần "tư sản" đã quen với "lão Tam" Tôn Kiến Tân của đoàn địa chất cũng trong hoàn cảnh đó.

Trương Nghệ Mưa vốn dĩ nổi tiếng với những đại cảnh hoành tráng, thế nhưng trong bộ phim này, ông lại sử dụng những góc máy hết sức giản dị. Tiết tấu chậm rãi với những bối cảnh đẹp một cách lãng mạn làm nền cho sự phát triển của một mối tình trong sáng, từ lúc 2 người trẻ mới quen nhau đến những rung động đầu tiên, từ cái nắm tay cũng phải nhờ đến 1 que củi khô đến nụ hôn đầu ngượng ngập...

Phải kể đến khả năng diễn xuất rất tuyệt vời của hai diễn viên chính mà đặc biệt là của Chu Đông Vũ trong vai Tĩnh Thu. Cô gái sinh năm 92 thực sự đã có một vai diễn đặc biệt thành công. Khuôn mặt thanh tú và nụ cười trong sáng ấy đã để lại trong lòng người xem thật nhiều ấn tượng. Tôi nhớ nhất cảnh 2 người chia tay bên bờ suối vắng sau lần Tĩnh Thu đến thăm Kiến Tân đang nằm viện. Kiến Tân ở bên này bờ vòng 2 tay làm động tác ôm người yêu, Tĩnh Thu ở bên kia bờ, cũng làm động tác tương tự, sau khi đã đưa mắt nhìn xung quanh đầy thẹn thùng như sợ có ai nhìn thấy. Yêu làm sao cái e thẹn đầy trong sáng ấy !

Nếu có gì đó chưa trọn vẹn, thì đó là cái kết tròn trịa của bộ phim. Tôi nói tròn trịa theo kiểu tròn trịa của một bi kịch kinh điển, chứ không phải là tròn trịa theo qui luật nhân quả. Tự nhiên nhớ tới phim Hàn Quốc, khi nhân vật chính cuối cùng bị chết vì bệnh ...máu trắng. Có lẽ vì cái kết này mà bloger Đông A cho rằng Trương Nghệ Mưu mãi mãi chỉ là một đạo diễn tài năng, một điển hình cho cái đèm đẹp giết chết cái đẹp ?

Dẫu sao, nhìn ở một góc độ vị tha hơn, tôi thấy Sơn trà thụ chi luyến vẫn là một tác phẩm thực sự tuyệt vời, Trương Nghệ Mưu đã làm hết sức của mình để vẽ lại bằng một ngôn ngữ điện ảnh một chuyện tình cảm động và thánh thiện đến bất ngờ. Đến với Chuyện tình cây sơn trà là một dịp tìm về với những điều đẹp đẽ trong một tình yêu chân chính. Xem xong Tình yêu cây sơn trà, người ta bổng nhiên muốn yêu thêm lần nữa, yêu với cảm giác hồn nhiên và trong sáng nhất của lần đầu tiên.

Dec 12, 2010

9:48 AM - No comments

Thư gởi bạn trẻ

Bạn trẻ ạ, tối nay tớ ngồi với em gái của tớ, tức là bạn gái của cậu ý. Lâu rồi hai anh em tớ không gặp nhau.

Thành thật mà nói thì dạo này tớ không thiếu thời gian, cứ như hôm nay, tớ ngồi bù khú với bạn bè cả buổi sáng, chơi bida bỏ cả cơm trưa, lướt net cả buổi chiều...Nhưng có vẻ gặp một đứa em gái, hỏi han vài câu để chứng tỏ sự quan tâm của một người anh (chỉ là "chứng tỏ" thôi) vẫn chưa hề nằm trong danh sách ưu tiên của tớ. Và vì ngay cả sinh nhật của em gái tớ - tức bạn gái cậu mà tớ cũng không nhớ - nên tớ nghĩ rằng mình là một người anh tồi.

Hôm nay em gái tớ nói nhiều về cậu. Thực ra mỗi lần gặp vấn đề về chuyện tình cảm, nó lại gọi tớ. Chẳng hiểu sao nó lại hay kể những chuyện này với tớ, mặc dù nó vẫn thừa nhận tớ là người vô tâm. Phải chăng nói chuyện với một người vô tâm cũng tựa như việc đào một chiếc hố, gởi vào đó một vài điều riêng tư, rồi lấp đất lại ?

Nó không trách tớ quên sinh nhật nó (nó hiểu tớ mà) nhưng nó trách cậu. Nó bảo sinh nhật nó cậu chỉ gởi độc một tin nhắn. À, dĩ nhiên là trước đó nó đã nói cho tớ biết cậu ở gần khu trọ của nó, khi tớ thắc mắc 2 đứa không cùng trường sao lại quen được nhau.

Hình như cậu nói với nó rằng cậu rất bận, và với cậu thì công việc là trên hết, đó là một phần tính cách của cậu...Tớ thì tớ cho rằng nếu vào ngày 2 tớ có việc quan trọng cần giải quyết mà không đủ thời gian, tớ có thể sắp xếp thời gian giải quyết công việc đó vào ngày 1, hoặc trễ hơn một chút, vào ngày 3 chẳng hạn...

