Jun 16, 2011

8:22 AM - 4 comments

Lương IT

Cuộc khảo sát gần đây nhất của hãng tư vấn về nhân sự Mercer cho thấy lương IT của Việt Nam đang nằm ở vị trí thấp nhất trong nhóm 10 quốc gia trả lương (IT) thấp nhất thế giới. Lương trung bình của IT Manager và IT Engineer ở Việt Nam lần lượt là 15.47 và 5.574 so với Thụy Sỹ - quốc gia có mức lương cao nhất, là 140.96 và 101.508. Đơn vị tính ngàn USD.

Các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Malaysia, Philippine cũng thuộc nhóm 10 nước trả lương IT thấp. Tuy nhiên, lương của kỹ sư IT ở Philippine (đứng ngay trên Việt Nam) cũng đã là 8.133.

From Neitcouq's blog


From Neitcouq's blog
Ở top 10 nước trả lương cao, mức độ chênh lệch về lương giữa quản lý và kỹ sư không lớn, trong khi ở nhóm 10 nước trả lương thấp, mức độ này là đáng kể. Việt Nam có độ chênh lệch là 2,77 lần trong khi nước có độ chênh lệch thấp nhất vẫn là Thụy Sỹ với 1,38 lần. Indonesia cá biệt lên tới 3,15 lần. Ấn Độ 2.59 và Trung Quốc 2.5

From Neitcouq's blog


Với so sánh trên thì cạnh tranh giá rẻ vẫn còn là 1 ưu thế cho Việt Nam trước các nước như Ấn Độ, Trung Quốc, Philippine. Tuy nhiên ở góc độ 1 người làm IT mà nói thì đây không phải là điều đáng mừng.

Jun 8, 2011

8:02 PM - No comments

Rồi sẽ đi về đâu ?

Trên mục top view của vietnamnet.vn tối qua có 1 cái title thế này: "Vòng 1 lớn 'bất thường' của mẫu nhí Bảo Trân"

Không biết trước khi đưa cái tin trên, tay phóng viên và cả tay biên tập viên có thử đặt mình vào vị trí của một bậc cha/mẹ có 1 đứa con gái 13 tuổi hay không ?

Đây không đơn thuần là một tin lá cải nữa. Đây là 1 bài báo rất vô đạo đức. Tôi không biết có điều luật nào hiện nay có thể bảo vệ cho người bị hại kiện lại tờ báo, nhưng theo tôi việc đưa tin bài báo này so với tội quan hệ với trẻ vị thành niên cũng chẳng khác nhau là mấy.

Xã hội này rồi sẽ đi về đâu, với những bài báo như thế này ?

Jun 4, 2011

9:41 AM - No comments

Ngoại giao chàng hảng

Trong những ngày này, trong mục chính trị của các tờ báo điện tử, ngoài những thông tin về tình hình tranh chấp biển Đông liên tục được cập nhật, còn có 1 dạng thông tin nữa cũng được quan tâm không kém: đó là động thái của Mỹ trong mối quan hệ với Trung Quốc và các nước Đông Nam Á và những phát ngôn của họ về vấn đề Biển Đông ...

Mặc dù ông Phùng Quang Thanh khẳng định vấn đề tranh chấp Biển Đông chỉ nên đàm phán song phương, tuy nhiên chỉ có con nít mới tin vào điều đó, mà người Tàu thì không phải là con nít.

Cách thức báo chí tăng cường đưa tin về những động thái quân sự của Mỹ hay phát ngôn của các quan chức của họ về biển Đông cho thấy Việt Nam vừa rất muốn vừa rất ngại một sự can thiệp của Hoa Kỳ vào biển Đông. Mặc dù ngại chơi với con ngáo ộp Hoa Kỳ, nhưng Việt Nam lại rất cần con ngáo ộp này để thỉnh thoảng làm mình làm mẩy với anh láng giềng lớn xác tham lam.

Người Tàu không phải là đám con nít, thì người Mỹ cũng không thể là những kẻ ngu đần dễ lợi dụng. Một khi họ mất kiên nhẫn với sự nước đôi của Việt Nam, chẳng ai đảm bảo được họ sẽ hành động thế nào. Nếu có 1 ngày Việt Nam không còn chịu đựng nỗi sự bắt nạt của Trung Quốc và chìa một cánh tay ra với người Mỹ, và nếu người Mỹ lúc đó không còn hứng thú cho một mối quan hệ nghiêm túc, đó sẽ là một thảm họa.

Cứ tưởng tượng một anh chàng ở thành phố lần đầu xuống miền Tây đi cầu khỉ. Cây cầu này hơi đặt biệt, nó gồm 2 thanh tre bắt song song với nhau, nhưng cách nhau 1 khoản bằng bước chân người dạng ra. Người đi cầu quen, họ chỉ cần bước ở một phía, giữ thăng bằng và thủng thẳng qua tới bờ bên kia. Kẻ không quen lại cầu toàn (?) thì 2 chân giẫm cùng lúc lên 2 thanh, cố nhích từng bước, tạo ra một cách di chuyển vừa tốn sức lại vừa trông rất xấu: đi chàng hảng.

Tôi hình dung đường lối ngoại giao Việt Nam bây giờ cũng như anh chàng đang mò mẫm trên cây cầu 2 thanh ấy. Nó tạo ra một chiến lược ngoại giao kỳ cục mà tôi tạm gọi là ngoại giao chàng hảng.