Hình như cậu chưa bao giờ dẫn bạn gái cậu vào 1 quán cafe thì phải ? Em gái tớ bảo từ hồi quen cậu tới giờ chưa khi nào hai đứa vào quán cafe, chỉ đi ăn, đi chơi lòng vòng rồi về. Hèn chi em gái tớ có vẻ thừa một vài cân so với tiêu chuẩn, trong khi tớ bảo nó tìm cho tớ 1 quán cafe yên tĩnh để hai anh em nói chuyện, nó lại thật thà thú nhận không biết khu vực nó ở có những quán cafe nào. Cậu biết không, từ "cafe" bây giờ mang nhiều nghĩa lắm, bây giờ mấy ai vào cafe mà kêu 1 ly Culy Robusta và rồi im lặng nhâm nhi, thi thoảng ngã nghiêng đầu theo điệu nhạc? Cafe bây giờ theo kiểu Hàn Quốc ý, một nơi đủ lịch sự để người ta gặp gỡ và trò chuyện. Khó mà nói được điều gì hay ho bên cạnh 1 tô bún bò cậu nhỉ ? Thật buồn cười khi tưởng tượng tới cảnh một anh chàng thủ thỉ bên tai người yêu: "anh đã rất nhớ em !" mà bên cạnh mùi mỡ hành quyện lẫn với mùi giò heo đang bốc lên trong một bát bún còn nghi ngút khói...

Em gái tớ yêu cậu, tuy nó không nói ra, nhưng tớ biết một phần vì cái tham vọng rất đàn ông trong cậu. Cậu bảo với nó cậu ráng cày để 3 năm nữa có thể mua được xe hơi. Mọi phụ nữ đều thích những người đàn ông tham vọng. Nhưng họ sẽ càng thích hơn nếu người đàn ông của mình không nhìn những mục tiêu đặt ra như một cái đích nhất định phải đạt được cho dù phải hy sinh nhiều thứ. Quá chú trọng đến mục tiêu, con người ta dễ bị nó ám ảnh và chi phối, để rồi không nhận ra rằng bên cạnh nó, còn có nhiều mục tiêu khác cũng xứng đáng không kém để theo đuổi, hoặc cũng không ít xứng đáng đến mức phải vứt bỏ.

Nhân đây, tớ thuộc type người có thể bỏ một buổi làm chỉ để ngồi ngắm một nụ cười mà tới thích, nghe một giọng nói vốn đã rất quen thuộc nhưng vẫn có thể làm tớ nhớ nhung. Ít nhất đối với một người bình thường thì điều đó thật sự ...điên rồ. Tuy nhiên cho tớ hỏi, cậu có bao giờ nhìn thẳng vào khuôn mặt thông minh và cực kỳ đáng yêu của em gái tớ ? Cậu có thể tìm được bao nhiêu cô gái có đôi mắt sáng bừng như đôi mắt của nó ?

Cả 2 anh em tớ đều đồng ý rằng, khi một cặp nào đó giận nhau (thường thì bọn con gái vẫn giỏi trò này hơn cậu nhỉ), điều quan trọng nhất không phải là tìm hiểu xem ai đúng ai sai hay qui trách nhiệm cho ai, ai là người phải xuống nước trước (cái này thì đàn ông chúng ta vẫn giỏi hơn cậu nhỉ). Điều quan trọng nhất chính là hai người phải cùng nhau nhìn thẳng vào vấn đề và rút kinh nghiệm để những việc tương tự không tái diễn. Em gái tớ bảo rằng mỗi lần giận nhau, cậu không hề chủ động làm lành mà cứ im lặng một thời gian, sau đó lại nói chuyện với nó như chẳng có gì xảy ra cả. Sự giận hờn, những hiểu lầm (đôi khi rất trẻ con) đã chạy đi đâu khi chưa được hóa giải nếu không phải nó đang ứ đọng trong một góc nào đó trong sâu thẳm của mỗi người, chờ khi bị dồn nén đến mức không thể, nó sẽ nổ tung như một quả pháo, đến lúc đó không điều gì có thể cứu vãn..

Sau tất cả những gì em gái tớ kể, tớ đã bảo nó hãy dành thời gian suy nghĩ thật kỹ mối quan hệ với cậu. Thật là bất công cho cậu, đơn giản là vì tớ chưa bao giờ gặp cậu, không thể đánh giá một người tớ chưa bao giờ gặp mặt. Tuy nhiên, vì bạn gái cậu cũng là em gái tớ, nên nếu lời khuyên của tớ có chứa đầy thiên kiến và sự chủ quan thì cũng là điều dễ hiểu, đó là thiên kiến xuất phát từ tình thương cũng như sự quan tâm của một người anh. Dù sao, tớ vẫn thấy bất công cho cậu, vậy nên tớ viết mấy dòng này dành riêng cho cậu, coi như một lời xin lỗi vậy.